c kì kiên định.
Niếp Ngân đặt tay lên vai Thượng Quan Tuyền…
– Anh muốn biết lý do em muốn diệt trừ cậu ta là gì, em đã biết rõ cậu ta là người của chúng ta rồi mà!
– Em biết, vậy nên mới càng phải diệt trừ anh ta! – Thượng Quan Tuyền không hề bối rối:
– Phong Nhẫn có thể ẩn núp bên cạnh Lãnh Thiên Dục nhiều năm như vậy, tại sao lại bình chân như vại không đạt được mục đích? Chẳng lẽ đúng như lời anh ta nói, Lãnh Thiên Dục quá đề phòng người khác nên anh ta không có cơ hội ra tay? Nếu như anh ta nói thật thì anh ta đã ở bên cạnh Lãnh Thiên Dục đến mức “mưa dầm thấm lâu” như vậy sao, sao có thể trở thành người hô phong hoán vũ bên cạnh một vị lão đại quyền thế? Qua những lời nói và hành động của anh ta, em kết luận rằng anh ta là một người tham quyền đoạt thế. Cho nên em dám khẳng định mục tiêu của hai người là giống nhau, đó chính là đều muốn Lãnh Thiên Dục phải chết, nhưng mục đích thì lại hoàn toàn khác nhau, anh muốn báo thù cho cha nuôi mình, còn anh ta… là vì vị trí lão đại kia!
– Em cho rằng cậu ta phản bội tổ chức ư? – Đôi mắt Niếp Ngân dần trầm xuống, hết sức thâm thúy.
HỒI 13 – CHƯƠNG 9: GÁNH trên VAI MÓN NỢ CỦA HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG (3)
– Quyền lực có thể thay đổi mục đích ban đầu của con người. Phong Nhẫn là một người có năng lực không hề kém hơn so với Lãnh Thiên Dục, lại ở bên cạnh Lãnh Thiên Dục nhiều năm như vậy, dĩ nhiên sẽ phát sinh nhiều bất mãn. Nhất là với tổ chức BABY-M, em cảm thấy anh ta đang nung nấu ý định muốn xóa sạch tổ chức! Quy tắc của tổ chức là không thể tự giết lẫn nhau, vậy mà anh ta lại có ý định đen tối như vậy, thử hỏi sao anh ta có thể để anh tồn tại tiếp được? – Thượng Quan Tuyền nhíu mày nhìn Niếp Ngân, vẻ mặt hơi lo lắng.
Niếp Ngân nghe vậy chỉ cười nhạt, nhưng nụ cười này lại không nhìn ra anh ta đang suy nghĩ gì…
– Ham muốn của con người có giới hạn nhất định, muốn chiếm đoạt cả hai tổ chức không phải là chuyện dễ!
– Nhưng không có nghĩa là anh ta cũng nghĩ như vậy. Hơn nữa anh ta còn giết giáo phụ Nhân Cách, điều này chứng minh anh ta đã không thể kìm nén được nữa. Nếu lúc này anh ta không ra tay thì nhất định Lãnh Thiên Dục sẽ tra ra anh ta! – Thượng Quan Tuyền nhạy cảm lên tiếng.
– Phong Nhẫn là người lớn lên từ nhỏ với anh, anh hiểu quá rõ hành vi và cách xử sự của cậu ta. Tuyền, chuyện của Phong Nhẫn, em đừng nhúng tay vào!
Ngữ khí của Niếp Ngân vẫn bình lặng, ánh mắt bình tĩnh, nhưng từ câu nói có thể suy ra tâm tư phức tạp của anh ta lúc này.
– Chủ thượng… em thật sự rất lo lắng…
– Em lo cậu ta sẽ mượn việc anh vi phạm quy định của tổ chức mà giết anh sao? – Niếp Ngân chỉ liếc mắt đã nhìn thấu suy nghĩ của cô.
Thượng Quan Tuyền gật đầu.
Niếp Ngân không nói nữa, chỉ mỉm cười rồi nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Tuy anh ta không muốn nhưng lại không thể giữ cô lại, nhưng sau khi biết cô lo lắng ình, anh ta cũng cảm thấy trái tim được xoa dịu.
*****
Thượng Quan Tuyền cũng không biết mình trở về biệt thự Lãnh gia bằng cách nào, chỉ biết rằng tâm trạng cô lúc này khó mà có thể bình tĩnh được. Dù sao cô đã biết nhiều chuyện như vậy, hiện giờ làm sao có thể điều chỉnh tâm trạng bình thường để đối mặt với toàn bộ mọi chuyện được?
trên bầu trời, những tia nắng rạng đông đầu tiên dần lấp ló…
Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu nhìn lên trời cao, không khỏi cảm thán, thì ra trước khi mặt trời mọc, bầu trời có sắc thái như thế này đây. Mọi chuyện trên đời quả thật không hề giống như những gì mình tưởng tượng, có những việc xảy ra là lẽ dĩ nhiên, như vận mệnh đã an bài phải như vậy.
Vậy số mệnh của cô là thế nào đây?
Có được tự do là mong ước lớn nhất của Thượng Quan Tuyền, nhưng cô không thể ích kỷ như vậy được. Nếu một khi cô đồng ý làm vậy thì điều gì sẽ đến với Niếp Ngân? Phong Nhẫn như một quả bom trong lòng cô, cứ nghĩ đến anh ta cô lại thấy toát mồ hôi lạnh.
Anh ta ở bên cạnh Lãnh Thiên Dục lâu như vậy, liệu Dục có phát hiện ra điều bất thường gì không?
Thầm thở dài một hơi, cô chậm rãi mở cổng ra. đang định rón rén bước vào trong thì cô lại nghe thấy tiếng dì Trần gọi: “Thiếu phu nhân…”.
Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu, nhất thời kinh ngạc…
Dì Trần cẩn thận đứng bên cạnh chiếc sofa trong phòng khách chính, mà ngồi ngay ngắn trên sofa lúc này chính là người đã đi Singapore – Lãnh Thiên Dục!
– Dục…
Thượng Quan Tuyền vừa mừng vừa sợ. cô không ngờ hắn lại về nhanh như vậy. Vừa định bước lên thì cô lại bị vẻ mặt lạnh lẽo của hắn dọa cho sợ…
hắn đang tức giận!
Trong đầu Thượng Quan Tuyền vang lên hồi chuông cảnh báo, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vui mừng dần dần hiện lên sự do dự và lo lắng.
– Thiếu phu nhân, rốt cuộc cô đi đâu vậy? Suốt cả đêm đại thiếu gia đi dọc sườn núi tìm cô, thiếu chút nữa đã lật tung của Lãnh gia lên rồi!
Dì Trần bước nhanh đến trước mặt Thượng Quan Tuyền, giọng nói gần như thì thầm đầy lo lắng.
– Cháu…
Thượng Quan Tuyền không biết phải nói thế nào, cô không thể nói cho dì Trần biết mình đi gặp Niếp Ngân, nếu thế thì chắc Lãnh Thiên Dục sẽ bóp chết cô mất.
– Được rồi, may mà cô đã về rồi, mau vào đi, đại thiếu gia sắp phát điên lên rồi! –
