hoét rộng thêm ra.
Bất chợt, tôi thấy có một cô gái đang ngồi ở gần cửa quán, cô ấy đang ngó nghiêng xung quanh giống như đang kiếm tìm hình bóng của ai đó.
Tôi lặng người nhìn cô ấy.
Giống ! Giống quá ! Trời ạ ! Sao trên đời này lại có người giống tôi nhiều như thế ?
Có phải là tôi đang bị ảo giác không ?
Lúc mới xem ảnh của cô ấy, tôi đã thấy cô ấy có sáu phần giống mình, nhưng khi nhìn thấy cô ấy bằng xương bằng thịt, tôi lại thấy cô ấy gần như là song sinh với tôi.
Không ! Không thể nào ! Tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi, làm sao tôi có thể có anh chị em.
Thân thể tôi cứng ngắc, mắt tôi nhìn cô ấy không rời, hình ảnh của cô đánh mạnh vào nỗi đau trong lòng tôi.
Dù tôi không muốn thừa nhận, mình chỉ là bản sao của cô ấy, tôi cũng không thể trốn tránh được sự thật.
Cô ấy trông thật quý phái, thật quyến rũ !
Vẻ đẹp của cô ấy có thể sánh ngang với một giọt nước tinh khiết không vướng bụi trần. Cô ấy dịu dàng, và đoan trang.
Nhìn cô ấy, cho tôi cảm giác như đang gặp được một nàng công chúa được nuôi dưỡng và đùm bọc trong một tòa lâu đài.
Còn tôi, tôi lớn lên trong thiếu thốn và khó khăn. Nếu tôi không lao động, không đấu tranh, tôi sẽ không thể tồn tại và sống cho đến tận hôm nay.
Cuộc sống của tôi và cô ấy khác xa nhau nhiều quá.
Cơ thể tôi lún sâu xuống sàn nhà, tôi không thể nhấc nổi chân.
_Xin hỏi quý khách muốn ngồi ở đâu ?
Một cô nhân viên trong trang phục màu hồng nhạt tươi cười, bước đến hỏi tôi.
Tôi giật mình thu hồi ánh mắt, miệng ấp úng đáp.
_Tôi..tôi đến đây gặp bạn.
_Quý khách đã tìm được bạn của mình chưa ?
_Tìm…tìm được rồi.
Tôi nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
Nếu không có cô nhân viên lên tiếng hỏi tôi, không biết tôi còn đứng ở đây bao lâu nữa.
Gượng cười chào cô nhân viên, tôi run run bước lại gần chiếc bàn mà Kim Loan đang ngồi.
Dù cô gái kia có thể không phải người mà tôi cần tìm, nhưng tôi vẫn có linh cảm rằng cô ấy nhất định là Kim Loan.
Mỗi bước chân của tôi, giống như đang đưa tôi lạc vào sương mù. Tương lai và hạnh phúc của tôi đều phụ thuộc vào cuộc gặp này.
Đến gần bàn, tôi dừng lại.
Vừa đúng lúc Kim Loan ngẩng mặt lên nhìn tôi, tôi và cô ấy mặt đối mặt, mắt nhìn thẳng vào mắt đối phương.
Mất mấy giây, hay chúng tôi đều sững sờ kinh ngạc.
Tôi và Kim Loan đều nhận ra có chuyện gì đó không được bình thường đang diễn ra ở đây.
Mặc dù người giống người ở trên đời này rất nhiều, nhưng lại có bảy tám phần giống nhau như đúc thế này, thì tuyệt đối không phải là chuyện ngẫu nhiên.
_Cô là…??
_Cô là…??
Cả hai chúng tôi cùng lên tiếng hỏi đối phương.
_Chị nói trước đi !
Cuối cùng tôi nhanh miệng giục cô ấy.
Kim Loan sửng sốt nhìn tôi, khuôn mặt thoáng chốc biến đổi. Cô ấy không dám tin là trên đời này còn có người giống mình như thế.
_Tôi…tôi cô có từng gặp nhau bao giờ không ?
Đáp lại sự thắc mắc của Kim Loan, tôi chua xót đáp.
_Tôi và cô chưa bao giờ gặp nhau. Nếu tôi không lầm, cô là Kim Loan ?
Kim Loan vẫn còn chưa thoát khỏi trạng thái kinh hoàng, mắt cô ấy vẫn mở to nhìn tôi.
Kéo ghế, tôi ngồi xuống đối diện với cô ấy.
_Tôi là Phạm Khánh Băng, người mà cô muốn gặp.
Tôi giới thiệu cho cô ấy biết tên của mình, mắt tôi vẫn gắt gao nhìn khuôn mặt của cô ấy.
Cả hai chúng tôi chăm chú nhìn nhau, đánh giá từng đường nét, biểu hiệu trên khuôn mặt của đối phương.
Lần đầu tiên trong đời, tôi không thể tin tưởng vào thị giác của mình. Tôi tưởng cô gái đang ngồi trước mặt tôi đây chỉ là hình ảnh do tôi tưởng tượng ra.
_Cô…cô là Phạm Khánh Băng ?
Khó khăn lắm, cô ấy mới có thể mở miệng cất lên được tiếng nói, cô ấy vẫn còn bị sốc.
_Đúng. !
Tôi gật đầu đáp.
Cả hai chúng tôi lại rơi vào im lặng.
Trước khi đến đây, Kim Loan đã chuẩn bị tâm lý rất nhiều, cũng như có nhiều điều muốn nói cho tôi hiểu, nhưng khi gặp phải một người có ngoại hình giống mình, mọi ngôn từ mà cô ấy cố gắng chuẩn bị đều bị cú sốc tinh thần làm cho tan biến.
Cố gắng khôi phục lại tinh thần và tự chủ, tôi gọi cho mình một tách cà phê.
Kim Loan vẫn còn ngơ ngác nhìn tôi, cô ấy vẫn chưa thoát khỏi cú sốc tinh thần của mình.
Một lúc lâu sau, khi tôi nhấp được một non nửa cà phê trong tách, Kim Loan mới mở miệng hỏi tôi.
_Cô…cô có đúng là Phạm Khánh Băng không ?
Tôi nhếch mép cười nhạt.
_Cô hoài nghi tôi không phải là Phạm Khánh Băng sao ?
_Tôi…tôi vẫn nghĩ là, cô phải là một cô gái sắc sảo và có ngoại hình khác hoàn toàn với tôi.
Dù cô ấy không có ý châm chọc vào nỗi đau trong lòng tôi, nhưng vô tình cô ấy đã nhắc cho tôi nhớ vai trò thế thân của mình.
Tay tôi siết mạnh vào chiếc thìa khoắng cà phê, mặt tôi tái nhợt.
Tôi che dấu cảm giác đau đớn và thống khổ trong lòng mình, bằng cách nhìn ra khung cảnh bên ngoài qua lớp cửa kính gần cửa quán.
_Cô…cô biết là cô…cô rất giống tôi không ?
Kim Loan run rẩy nói không nên lời, thanh âm hệt như một con chim sẻ đang bị trúng tên.
_Tôi biết.
Tôi lãnh đạm trả lời cô ấy.
Tiếp xúc và nói chuyện với cô ấy, tôi thấy tủi thân, thấy mình thua kém cô ấy nhiều quá.
Cô ấy chẳng những ăn nói nhỏ nhẹ, cử chỉ dịu dàng đáng yêu, cô ấy cò