Pair of Vintage Old School Fru
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329020

Bình chọn: 10.00/10/902 lượt.

ộ vui vẻ và ôn nhu của hắn vào hai ngày trước, tôi lại tưởng mình bị ảo giác. Tôi đã quá ngây thơ khi cho rằng, mối quan hệ giữa tôi và hắn có thể biến chuyển, nhưng mà xem ra, tôi chỉ là đang tự lừa dối chính mình.

Phẫn nộ và tức giận chỉ vừa mới xẹp xuống được một chút, giờ vì hắn, lại có nguy cơ bùng phát.

Tôi vắt chân chữ ngũ, ngồi thật thẳng, tôi lạnh lùng nhìn hắn.

_Anh nói rằng, anh muốn mời tôi uống nước, vậy nước đâu ?

Thằng bé bị không khí căng thẳng và đượm mùi thuốc súng, khiến nó cũng căng thẳng và lo sợ theo. Mắt nó cẩn thận quan sát và đánh giá hai chúng tôi.

Đức Hải lười biếng trả lời tôi.

_Cô muốn uống nước chứ gì ? Nếu muốn uống thì tự đi mà lấy.

Đây là cách mà hắn tiếp đón khách của mình sao ? Hắn còn có thể dùng miệng lưỡi châm chọc tôi chứng tỏ tinh thần và sức khỏe của hắn vẫn rất tốt.

Tôi bực bội đứng dậy, tôi miễn cưỡng hỏi hắn.

_Tủ lạnh của anh ở chỗ nào ?

_Trong nhà bếp.

_Nhà bếp ở đâu ?

_Đi thẳng, sau đó rẽ phải.

Thằng bé há hốc mồm, đôi mắt trong veo và xinh đẹp của nó tròn xoe nhìn tôi và hắn. Chắc nó không dám tin là chúng tôi còn trẻ con hơn cả nó.

Tìm được nhà bếp của Đức Hải, tôi liền mở tủ lạnh, sau đó lấy nước lọc và nước ngọt cho tôi và thằng bé. Nghĩ lại thái độ tiếp khách bất lịch sự của tên kia, tôi hận không thể dạy cho tên kia một bài học. Hừ ! Nếu không phải do tôi nợ tên kia, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ tìm đến nhà hắn để thăm hỏi hắn và sẽ không bị hắn đối xử với mình giống như một tên khất cái đang bắt hắn phải bố thí cho ít thức ăn.

Mở nắp chai nước khoáng, tôi uống ngay một ngụm cho đỡ khát và để hạ hỏa. Tôi sợ nếu không mau chóng lấy lại được tinh thần, tôi sẽ mắng tên chết tiệt kia một trận, và sẽ có ẩu đả ở đây không biết chừng.

Vừa nghĩ đến Đức Hải, vừa uống nước, nên tôi đâu hay tôi đã uống gần hết nửa chai nước khoáng.

Thêm một lần nữa, Đức Hải lại vô thanh vô thức xuất hiện ở sau lưng tôi.

Thấy tôi uống nước giống như một người đã ba ngày chưa được uống một ngụm nước nào, khoanh tay trước ngực, Đức Hải cười nhạt hỏi.

_Cô muốn uống bù nước đúng không ?

_Phụt !

Ngụm nước khoáng trong miệng tôi phun ra ngoài, tôi giật mình quay lại nhìn Đức Hải.

_Đồ điên ! Nếu không thể dọa chết tôi, thì anh không sống được đúng không ? – Tôi điên tiết quát ầm lên.

_Cô vừa bảo ai là đồ điên thế hả ? – Đức Hải nghiến răng nghiến lợi quát lại tôi.

Tôi và hắn lúc này giống hệt hai kẻ thù sắp sửa xông vào đánh nhau và muốn hạ gục đối thủ bằng ánh mắt sắc bén của mình.

_Anh muốn gì ? – Tôi thở dài, mắt chán nản nhìn hắn.

_Không gì cả. – Đức Hải cao ngạo trả lời tôi, khuôn mặt hắn càng lúc càng lạnh, môi hắn mím chặt.

Tôi biết nếu mình còn tiếp tục ở đây cũng không mang lại kết quả gì. Đức Hải không ưa tôi, và không muốn tôi tới thăm hắn. Tôi nên biết điều mà rút lui mới phải.

Tôi cầm lấy một chai nước khoáng và một chai nước ngọt trong tủ lạnh, sau đó đóng cửa tủ lạnh lại.

_Tôi xin lỗi vì đã đến đây làm phiền anh. Thấy anh vẫn khỏe mạnh và tinh thần tốt thế này là tôi yên tâm rồi. Tôi xin phép được ra về.

Nói xong, tôi xoay người đi lướt qua chỗ Đức Hải đứng.

_Cô đến đây thăm tôi ? – Đức Hải nhíu mày hỏi tôi, giọng hắn không có một chút tin tưởng.

_Đúng ! – Tôi bực mình không thèm quay lại nhìn hắn.

_Nếu đã đến đây thăm tôi, cô cũng nên tỏ ra có một chút thành ý đi chứ ? – Môi hắn nhếch lên, mắt hắn sắc bén nhìn tôi.

Lần này, tôi không thể không quay lại nhìn hắn.

_Thành ý ? Anh muốn tôi làm gì cho anh ?

Tay Đức Hải vươn ra, hắn nắm lấy cánh tay trái của tôi, rồi lôi tôi đứng sát vào người hắn.

_Vì cô, nên tôi mới bị bong gân đúng không ? – Đức Hải cúi gần sát vào mặt tôi.

_Đúng ! – Tôi lúng túng đáp.

_Vì điều này, cô phải có trách nhiệm chăm sóc cho tôi đến khi nào tôi lành bệnh thì thôi. – Đức Hải thản nhiên tuyên bố đạo lý bất di bất dịch đó. Hắn có ơn với tôi, nên hắn bắt tôi phải trả ơn cho hắn.

Lúc đầu, tôi rất muốn làm một điều gì đó cho Đức Hải, nhưng khi nghe chính miệng hắn nói, tôi lại muốn co giò bỏ chạy. Trông hắn đáng sợ quá ! Tôi không dám tưởng tượng những ngày chăm sóc cho hắn, hắn sẽ hành hạ tôi thảm khốc như thế nào.

_Sao thế, cô bắt đầu sợ rồi à ? – Đức Hải mai mỉa hỏi tôi.

Tôi nuốt nước bọt, cổ họng tôi khô khốc.

_Tôi cần câu trả lời của cô. – Đức Hải nâng cằm tôi lên, đôi mắt đen sâu của hắn nhìn thẳng vào mắt tôi.

Dưới sức nóng trong đôi mắt hắn, và giọng nói giống như là thôi miên của hắn, chân tay tôi hư xuyễn, tôi đứng không còn vững.

_Nếu cô không muốn, tôi cũng không ép cô. – Giọng nói trầm và sâu của hắn một lần nữa lại vang lên bên tai tôi.

Tôi siết chặt hai tay, mắt tôi không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Tôi phải cố điều chỉnh nhịp đập nhanh trong trái tim mình, cố trấn tĩnh tinh thần để lấy lại sự tỉnh táo cho bản thân.

_Tôi đồng ý, chỉ cần anh không tìm cách làm khó tôi là được. – Cuối cùng bằng nỗ lực của chính mình, tôi gạt bỏ tay Đức Hải ra khỏi cằm, mắt nhìn thẳng vào mặt hắn, và bình tĩnh trả lời hắn.

_Tôi hy vọng cô có thể làm đúng theo những gì mà cô nói. – Đức Hải lạnh lùng nói, đôi mắ