t hắn trống rỗng nhìn tôi, tay hắn dừng lại ở khoảng không. Dáng vẻ hắn trông mất mát và buồn đau.
_Tôi muốn ăn cơm. – Đức Hải đút hai tay vào túi quần, cơ thể dựa vào bờ tường, hắn ra lệnh cho tôi, giống như đang bảo một cô hầu đi nấu thức ăn cho hắn.
_Anh muốn ăn gì ? – Tôi mặc dù tức muốn điên lên, nhưng phải cố nén nhịn. Dù sao hắn cũng là ân nhân của tôi, nên tôi phải làm tròn bổn phận của một người đi trả ơn.
_Xem ra cô rất biết điều. – Đức Hải nhếch mép cười nhạt, đôi mắt đen sâu của hắn chiếu thẳng vào người tôi.
Tôi không dám đón nhận ánh mắt của Đức Hải. Hắn cho tôi cảm giác buồn đau và thống khổ. Tôi không hiểu vì sao, hắn lại nhìn tôi bằng ánh mắt của một kẻ đau lòng và thất tình. Tôi và hắn có quan hệ đặc biệt gì đâu, tôi và hắn chẳng qua chỉ là hai người có ơn và trả ơn mà thôi.
Đức Hải bắt tôi phải làm mấy món ăn cho hắn và thằng bé ăn. Tôi trở thành người làm miễn phí và không công. Tôi rất muốn hét ầm lên, muốn đánh hắn một trận. Chết tiệt ! Hắn đang lợi dụng lòng tốt của tôi để hành hạ tôi cho bõ ghét đây mà.
Mất hơn một tiếng, tôi mới nấu xong. Dọn hết thức ăn lên bàn, tôi giục Đức Hải và thằng bé xuống bếp ăn cơm.
_Ngon quá ! Thơm quá ! – Thằng bé sung sướng reo ầm lên, khi nó nhìn thấy món cá mà nó yêu thích.
Tôi mỉm cười xoa đầu nó. Kéo ghế, tôi ấn nó ngồi xuống.
Đức Hải ngồi một bên, tôi và thằng bé ngồi một bên.
Mặc dù không ưa gì hắn, nhưng tôi vẫn chu đáo lấy thức ăn cho hắn.
Bắt gặp ánh mắt kì lạ của hắn dành cho mình, tôi bất giác tim đập chân run. Tôi lúng túng quay sang bảo thằng bé.
_Ăn đi nhóc ! Thức ăn sắp nguội rồi kìa !
Thằng bé dùng đũa gắp ngay một miếng cá trong bát của nó, rồi cho lên miệng. Nó vừa ăn, vừa cười vui vẻ.
Tôi hài lòng, khi thấy cả hắn và thằng bé đều ăn ngon miệng và ăn rất nhiều.
Tôi ăn rất ít, đa số toàn bộ thời gian tôi đều giúp thằng bé gỡ xương cá và gắp thức ăn cho nó.
Đức Hải vừa ăn vừa quan sát hai chúng tôi. Đôi mắt đen sâu của hắn không lúc nào rời khỏi khuôn mặt tôi.
Tôi vì mải tập trung nói cười với thằng bé, nên không chú ý đến hắn. Nếu tôi biết mình đã trở thành mục tiêu cho hắn nhìn ngắm và quan sát, tôi đã không dám tự nhiên phô diễn khả năng diễn siêu tự nhiên và ngây thơ của mình.
Kết thúc bữa ăn, tôi lo dọn bàn ăn và rửa chén bát. Thằng bé và Đức Hải đưa nhau lên lầu chơi.
Hoàn thành xong một đống công việc không tên, tôi rửa sạch tay và mặt cho mát.
Thấy đã ở chơi nhà Đức Hải một lúc lâu rồi, nên tôi lên lầu tìm thằng bé, tôi muốn đưa nó trở về nhà Đức Tiến. Tôi sợ nếu chúng tôi đi lâu quá, hắn sẽ lo lắng cho chúng tôi.
