Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329210

Bình chọn: 9.5.00/10/921 lượt.

m miệng giống như một cái loa phát thanh của cô nàng.

_Ừ, tôi đi cùng với Tổng giám đốc.

Tuyết Ngân thì thào hỏi tôi, giọng cô nàng hồi hộp và kích động đến kì lạ.

_Bà và Tổng giám đốc không làm gì chứ ? Hai người có thường xuyên cùng nhau đi ăn và cùng nhau đi đâu đó không ?

Đầu óc đen tối và hám trai của Tuyết Ngân đang hoạt động với công suất tối đa. Mỗi lần nhắc đến trai đẹp, là mắt cô nàng lại sáng rực, cô nàng luôn tưởng tượng đến hình ảnh một nàng công chúa Lọ lem thời hiện đại, và một chàng Hoàng tử trong một đôi cánh màu trắng.

_Bà có thể thôi đi được không ? Tôi đi công tác, không phải là đi chơi.

Tuyết Ngân cố nài nỉ, thanh âm háo hức và nôn nóng không cần che dấu.

_Thôi mà, bà kể chút gì đó cho tôi nghe đi.

Tôi “hừ” lạnh một tiếng. Tôi dập tắt ảo tưởng của Tuyết Ngân, bằng cách dội ngay một gáo nước lạnh vào mong ước được hóng chuyện của cô nàng.

_Tôi không có gì để kể cho bà nghe cả. Nếu không còn chuyện gì nữa, thì tôi cúp máy đây. Có gì tôi sẽ gọi điện và nhắn tin cho bà sau.

_Khoan đã !

Tuyết Ngân cố vớt vát.

_Lâu lâu tôi với bà mới có thể nói chuyện với nhau, bà không thể nói chuyện thêm một lúc nữa hay sao ?

Tôi cười lạnh, giọng tôi không có một chút nể tình hay nhân nhượng nào.

_Tôi cũng muốn nói chuyện thêm với bà lắm, nhưng hiện giờ tôi đang mệt, nên để lúc khác, tôi và bà sẽ nói chuyện tiếp. Tôi cúp máy đây.

Vừa mới dứt lời, tôi nhấn luôn nút đỏ trên bàn phím điện thoại. Mặc dù biết làm thế này thì hơi bất lịch sự và không tôn trọng bạn bè, nhưng Tuyết Ngân là một cô nàng dai như đỉa.

Cô nàng sẽ nói lải nhải, và vòi vĩnh tôi phải hé lộ ra thông tin gì đó thú vị để cho cô nàng mang đi khoe với mọi người thì thôi, mà tôi thì lại ghét nhất việc bị người khác lôi tôi ra, để làm chủ đề bàn tán. Tôi không muốn người khác soi mói đến đời tư của mình, tôi muốn được yên.

Không thể nói chuyện trực tiếp với tôi, Tuyết Ngân chuyển sang nhắn tin cho tôi.

Đọc dòng tin nhắn của Tuyết Ngân ở trên màn hình, tôi không nhịn được cười. Nghĩ đến bộ mặt cún con xum xoe của cô nàng, tôi rất muốn véo mạnh vào mặt cô nàng và mắng cho cô nàng một trận.

Tôi gửi tin nhắn lại cho Tuyết Ngân, sau đó tôi đặt điện thoại lên chiếc bàn gỗ được kê gần ở đầu giường. Tôi không muốn nhắn tin qua lại với Tuyết Ngân nên không gửi tin nhắn lại cho cô nàng nữa, tôi để chuông reo tự nhiên.

Không thể ngủ được, cũng không có việc gì để làm, tôi buồn chán nằm ở trên giường. Trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh bị thương của Đức Hải. Mỗi lần nghĩ đến hắn, tôi lại thấy áy náy và không yên tâm. Tôi là người có ơn, tất phải báo. Mặc dù Đức Hải không cần tôi phải trả ơn cho hắn, và cũng không muốn tôi lại gần, nhưng tôi vẫn muốn làm một việc gì đó cho hắn.

Vò đầu bứt tóc, càng nghĩ tôi lại càng không thể nhắm mắt để ngủ.

Không chịu đựng được tình trạng thần kinh lúc nào cũng căng lên như dây đàn, và những suy nghĩ rối rắm ở trong đầu, tôi ngồi dậy.

Khép cửa phòng ngủ của mình, tôi gõ cửa phòng ngủ của thằng bé.

_Vào đi !

Thằng bé lên tiếng, thanh âm trong trẻo và dễ nghe.

Tôi mở cửa, rồi bước vào.

Thằng bé đang ngồi đọc truyện tranh ở trên giường. Thấy tôi, nó cau mày hỏi.

_Đã khuya rồi, chị còn sang phòng em làm gì ?

Tôi mỉm cười bảo nó.

_Chị muốn nói chuyện với em.

_Em không có chuyện gì để nói với chị cả. Chị không thấy em đang bận đọc truyện tranh sao ?

Tôi giận dỗi nhìn thằng bé.

_Em không thể tỏ ra hiếu khách được một chút sao ?

Thằng bé khinh thường nhìn tôi, nó không kiên nhẫn trả lời.

_Chị thì lúc nào mà chả tìm cách phá rối người khác. Một người như chị có muốn hiếu khách cũng không được.

Tôi hung hăng dơ nắm đấm lên cao. Bước nhanh lại gần giường của thằng bé, tôi tấn công nó.

Thằng bé biết tôi hay dùng chiêu cù ni vào nách nó, nên nó tránh né hai ngón tay của tôi, miệng nó hung dữ mắng tôi.

_Bà cô điên ! Bà có đi về phòng của bà đi không hả ? Ai cho phép bà sang phòng tôi, rồi quậy phá hả ?

Nghe thằng bé chất vất mình giống hệt như một người lớn, tôi vừa chịu thua tính cách ông cụ non của thằng bé, vừa buồn cười vì khuôn mặt cố tỏ ra mình trưởng thành của thằng bé.

Trong khi tôi và thằng bé vừa đùa nhau, vừa không ngừng hét ầm ĩ, cánh cửa phòng ngủ của thằng bé mở ra.

Từ bên ngoài, Đức Tiến bước vào trong. Nhìn cảnh tôi và thằng bé lăn lộn ở trên giường, thằng bé vừa đấm đá lung tung, vừa quát liên mồm, còn tôi vừa không ngừng chọc phá nó, vừa cười rũ rượi, khuôn mặt căng cứng của hắn dần giãn ra được một nụ cười nhẹ nhõm và vui vẻ.

Kể từ lúc tôi đặt chân vào nhà Đức Tiến, tôi đã thay đổi tính cách của từng người trong gia đình hắn. Nhờ tôi, hắn đã có thể nở một nụ cười và sống không còn quá khô cứng như trước kia nữa. Nhờ tôi, thằng bé cũng đang dần quay lại với thế giới tuổi thơ hồn nhiên và trong sáng của nó.

Sáng hôm sau, tôi, thằng bé và Đức Tiến cùng nhau ăn sáng ở trong bếp giống như thường ngày. Điều khác biệt duy nhất là một mình tôi ngồi một bên, còn bố con hắn ngồi một bên. Tự dưng lúc này, tôi lại thèm không khí ồn ào và nghịch ngợm như mấy hôm trước.

Thằng bé vẫn còn c