ng Thượng Quan Tuyền tràn ngập sự cảm kích và áy náy. Nhưng anh ta không muốn cô như vậy, anh ta muốn trái tim của cô. Nhưng, trái tim cô đã dành cho Lãnh Thiên Dục rồi.
HỒI 13 – CHƯƠNG 9: GÁNH trên VAI MÓN NỢ CỦA HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG (2)
Lúc này Thượng Quan Tuyền đã không còn khóc được thành tiếng nữa, cô cũng không biết mình bị làm sao nữa, chỉ biết sự khổ sở trong lòng như cơn thủy triều cuồn cuộn dâng lên, từng đợt sóng xô vào nhấn chìm cô, cảm giác đau lòng và hỗn loạn không biết tên khiến cô cảm thấy mình vô cùng yếu đuối.
– Tại sao? Tại sao… Chủ thượng, nếu anh làm vậy sẽ chỉ càng khiến em thêm khổ sở và áy náy, sao em có thể… Sao em có thể nhìn thấy anh vì em mà làm nhiều chuyện đến vậy? Làm sao em có thể rời đi sau khi đã biết rõ mọi chuyện anh làm cho em? Sao em có thể chứ… không thể…
Nước mắt lại từng giọt từng giọt nhỏ xuống sàn, giống như thấm ướt đáy lòng Niếp Ngân, anh ta nhẹ nhàng lên tiếng, vẻ mặt đầy đau lòng:
– Tuyền, chính anh đã cướp đi thời thơ ấu của em nên anh cần phải trả lại tự do cho em. Hơn nữa hiện tại em đang mang thai, anh không thể ích kỷ bắt em làm chuyện em không muốn được. Cho nên anh không cần em phải áy náy, anh hy vọng em có thể được hạnh phúc!
– không… không…
Thượng Quan Tuyền lắc mạnh đầu: “Anh đã biết rõ mọi chuyện về cha nuôi nhưng tại sao lại lấp liếm cho ông ấy. Anh biết rõ em sẽ hiểu lầm anh, sẽ hận anh nhưng vẫn liều lĩnh xăm hình xăm lên vai em, mục đích chỉ vì muốn bảo đảm sự an toàn cho em. Anh biết rõ anh và Lãnh Thiên Dục là kẻ thù không đội trời chung nhưng vì em mà vẫn nói dối anh ta là vị hôn phu của em. Anh biết rõ rằng con chip là thứ cực kì cần thiết đối với việc báo thù của anh, nhưng vẫn là vì em, anh lại tình nguyện bỏ qua nguyên tắc, khiến người khác hiểu lầm. Anh biết rõ em có quan hệ với Bùi Vận Nhi nhưng vẫn luôn đứng về phía em, không hề thay đổi chút nào…
cô thật sự không thể nói được nữa, khuôn mặt tuyệt mỹ thấm đẫm nước mắt.
Niếp Ngân quá đau lòng, anh ta bước lên đỡ Thượng Quan Tuyền dậy, ôm chặt cô vào lòng!
– Tuyền… Tuyền…
Anh ta đưa tay vuốt mái tóc dài của cô thật nhẹ nhàng, giọng nói trầm thấp vang lên mang theo tình yêu thương vọng vào tai cô, khiến cô càng khóc thêm.
– Đừng khóc nữa, thấy em khóc, trái tim anh đau lắm…
Ngón tay thon dài của anh ta nâng cằm cô lên, rồi anh ta cúi đầu xuống, hôn nhẹ lên những giọt nước mắt của cô.
– Sao lại đối với em tốt như vậy… Em thật sự không thể nhận… – Thượng Quan Tuyền khẽ mở đôi môi anh đào. cô nhắm mắt lại, nước mắt lại tuôn rơi.
– Bởi vì… em là người con gái quan trọng nhất của anh…
Niếp Ngân nở nụ cười chua xót, đưa tay lau nước mắt cho cô rồi nhẹ nhàng nói:
– Tuyền, em giống như một món đồ quý giá anh đã cất công bồi dưỡng, buông em ra chẳng khác nào anh tự cắt đứt tình máu mủ của mình cả. Nhưng chính vì yêu em nên anh mới hy vọng em có thể được thỏa sức tung cánh bay trên bầu trời; chính vì yêu em nên anh mới hy vọng em được ở bên người em yêu thương.
Thượng Quan Tuyền mở đôi mắt đẫm lệ. Những lời của Niếp Ngân khiến cô rất cảm động, tuy hiện tại cô đã hiểu rõ về tình cảm của mình nhưng dù sao với Niếp Ngân, cô vẫn luôn có cảm giác lưu luyến. Dù sao anh ta cũng là người nuôi cô từ nhỏ đến lớn, cô có cảm tình đặc biệt với anh ta, loại tình cảm này không phải tình yêu nhưng lại vượt qua tình yêu rất nhiều.
– Em không thể ích kỷ như vậy, vì hạnh phúc của bản thân mình mà hủy diệt anh…
cô cũng hiểu những lời Phong Nhẫn nói trước khi ra ngoài. Là một chủ thượng, Niếp Ngân vẫn luôn là một người cực kì bình tĩnh, làm việc quyết đoán, đã nói là làm, nếu anh đã nói cho cô tự do thì nhất định sẽ phạm phải quy tắc của tổ chức, đến lúc đó rất có thể sẽ bị người khác cướp mất địa vị!
Chính vì Thượng Quan Tuyền đã lớn lên từ nhỏ trong tổ chức nên cô cũng quá hiểu đạo lý này. cô càng không muốn Niếp Ngân bị liên lụy chỉ vì mình!
Nhiệm vụ của cô vẫn chưa hoàn thành đã chứng tỏ rằng sự lựa chọn của người chủ thượng có vấn đề. Đây có thể gọi là đòn đả kích trí mạng. Nhưng Thượng Quan Tuyền hiểu rõ Niếp Ngân không hề làm sai, chẳng qua anh ta đã quá tin tưởng người đặc công mình nuôi nấng không thể yêu người đàn ông mà anh ta hận nhất!
– Tuyền, anh nói rồi, đây là chuyện của anh, em không cần phải lo lắng cho anh!
Niếp Ngân lên tiếng, giọng nói trầm thấp đầy an ủi. Sao anh ta lại không hiểu suy nghĩ trong lòng cô chứ?
– Em không lo lắng không được, nhưng… chủ thượng…
Những giọt nước mắt vẫn còn vương trên khuôn mặt Thượng Quan Tuyền, nhưng đôi mắt cô lúc này đầy bình tĩnh và thông suốt.
– Em muốn nói gì? – Niếp Ngân biết cô sẽ nói ra suy nghĩ trong lòng mình, hơn nữa còn là suy nghĩ rất quan trọng.
Thượng Quan Tuyền nhìn Niếp Nhân, không biết phải mở miệng thế nào nhưng cô vẫn nói từng câu từng chữ: “Phong Nhẫn, nhất định phải diệt trừ người này!”
– Tuyền, em có biết mình đang nói gì không? – Niếp Ngân điềm nhiên lên tiếng, khuôn mặt anh tuấn không hề để lộ chút tức giận nào.
– Em rất rõ mình đang nói gì! – Thượng Quan Tuyền nhìn thẳng vào đôi mắt đen của Niếp Ngân, giọng điệu cự