Snack's 1967
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329122

Bình chọn: 7.5.00/10/912 lượt.

hằng bé.

Thằng bé không có ở trong phòng, nó đang ngồi đọc truyện tranh ở trên xích đu ngoài sân vườn.

Đứng nhìn nó từ xa, tôi cười gian trá, tính cách nghịch ngợm và hiếu thắng trong tôi lại trỗi dậy. Lần trước thằng bé dám chê tôi không có khả năng khiến cho nó giật nảy mình, lần này tôi quyết tâm làm cho nó tâm phục khẩu phục thì thôi.

Đi bằng mười đầu ngón chân, tay tôi che miệng cười thầm, tôi rón rén và nhẹ nhàng tiến lại gần phía nó đang ngồi.

Đứng ở đằng sau lưng nó, tôi dơ hai tay lên, miệng há to. Tôi chưa kịp thực hiện được ý đồ của mình, thằng bé đã “hừ” lạnh lên tiếng.

_Bà lại muốn thử hù dọa nữa sao ? Lần trước bà nghịch vẫn còn chưa chán sao ?

Tôi không hiểu làm cách nào mà thằng bé có thể phát hiện ra tôi đang đứng ở phía sau lưng nó, rõ ràng nó đang cắm cúi đọc truyện tranh kia mà.

Như để giải thích cho thắc mắc của tôi, thằng bé khinh thường nói tiếp.

_Bà đi lạch bạch như một con vịt bầu thì ai mà chả nghe tiếng.

Tôi ỉu xìu hạ hai tay xuống, mặt tôi tiu nghỉu như một con chó con bị mắng oan một trận.

Thằng bé không thèm để ý đến tôi, mắt nó vẫn nhìn chăm chú vào trang truyện tranh trước mặt.

Không hù dọa được thằng bé, khiến tôi thất vọng ngồi xuống bên cạnh nó. Ngồi ngắm mây trời một lúc, tôi rủ rê thằng bé.

_Em có muốn cùng chị đi chơi không ?

Thằng bé ngước mắt nhìn tôi.

Tôi vui mừng vì thằng bé không còn lờ tôi đi nữa.

_Em có biết nhà Đức Hải ở đâu không ?

Thằng bé gật đầu, khuôn mặt nó không dấu được vẻ háo hức chờ mong.

_Biết. Chị hỏi để làm gì ?

_ Đức Hải đang bị thương ở chân, nên chị muốn cùng em đến thăm anh ấy.

Thằng bé cười tươi, nó reo lên phấn khích.

_Chị nói thật chứ, có đúng là chị sẽ đưa em đến nhà chú Đức Hải chơi không ?

Tinh thần kích động và vui sướng của thằng bé khiến tôi vui lây.

_Chị nói thật, chị không có lừa em. Chỉ cần em biết nhà anh ấy ở đâu là được rồi.

_Em biết ! Em biết nhà chú ấy ở đâu.

Thằng bé nhanh mồm nói liên tiếp như sợ tôi sẽ đổi ý không đưa nó đến nhà Đức Hải chơi. Thằng bé hình như rất quý và rất thích Đức Hải. Tôi thấy Đức Hải và thằng bé có nhiều nét tương đồng hơn Đức Tiến.

Mặc dù thằng bé nói rằng, nó biết nhà Đức Hải ở đâu, nhưng tôi vẫn sợ nó là một đứa trẻ con nên có đôi khi không nhớ rõ được những nơi mà nó đã từng đi qua. Cao Hùng là một thành phố đông dân cư, tôi lại là người lạ ở đây, nên tôi không thể chủ quan coi thường an nguy của bản thân và của thằng bé.

Để đảm bảo mình không bị lạc, tôi đã cẩn thận hỏi chú quản gia địa chỉ nhà Đức Hải, sau đó ghi vào một tờ giấy.

Chú quản gia muốn đưa tôi và thằng bé đi, nhưng tôi từ chối. Tôi không muốn làm phiền chú, cũng không muốn chú phải chờ đợi chúng tôi trong khi tôi đang ở nhà Đức Hải chơi. Tôi là một cô bé ham vui nên không thích bị gò bó và không muốn bị người khác quản lý.

Đức Tiến đã cho tôi một ít tiền mặt và một cái thẻ rút tiền tự động. Tôi không biết số tiền mà hắn cho tôi sử dụng là bao nhiêu, nhưng tôi nghĩ là rất nhiều.

Sau khi thay quần áo xong, tôi cùng thằng bé háo hức đi nhanh ra cổng.

Đã mang theo tiền, điện thoại và giấy ghi điện chỉ của nhà Đức Hải, tôi có thể yên tâm là mình không bị lạc đường. Chỉ cần tôi có số điện thoại bàn ở nhà Đức Hải và số điện thoại di động của hắn, tôi không còn lo lắng gì cả. Tôi tin bây giờ ban ngày, sẽ không có ai muốn cướp giật tiền của một cô gái đi tay không như tôi. Tôi cũng không lo sợ bị bắt cóc, vì tôi không phải con của một nhà tỉ phú nhiều tiền lắm của, hay gây thù chuốc oán với ai.

Phải đi mất một đoạn khá xa, tôi và thằng bé mới bắt được một chiếc xe tắc xi.

Đưa tờ giấy có ghi điện chỉ nhà riêng của Đức Hải, tôi yêu cầu anh tài xế chở tôi đến đó.

Trên đường đến nhà Đức Hải, thằng bé nôn nóng bảo tôi.

_Không biết bao lâu mới có thể đến được nhà của chú Đức Hải ?

Tôi mỉm cười trấn an thằng bé.

_Chị nghĩ chỉ mấy hơn 20 phút đi xe thôi. Trước khi đi, chị đã xem bản đồ rồi.

Thằng bé cười toe toét, mắt nó bừng sáng, mặt nó lấp lánh niềm vui.

_Khi nào đến nơi, chị nhớ làm món cá nướng cho em và chú Đức Hải ăn.

Nhìn vẻ mặt háu ăn của nó, tôi không nhịn được cười.

_Em thích ăn cá nướng đến thế sao ?

_Em rất thích.

_Nếu em đã thích ăn như thế, sao không bảo bố em hay chú Đức Hải thường xuyên đưa em đi ăn ở một nhà hàng nào đó ?

Thằng bé ỉu xìu đáp.

_Bố em đi làm suốt, đâu có mấy khi ở nhà. Còn chú Đức Hải thỉnh thoảng mới đến nhà em chơi. Chú ấy cũng bận đi đóng phim, đi lưu diễn khắp nơi, nên không thể thường xuyên dẫn em đi ăn ở bên ngoài.

Thấy thằng bé buồn, tôi cũng buồn lây theo nó. Kéo nó ngồi lên lòng, tôi cười hỏi.

_Em có muốn trong thời gian chị ở đây, hai chị em mình thường xuyên đi chơi và đi ăn ở nhà hàng không ?

Thằng bé nôn nóng và háo hức hỏi tôi.

_Chị nói thật chứ ?

Tôi giả bộ làm mặt giận.

_Chị đã nói dối em điều gì chưa ?

Thằng bé sợ tôi giận, rồi không chơi với nó nữa, nó vội xum xoe nịnh tôi khác hẳn mọi khi.

_Em xin lỗi. Chị không có lừa em, là em nói sai.

Hiếm khi thấy thằng bé tỏ ra biết điều và ngoan ngoãn như thế này, tôi thích thú bật cười. Thằng bé càng lúc càng