Old school Easter eggs.
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327115

Bình chọn: 10.00/10/711 lượt.

òng tôi rất vui, nỗi đau trong lòng tôi cũng đã vơi đi rất nhiều. Ở bên hắn, tuy không bằng được cảm giác ở bên cạnh Đức Tiến, nhưng một phần nào đó hắn cũng đã mang lại niềm vui và tình người ấm áp cho tôi.

Ăn xong, tôi lo thu dọn thức ăn trên bàn và rửa chén bát.

Đã được Đức Hải đãi một bữa ăn ngon, tôi không thể bắt hắn phải làm hết tất cả mọi công việc, mà dù tôi có muốn bắt hắn làm, hắn cũng không bao giờ nghe theo lời tôi nói. Tính cách ngông cuồng, và nắng mưa thất thường của hắn như thế nào, tôi là người hiểu rõ nhất.

Đi suốt buổi chiều và buổi tối ngày hôm qua, lại không gọi điện về nhà, tôi biết Đức Tiến, thằng bé, và hai chị giúp việc lo lắng cho tôi nhiều lắm.

Tôi thấy mình thật đáng trách. Dù tôi có hận và căm ghét Đức Tiến nhiều như thế nào, tôi nên gọi điện về nhà thông báo một tiếng mới phải, đằng này tôi lại đi biệt.

Mặc dù không muốn trở về nhà Đức Tiến, và đối mặt với hắn, nhưng không còn cách nào khác. Tôi không thể bỏ đi mà không nói gì, cũng không thể khiến thằng bé thất vọng vì tôi.

Tôi rất yêu và quý thằng bé, tôi đã hứa sẽ ở bên cạnh nó, chăm sóc cho nó cho đến khi nó đi học trở lại, tôi không muốn mình trở thành một kẻ thất hứa và đi lừa trẻ con.

Úp hết số chén đĩa lên kệ, lau khô tay, tôi đi ra phòng khách tìm Đức Hải.

Ngồi trên ghế sô pha, Đức Hải đang đọc tạp chí.

Thấy tôi, Đức Hải ngước mắt lên nhìn. Quan sát khuôn mặt lo lắng của tôi, Đức Hải cau mày.

_Cô muốn trở về nhà Đức Tiến đúng không ?

Tôi bối rối gật đầu như một cái máy.

_Tôi đã đi suốt một buổi chiều và một buổi tối rồi, đã đến lúc tôi phải về.

Đức Hải im lặng không đáp, khuôn mặt hắn lạnh lùng không rõ đang tức giận hay đang bình thản không có chuyện gì.

Tôi len lén nhìn hắn.

Mỗi lần thấy hắn phải đau khổ vì mình, tôi không chịu đựng nổi. Tôi biết mình đã làm sai rất nhiều chuyện, đã tổn thương hắn sâu sắc như thế nào.

Hắn yêu tôi, buồn khổ vì tôi, thất vọng vì tôi cũng rất nhiều. Lẽ ra tôi nên tránh xa hắn, nên tạo khoảng cách với hắn, để hắn có thể quên tôi đi, hay ít ra không còn phải đau đớn mỗi khi nhìn thấy tôi nữa mới phải. Nhưng đằng này, tôi lại bắt hắn phải chăm sóc tôi, phải vỗ về an ủi tôi mỗi khi tôi thất tình, khi tôi uống rượu say vì không chịu đựng được cô đơn và sự dày vò đang mỗi ngày một tăng cao lên ở trong lòng.

Chân tôi bất giác lùi dần về phía sau, không nói thêm một câu gì nữa, tôi đi thật nhanh ra sân vườn.

Tôi đã ích kỉ, và vô tình nhiều rồi, tôi không nên chỉ nghĩ đến cảm giác của bản thân mình, mà quên mất rằng Đức Hải còn buồn khổ hơn cả tôi.

Tay tôi bị nắm chặt, Đức Hải kéo tôi đứng lại.

_Cô bị làm sao thế ? Sao tự dưng lại đùng đùng bỏ đi về ?

Mắt tôi đỏ hoe, mũi tôi sụt sịt muốn khóc.

Giá mà Đức Hải cứ đối xử không ra gì với tôi giống như trước kia thì hay biết mấy. Nếu hắn làm như thế, tôi sẽ thấy bớt áy náy và có lỗi với hắn hơn.

Đức Hải xoay tôi đứng đối diện với hắn, tay hắn nâng cằm tôi lên.

Hắn nhíu mày khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của tôi.

_Sao cô lại khóc ? Tôi có làm gì cô đâu.

Tôi lắc đầu tỏ ý nói cho hắn hiểu là tôi không sao cả. Tôi khóc không phải vì hắn làm chuyện có lỗi với tôi, mà do tôi cảm thấy hổ thẹn với hắn.

_Cô muốn trở về nhà gặp anh trai tôi đến thế sao ?

Đức Hải ghen tuông hỏi tôi, giọng hắn lãnh lẽo giống như sương mù vào buổi sáng sớm mùa đông.

Tôi chỉ biết lắc đầu trả lời hắn, và ngước đôi mắt long lanh đầy lệ lên nhìn hắn.

Đức Hải thở dài, tay hắn vò tóc.

_Thôi được rồi ! Cô đừng khóc nữa, để tôi đưa cô về nhà Đức Tiến là được chứ gì ?

Tôi lại lắc đầu, tôi không muốn hắn đưa tôi về.

Tôi không thể chịu đựng được cảnh hai anh em hắn đấu đá và tranh cãi vì tôi. Dù chưa thể biết chắc Đức Tiến có yêu tôi không, nhưng tôi không muốn Đức Hải tổn thương hay đau khổ vì tôi thêm nữa.

Tôi đã thiếu nợ của hắn rất nhiều ân tình, nếu còn thiếu nợ thêm, tôi biết làm gì để trả cho hắn.

Trái tim tôi không thể trao cho hắn, tôi đã trao trọn trái tim mình cho Đức Tiến rồi. Tôi chỉ còn biết nói thầm hàng vạn hàng nghìn câu xin lỗi hắn, và mong hắn hiểu cho tôi, tình yêu không thể cưỡng cầu.

_Cô nói gì đi chứ ? Tại sao cô chỉ biết lắc đầu, cô không muốn nói chuyện với tôi đúng không ?

Nước mắt tôi lăn dài trên má, lòng tôi tan nát.

Môi tôi mấp máy, tôi rất muốn nói cho hắn hiểu, tôi đang suy nghĩ gì, đang muốn gì, nhưng tôi không thể vì mỗi lần tôi mở miệng nói chuyện với hắn, người duy nhất mà tôi cần và nhắc đến là Đức Tiến.

Đồng tử trong mắt Đức Hải u tối, tay hắn siết chặt. Nỗi đau trong lòng hắn giờ đã ngấm sâu vào tận xương tủy.

Ánh sáng trong mắt hắn mãnh liệt chiếu sáng vào cơ thể tôi, hắn muốn thiêu đốt hết tất cả mọi suy nghĩ phản kháng và chống đối ngầm trong tôi.

Một lúc sau, hắn buông tay tôi ra, giọng hắn khản đặc như một con thú bị thương.

_Để tôi đưa cô về.

_Không…không cần…tôi…tôi có thể đi bằng xe tắc xi.

Đức Hải xa xầm mặt, lời nói cự tuyệt của tôi đâm sâu vào trái tim tổn thương của hắn.

_Cô muốn nói với tôi là, từ lần sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa có đúng không ?

Nước mắt tuôn như mưa, môi tôi