Disneyland 1972 Love the old s
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326832

Bình chọn: 9.5.00/10/683 lượt.

n là một quý cô được giáo dục và ăn học đàng hoàng.

Cô ấy khác hoàn toàn với tính cách bồng bột và trẻ con của tôi.

Ban đầu, tôi tưởng cô ấy là một cô gái đanh đá, và có tính cách ong bướm trăng hoa nên mới từ bỏ Đức Tiến và thằng bé, để tự do bay nhảy ở bên ngoài. Nhưng đến khi gặp mặt, tôi mới biết nhận định của mình dành cho cô ấy hoàn toàn là sai lầm.

Cô ấy giống như một cánh hoa mỏng manh, tuy rằng rực rỡ sắc hương, nhưng lại rất dễ bị tổn thương và vỡ nát.

Người đàn ông nào yêu cô ấy, phải đảm cho cô ấy có được một cuộc sống sung sướng, không có lo toan, và không phải vất vả làm bất cứ công việc gì.

Tôi vẫn chưa đoán được nguyên nhân vì sao Đức Tiến lại không thể giữ được cô ấy, nhưng tôi vẫn láng máng nhận ra một phần là do thằng bé.

Tôi đã biết thằng bé không phải là con Đức Tiến, mà là con của Đức Hải.

Nghĩ đến đây, tôi lại giật mình hoảng sợ.

Không…không phải thằng bé là con của cô ấy với Đức Hải chứ ?

Ly cà phê trên tay tôi sóng sánh suýt đổ.

Trái tim tôi đông cứng lại, tôi không thể thở được.

Tôi hoàn toàn không hiểu nổi cảm giác của bản thân mình vào lúc này nữa.

Nếu..nếu như thằng bé là con của cô ấy và Đức Hải, lẽ ra tôi phải vui mừng vì có thể thoát được một đối thủ đáng gờm trong cuộc chiến dành lại tình yêu và hạnh phúc của mình chứ ? Tại sao tôi lại đau đớn và hốt hoảng nhiều hơn gấp bội thế này ?

Tôi có bị điên không ?

Ôm lầy đầu, tôi không ngừng lắc đầu, không ngừng cảnh tỉnh lại bản thân mình. Tôi muốn tất cả những suy nghĩ không hay kia nhanh chóng biến mất.

_Cô không sao chứ ?

Thấy tôi lắc đầu như một con ngố, Kim Loan lo lắng hỏi.

Tôi giật mình ngước mắt nhìn Kim Loan, tôi giờ mới ý thức được hành động ngớ ngẩn của mình.

Nhìn đôi mắt tròn xoe và long lanh như pha lê của cô ấy, tôi thấy cô ấy đơn giản và trong sáng quá. Một cô gái như thế này, đâu có thể dùng tâm cơ để hại người khác được.

Tự dưng bao nhiêu oán hận và căm ghét mà tôi dành cho cô ấy, phút chốc đã tan biến hết sạch.

_Cô muốn nói gì với tôi, thì nói luôn đi !

Kim Loan bối rối nhìn tôi, đôi hàng lông mi dày cong vút hình lưỡi liềm chớp chớp.

_Tôi…tôi….!

Tôi không kiên nhẫn nhìn Kim Loan.

Cô ấy đang đùa tôi đúng không ? Cô ấy là người đã cầu khẩn tôi đến đây gặp mặt cô ấy, giờ tôi đến rồi, cô ấy lại không nói gì cả.

Tôi vừa bực mình vừa buồn cười, nếu bình thường thế nào tôi cũng mắng cho cô ấy một trận. Nhưng vào lúc này, tôi không còn tâm tư để đấu lý với người khác.

Đặt ly cà phê xuống bàn, tôi nghiêm khắc bảo cô ấy.

_Nếu cô không có gì cần nói với tôi, thì tôi đi về đây. Lần sau, dù cô cầu khẩn tôi như thế nào, tôi cũng nhất định không ra đây để gặp mặt cô nữa đâu.

Kéo ghế, tôi chuẩn bị đứng dậy.

Kim Loan luống cuống vội lên tiếng ngăn cản tôi.

_Khoan…khoan đã !

Tôi cau mày.

_Cô muốn gì ?

_Tôi..tôi cần nói chuyện với cô.

_Cô nói đi, tôi đang chờ nghe đây !

Siết chặt hai tay vào nhau, Kim Loan nhìn tôi bằng thái độ cầu khẩn.

_Cô…cô có thể nhường lại Đức Tiến cho tôi được không ? Coi…coi như tôi cầu xin cô.

Tôi choáng váng ngồi cứng ngắc trên ghế, mắt mở to nhìn Kim Loan.

Tôi bàng hoàng không thể tưởng tượng ra cảnh người đi cầu khẩn tôi nhường lại Đức Tiến lại chính là Kim Loan.

Tôi luôn nghĩ cô ấy nhất định sẽ ba hoa về mối quan hệ mật ngọt của hai người trước kia cho tôi nghe, sau đó đe dọa tôi từ bỏ Đức Tiến.

Thật không ngờ, cô ấy lại cúi mình cầu xin tôi.

Nghe cô ấy nói, tôi thấy mình chẳng khác gì một kẻ tồi tệ đi tranh giành tình yêu của kẻ khác.

Phải chăng tôi đã làm sai ngay từ đầu, tôi không nên yêu Đức Tiến, không nên xen vào tình cảm tốt đẹp của cả hai ?

Rời khỏi quán cà phê Trường Cửu, tôi đi lang thang ở ngoài đường.

Mắt tôi đỏ hoe, mũi tôi sụt sịt, mặt tôi tái nhợt, đầu tôi đau nhức và cuồng loạn vì những những suy nghĩ không có lời giải đáp.

Trong trí óc tôi vẫn còn giữ nguyên khuôn mặt đau khổ và buồn phiền của cô ấy, vẫn còn bị những giọt nước mắt trong veo và thánh khiết của cô ấy làm cho lay động.

Cô ấy không chỉ có vẻ đẹp động lòng người, mà tính cách nhu nhược và yếu ớt của cô ấy còn khiến người khác thương cảm, và không nỡ tổn thương.

Từ đầu đến cuối, tôi chỉ lặng người ngồi nhìn cô ấy nói qua màn lệ.

Tôi không nỡ và cũng không thể cắt ngang lời của cô ấy.

Qua cuộc gặp mặt này, tôi đã hiểu ra được một sự thật đau lòng rằng, cả Đức Tiến và Kim Loan đều vẫn còn yêu nhau rất sâu đậm và thắm thiết.

Họ là một cặp đôi sinh ra để dành cho nhau, dù họ có chia xa, họ cũng vẫn hướng và nhớ về nhau.

Nước mắt tôi lăn dài trên má.

Tôi hiểu, tôi thông cảm cho cô ấy thì ai sẽ hiểu và thông cảm cho tôi đây.

Cô ấy yêu Đức Tiến, tôi cũng yêu hắn. Có thể tình cảm mà cô ấy dành cho hắn nhiều hơn tôi, sâu đậm và đắm say hơn tôi, nhưng cuối cùng không phải đều kết thúc ở một chữ “tình” thôi sao ?

Cô ấy muốn tôi nhường Đức Tiến cho cô ấy, muốn tôi bỏ cuộc. Vậy còn tôi thì sao ? Chẳng lẽ tôi có thể sống hạnh phúc và vui vẻ khi không có được hắn ?

Bóng tối bao phủ khắp muôn nơi.

Đường phố ngập trong bóng đèn điện và xe cộ.

Tiếng còi xe, tiếng nói chuyện ồn ào đa