_Cộc ! Cộc ! – Tôi gõ cửa phòng ngủ của Đức Hải.
_Vào đi ! – Đức Hải bảo tôi.
Tôi lúng túng mở cửa phòng, sau đó ló đầu vào.
Thằng bé đang ngồi chơi ở dưới sàn nhà, trên tay nó đang cầm điều khiển xe ô tô từ xa. Đức Hải đang nằm ở trên giường đọc tạp chí. Nhìn họ rất giống hai cha con.
_Đức Trọng ! Đã đến lúc chúng ta phải về rồi. – Tôi lên tiếng nhắc nhở thằng bé.
_Em không muốn về bây giờ. – Thằng bé ham chơi không chịu nghe lời tôi.
_Cô muốn về bây giờ sao ? – Đức Hải tay cầm tạp chí truyền hình, mắt nhìn tôi.
_Cũng đã quá trưa rồi, nên tôi phải về nhà. – Tôi bối rối không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
_Cô đã làm xong việc đâu mà đòi về. – Đức Hải cười lạnh lẽo bảo tôi.
Tôi rùng mình ớn lạnh khi nhìn thấy nụ cười của hắn. Người tôi đông cứng, còn lồng ngực tôi bị bóp nghẹn, tôi không thể thở được. Hắn trông chẳng khác gì một ác ma.
_Cô đã nói là cô sẽ trả ơn cho tôi đúng không ? – Đức Hải lập lại câu hỏi lúc nãy.
_Đúng ! – Tôi trả lời hắn như một cái máy.
_Nếu đã muốn trả ơn cho tôi, sao cô có thể nói về là về được. Tôi vẫn còn chưa bảo cô làm hết việc nhà kia mà.
Chúa ơi ! Tôi muốn thét ầm lên. Nhất định tôi đã ngu dại bán linh hồn của mình cho quỷ rồi. Lẽ ra tôi không nên nhận lời với hắn mới phải.
_Thế nào, cô hối hận rồi đúng không ? – Đôi mắt sắc bén của hắn lại chiếu thẳng vào tôi, giọng nói của hắn giờ lạnh đến cực điểm.
_Không ! Không phải ! – Tôi lắc đầu quầy quậy. Tôi mặc dù hối hận, rất hối hận nhưng vẫn tỏ vẻ là mình không sao cả.
_Tốt, nếu đã thế, cô nghỉ ngơi một chút đi. Buổi chiều tôi sẽ giao việc cho cô làm.
_Buổi…buổi chiều ? – Tôi lắp bắp hỏi hắn – Ý của anh là tôi phải ở lại đây cả ngày sao ?
_Cô không nghe rõ lời tôi nói sao ? – Đức Hải cau mày nhìn tôi, hắn đã bắt đầu trở nên không kiên nhẫn.
Tôi cố nuốt hết tất cả những lời muốn nói xuống cổ họng. Tôi nhăn mặt nhìu mày, tôi rất muốn đưa tay lên vò đầu bứt tóc, tôi muốn kêu ầm lên, muốn đập đầu vào bờ tường. Hu hu hu ! Tôi đã tự biến mình thành nô lệ của hắn rồi.
Đức Hải bịt miệng, mặt hắn hơi rung lên, còn mắt hắn nheo lại. Hắn đang cố nín cười. Một lần nữa hắn lại không chịu được khả năng diễn xuất của tôi.
Hơn 12 giờ trưa, Đức Tiến gọi điện cho tôi.
Tôi đã bắt máy ngay sau khi biết người đang gọi cho mình là ai.
_Chào anh ! – Tôi vừa vui mừng, vừa kích động chào hắn.
_Chào em ! – Đức Tiến cũng vui vẻ chào lại tôi – Em và thằng bé đã ăn cơm trưa ?
_Em và thằng bé đã ăn cơm rồi. – Tôi lúng túng trả lờ
