căn phòng.
Đây là một căn phòng lạ, không phải là căn phòng mà tôi vẫn thường ngủ ở nhà Đức Tiến, hay căn phòng trong nhà trọ mà tôi thuê.
Giật mình, tôi vén chăn sang một bên, rồi ngồi dậy.
Bóp chán, tôi cố nhớ lại chuyện xảy ra vào tối hôm qua.
Tôi nhớ sau khi rời khỏi quán cà phê Trường Cửu, tôi đã đi lang thang ngoài đường, đến một khu đất trống, tôi đã ngồi trên một chiếc ghế đá cạnh một tấm poster quảng cáo in hình của Đức Hải. Vì không để cho bọn thanh niên nghịch ngợm và quậy phá vẽ bẩn lên tấm poster, tôi đã tranh giành chổi sơn với họ, và mắng họ. Tôi được Đức Hải cứu khi bị một tên nhóc choai choai dơ nắm đấm vào mặt. Sau đó tôi đã theo Đức Hải đến một nhà hàng ăn cơm tối, tôi đã uống rất nhiều rượu, cũng khóc rất nhiều.
Ngơ ngác nhìn căn phòng một lượt, tôi mệt mỏi đứng lên.
Tôi đoán Đức Hải đã đưa tôi về nhà hắn.
Căn phòng này không hề trông giống như một căn phòng trong khách sạn, mà giống như một căn phòng trong biệt thự làm toàn bằng kính của hắn hơn.
Tiến dần về phía chiếc cửa kính nhìn ra khu vườn sau nhà, tôi đứng lặng ngắm cảnh sắc rực rỡ ở bên ngoài.
Dưới ánh nắng của mặt trời, cây cỏ và hoa lá trở nên xanh tươi và tràn đầy sức sống.
Nỗi đau trong lòng tôi có thể không vơi, nhưng cảnh vật xung quanh tôi không vì thế mà thay đổi, mọi thứ vẫn tiếp diễn cho dù tôi có tồn tại hay không. Đã sống ở trên đời này, tôi phải chấp nhận mình chỉ là một người sống có hữu hạn.
Cửa phòng hé mở, tiếng dép lê lẹt quẹt trên nền gạch men sáng bóng. Từng bước từng bước, có một người đang tiến về phía tôi đang đứng.
_Cô đã dậy rồi ?
Tôi quay lại nhìn Đức Hải, trên môi tôi nở một nụ cười gượng gạo.
_Vâng.
Đức Hải lúc nào cũng ăn mặc thoải mái và tùy tiện, ngoài quần jean và áo thun, hình như hắn không thích mặc thứ gì khác.
Đối với một con người kiệt xuất như hắn, thì dù hắn có ăn mặc luộm thuộm đi chăng nữa, mọi người cũng phải ngước mắt nhìn và ước ao. Đây là điều đặc biệt của hắn mà không một ai có thể học được, hay có thể so sánh được với hắn.
_Cô có muốn ăn gì không ?
Tôi thấy miệng khô, lưỡi đắng.
Cả ngày hôm qua, tôi ăn rất ít, lại uống quá nhiều rượu, nên dạ dày có chút đau. Một người bị đau dạ dày nhẹ như tôi, nếu ăn uống không điều độ, và không biết cách chăm sóc bản thân mình, tôi sẽ càng khiến dạ dày của mình bị đau thêm trầm trọng, có thể mai sau tôi bị ung thư dạ dày cũng nên.
Nghĩ đến đây, tôi thấy toát mồ hôi vì sợ.
Nhớ lại cảm giác khi phải nhận tin mình ung thư dạ dày giai đoạn cuối, thật khủng khiếp, tôi đã sống như địa ngục trong vòng nửa tháng. Tôi nhất quyết không để cho bản thân mình phải trải qua cảm giác đó thêm một lần nữa.
_Có, anh có thứ gì để ăn không ?
Đức Hải mỉm cười.
_Trông cô có vẻ đói lắm rồi ?
Tôi đỏ mặt vì xấu hổ. Nhớ lại những gì mà mình đã làm vào buổi tối hôm qua khi say rượu, tôi ước có một cái khe nẻ cho tôi chui xuống.
_Đi thôi ! Tôi đã chuẩn bị xong bữa sáng.
Tôi kinh ngạc nhìn hắn. Tôi không dám tin là một công tử chỉ thích hò sai người khác như hắn cũng biết nấu ăn.
_Thức ăn là do anh nấu, hay là anh đi mua ?
Đang đi, hắn quay lại nhìn tôi.
_Cô cho rằng thức ăn là do tôi nấu, hay là tôi đi mua ?
Tôi cau mày nhìn hắn. Nói theo cách của hắn, chẳng phải là đang đánh đố tôi sao ?
Không muốn đấu lý với hắn vào buổi sáng đẹp trời như thế này, tôi vượt lên trước hắn.
Đức Hải đi ở phía sau lưng tôi, cả hai chúng tôi đều đi về hướng nhà bếp.
Thức ăn đã được bày sẵn ở trên bàn.
Tôi sung sướng, vội kéo ghế, rồi ngồi ngay xuống.
Đã lâu rồi, tôi không được ăn một bữa ăn ngon, và không có tâm trạng để ăn uống. Hôm nay, tôi sẽ không bạc đãi bản thân mình nữa. Để có thể đối mặt với mọi chuyện, tôi phải có sức khỏe.
Đức Hải ngồi đối diện với tôi.
Thấy tôi chuẩn bị cầm một ly rượu rồi cho lên miệng uống, Đức Hải giữ chặt lấy tay tôi.
_Cô không nên uống rượu tiếp nữa, tối hôm qua cô đã uống nhiều rồi.
Tôi giận dỗi buông tay. Biết hắn vì lo cho tình trạng bệnh tình của tôi, nên tôi không cãi lý với hắn, cũng không nằng nặc đòi hắn phải cho tôi uống rượu bằng được giống như tối hôm qua nữa.
Gắp một miếng thịt, tôi đút vào miệng. Vừa ăn, tôi vừa hỏi hắn.
_Anh không thể nói cho tôi biết là thức ăn này do anh nấu, hay đi mua được sao ?
Đức Hải cười nhẹ, đôi mắt đen sâu của hắn quan sát khuôn mặt đỏ hồng của tôi.
_Điều này có quan trọng với cô không ?
_Tôi chỉ hỏi vì tò mò thôi.
_Nếu thế, tôi đành phải khiến cô thất vọng rồi, tôi không muốn trả lời cô câu hỏi này.
Tôi phồng mồm nhìn Đức Hải, tôi mắng thầm hắn là đồ nhỏ mọn.
Không biết Đức Hải có đoán được tôi đang nghĩ gì trong đầu không, mà hắn trừng mắt nhìn tôi.
_Cô lo mà ăn đi ! Đừng nghĩ ngợi lung tung.
Tôi tròn xoe mắt nhìn hắn, tay vội cầm đũa đặt ở trên bát. Tôi gắp ngay một miếng thịt bò rồi cho lên miệng.
Hoàn hảo, cũng may tôi không mắng hắn thành tiếng, nếu không tôi đã gặp họa rồi. Đức Hải luôn nóng giận thất thường, hắn sẽ trừng phạt tôi thẳng tay.
Tôi cười trộm, khi bắt gặp khuôn mặt không mấy hài lòng của hắn.
Được ăn cơm cùng với hắn, và cùng hắn làm nhiều việc, thực l