Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329153

Bình chọn: 7.00/10/915 lượt.

đáng yêu.

Không giống như dự đoán của tôi, vì đường bị ách tắc giao thông, lại phải vượt qua gần 10 cái đèn đỏ và ngã tư, nhà Đức Hải lại ở gần vùng ngoại ô, nên đã mất nhiều thời gian hơn tôi tưởng.

Trả tiền đi xe tắc xi cho anh tài xế xong, tôi và thằng bé cùng bước xuống xe.

Trước mặt chúng tôi là một căn nhà kính hai tầng rất sang trọng và xinh đẹp.

Tôi choáng váng khi thấy được sự xa xỉ của căn biệt thự của Đức Hải. Tôi quá kinh ngạc nên không thể thốt nổi nên lời, tiếng hét phấn kích đều bị giữ chặt ở trong cổ họng. Mồm tôi há hốc, còn tròng mắt tôi gần rớt xuống đất.

Thằng bé thấy bộ mặt ngố của tôi, nó buồn cười bảo tôi.

_Chị ngậm miệng và thu lại tròng mắt của mình đi, nếu không mọi người lại tưởng chị bị hóa đá ở đây thì khổ.

Nhờ tiếng nhắc nhở của thằng bé, tôi mới lúng túng gãi đầu hỏi nó.

_Em có chắc đây là nhà của Đức Hải không ?

Chúa ơi ! Tôi không ngừng than thở. Có nhất thiết phải sống xa hoa và lãng phí như thế này không ? Dù Đức Hải có là một minh tinh đi chăng nữa, cũng nên sống tiết kiệm một chút chứ ?

_Đúng, đây là nhà của chú Đức Hải.

Lời khẳng định của thẳng đánh tan nốt ảo tưởng còn lại của tôi. Nhìn căn nhà của hắn, tôi lại tưởng mình đang chiêm ngưỡng một dinh thự của một vương tử nào đấy.

Thằng bé giục tôi.

_Chị còn đứng ngơ ngác ở đấy làm gì ? Còn không mau bấm chuông cổng đi ?

Lúc còn ở nhà Đức Tiến, tôi hăm hở quyết tâm đến thăm Đức Hải bằng được, nhưng khi đến nơi rồi, tôi lại muốn nhanh chóng quay về.

Tôi ngập ngừng bảo thằng bé.

_Hay..hay là chúng ta đi về đi. Chị..chị thấy chắc Đức Hải cũng không muốn chúng ta đến quấy rầy cuộc sống riêng tư của anh ấy đâu.

Thằng bé phồng mồm phản bác lại lời tôi nói.

_Chị đang nói lung tung gì thế hả ? Phải vất vả lắm chúng ta mới đến được tận đây, sao chị nói về là có thể về được ? Nếu chị không muốn vào thăm chú ấy, thì một mình em vào.

Tôi xoa hai tay vào nhau, mắt nịnh nọt nhìn thằng bé.

_Biết đâu Đức Hải đã đi đâu đó rồi thì sao ? Chúng ta nên đi về, để hôm khác rồi hãy đến thăm anh ấy sau.

Thằng bé khinh thường không thèm đáp lại lời tôi nói, nó hùng hổ tiến đến cánh cổng sắt. Vì nó quá nhỏ bé, nên không thể với tới được cái chuông cổng. Nó tức giận hét ầm lên.

_Bà cô già kia ! Bà có giúp tôi không hả ?

Tôi nhăn nhó, tôi rất muốn hét vang. Tại sao tôi lại ngu ngốc rủ thằng bé đến đây làm gì, để bây giờ nó hung dữ quát mắng tôi ? Tôi là người lớn, hay là nó đây ?

Mặc dù than vãn là thế, tôi vẫn phải giúp nó bấm chuông cổng. Từng tiếng “Kính coong !” vang lên. Vừa bấm chuông, tôi vừa cầu nguyện là Đức Hải không có nhà, để tôi không phải theo thằng bé đi vào trong nhà hắn.

Bấm chuông một lúc mà không thấy có ai ra mở cổng, tôi sung sướng xoa hai tay vào nhau, miệng cười toe toét.

_Đấy, em đã thấy chưa ? Rõ ràng là Đức Hải không có ở nhà, hai chúng ta đi về thôi.

Thằng bé tiu nghỉu, mặt nó buồn rười rượi, bao nhiêu mong ước và hy vọng của nó đều tan biến. Nó đã mong ngóng được cùng Đức Hải và tôi chơi đùa với nhau giống như hai hôm trước biết bao.

Nụ cười trên môi tôi cứng đơ, khi trông thấy khuôn mặt cún con của nó. Tôi nhẹ nhàng vỗ về và an ủi nó.

_Em đừng buồn, chúng ta không thể thăm hỏi được chú ấy vào ngày hôm nay, thì hôm khác chị lại đưa em đến đây.

Thằng bé tuy vẫn còn thất vọng và chán nản, nhưng nó không còn buồn chán như lúc trước nữa.

Trong khi tôi và thằng bé đang đứng nói chuyện và thì thầm to nhỏ ở trước cổng, Đức Hải đột nhiên đi từ trong nhà ra.

Hắn đang mặc một bồ độ thể thao màu trắng, mái tóc màu vàng rối bù, khuôn mặt mệt mỏi và ngái ngủ, chân khập khiễng bước dần ra cổng.

Hình như tôi và thằng bé đã phá ngang mất giấc ngủ của hắn, nên mặt hắn mới hầm hầm tức giận, mắt hắn rực lửa, còn môi hắn mím chặt.

Hắn thô lỗ mở rộng cánh cổng sắt, miệng hắn quát to.

_Ai thế hả ?

Tôi và thằng bé giật mình nhìn hắn, mắt tôi và mắt thằng bé tròn xoe, mặt sững sờ không dám tin. Chúng tôi tưởng hắn không có nhà, không ngờ hắn chỉ là chậm chạp không nhanh ra mở cổng cho hai chúng tôi mà thôi.

Vào giây phút nhìn thấy hắn, tôi chỉ muốn co giò bỏ chạy cho thật nhanh.

Trái ngược với tâm trạng hốt hoảng và lo âu của tôi, thằng bé lại reo ầm lên.

_A ! Chú Đức Hải ! Chú có ở nhà, mừng quá, mừng quá !

Nó sung sướng nhảy cẩng lên, rồi ôm chặt lấy chân Đức Hải.

Sự xuất hiện của tôi và thằng bé cũng khiến hắn ngạc nhiên không kém. Có lẽ hắn không mong đợi là chúng tôi sẽ đến thăm hắn.

Tôi ngượng ngịu hết gãi đầu, lại gãi tai, chân vô thức đá lung tung vào không khí, miệng ấp úng lên tiếng.

_Chào…chào anh !

Đức Hải lạnh lùng nhìn tôi, khuôn mặt lạnh băng. Hắn lạnh nhạt phun ra một câu.

_Cô đến đây làm gì ?

Thái độ lạnh nhạt và xa cách của Đức Hải đã làm chùn bước chân của tôi. Tôi không dám tự tiện xông vào nhà hắn, cũng không có dũng khí bước vào nhà hắn nửa bước. Tôi nghĩ mình nên đi về.

Tôi đi giật lùi hai bước, miệng méo xệch.

_Xin…..xin lỗi vì đã quấy rầy anh. Tôi…tôi không dám làm phiền anh nữa, tôi đi về đây.

Tôi cứng ngắc quay người, tôi muốn đi ngay lập tức.

Thằng bé ngơ ngác hết


Disneyland 1972 Love the old s