chúng tôi, ánh mắt và khuôn mặt Tên kia lấp lánh niềm vui. Giờ trông chúng tôi rất giống một gia đình. Tôi muốn cảm ơn Tên kia vì đã cho tôi và thằng bé những phút giây vui chơi thật vui vẻ và thoải mái. Giữa khung cảnh thiên nhiên hoang dã và tươi đẹp này, tôi có cảm giác muốn bay, muốn hát, muốn nhảy, muốn hét to lên đầy sảng khoái.
Giỏ thức ăn được sách đi lại sách về, nhiệm vụ này vẫn do Tên kia đảm nhiệm. Cần câu, ghế và mọi thứ đều có người khác mang giúp cho chúng tôi.
Lúc tôi, thằng bé và Tên kia quay về quán làm bằng lá tranh to và dài, thì đã hơn một giờ trưa. Tôi không biết hắn đã đi làm về trưa, và sau khi nghe hai chị giúp việc nói cho hắn biết chúng tôi đang đi câu cá dã ngoại, không hiểu hắn có lo lắng cho tôi và thằng bé không ?
Vừa mới xa hắn có một buổi sáng, tôi đã thấy nhớ hắn. Nếu mai sau không còn được gặp hắn nữa, chắc tôi sẽ suốt ngày u buồn, mơ và gọi tên hắn hàng đêm. Khi đã vướng vào ái tình, con người ta thật yếu đuối, và dễ rơi lệ.
Thấy tôi đứng ngơ ngẩn trước cửa quán, Tên kia quát tôi.
_Cô còn đứng ở đấy làm gì ? Cô có muốn nướng cá cho thằng bé ăn không, hay là chúng ta ăn cơm quán ?
Tiếng quát của Tên kia, khiến mọi người đều chú ý đến sự có mặt của tôi và Tên kia.
Tôi trừng mắt nhìn Tên kia. Tôi biết bằng vào vẻ đẹp trai và quyến rũ của mình, Tên kia sẽ là tâm điểm chú ý của bất cứ ai khi Tên kia xuất hiện. Tôi không muốn bị tất cả bọn con gái là fan hâm mộ của Tên kia coi là đích ngắm để trả thù, hay chọc phá. Tôi sợ nhất là mấy cô ả chanh chua, và có thể làm bất cứ điều gì để giữ Tên kia làm của chung.
Tên kia đội một chiếc mũ màu trắng che gần nửa khuôn mặt, cách ăn mặc của Tên kia rất giản dị, và hơi phóng túng nhưng ở Tên kia toát lên khí thế của một công tử quyền thế và vương giả. Dù Tên kia đã cố tình cải trang để tránh tai mắt của mọi người xung quanh, nhưng vóc dáng, giọng nói và cách ăn mặc của Tên kia vẫn khiến mọi người phải ngước mắt nhìn.
Tôi đi nhanh qua người Tên kia. Không muốn đứng ở đây cãi nhau để gây rắc rối cho chính mình, tôi hỏi mượn chủ quán nhà bếp và đồ dùng để nấu thức ăn.
Nhờ Tên kia trả tiền hậu hĩnh, nên ông chủ quán vui vẻ cho tôi mượn bếp và lấy những thứ cần thiết cho tôi.
Tôi bắt tay vào công việc bếp núc, trong khi Tên kia và thằng bé ngồi nghỉ ngơi ở trong quán.
Tôi là người từng phục vụ trong một nhà hàng khá nổi tiếng, tính tôi lại ham học hỏi, nên tôi học được khá nhiều món ăn.
Tôi lấy một con cá hồi nặng khoảng 400 g. Tôi rửa sạch cá, lọc da, và cắt miếng vừa.
Làm xong cá, tôi lấy gia vị bao gồm: Ớt sừng, hành, tỏi, gia vị, Chilli sauce. Tôi xay nhỏ hành, tỏi, ớt cùng với gia vị và chilli sauce. Sau đó ướp cá với hỗn hợp trên trong vòng 30 phút.
Vì đây là vùng nông thôn nên không có lò nướng, tôi đành nướng trực tiếp trên than hồng.
Trong quá trình chờ cá chín, tôi lấy cà chua và dưa leo trong rổ. Tôi cắt tỉa dưa leo và cà chua thành hình những bông hoa. Dù tôi hay nghịch ngợm, nhưng tôi rất khéo tay.
Tôi vừa làm vừa cười, vừa lơ đãng nhìn ra ra ngoài cửa sổ nên con dao sắc cứa vào tay. Tôi kêu “á” lên một tiếng, và buông vội con dao xuống bàn.
Tên kia không biết đã đứng ngắm tôi nấu ăn từ khi nào, nghe tiếng kêu thất thanh của tôi, Tên kia vội bước lại gần.
Cầm lấy ngón tay trỏ bị chảy máu của tôi, Tên kia đút tay tôi vào miệng mình.
Người tôi đông cứng, mặt tôi đỏ bừng, mắt tôi tròn xoe. Não bộ tôi chưa kịp tiếp nhận nổi sự xuất hiện đột ngột của Tên kia, thì đã được Tên kia dùng miệng để ngậm ngón tay trỏ của mình rồi.
Tôi..tôi phải làm gì bây giờ ? Tôi có nên rút ngón tay trỏ ra và hét ầm lên như điên không, hay là cứ tận hưởng cảm giác được Tên kia quan tâm và chăm sóc ?
Tên kia vừa ngậm ngón trỏ của tôi, vừa nhìn tôi chăm chú. Mắt Tên kia xanh biếc giống như da trời, khuôn mặt đẹp trai của Tên kia lúc này tỏa sáng giống như những con sóng bạc đang xô vào ghềnh đá. Trái tôi bất giác đập thật nhanh, mặt tôi ngày càng đỏ. Tôi thấy hình ảnh này thật kì quái. Tại sao Tên kia lại dùng ánh mắt chiêm ngưỡng và thưởng thức để nhìn tôi. Tôi đâu có phải là vợ hay là người yêu của Tên kia ?
Cố giữ cho đầu óc được tỉnh táo, tôi vội rút ngón trỏ của mình ra khỏi miệng của Tên kia. Hu hu hu ! Tôi không thể giữ được bình tĩnh nữa rồi, ánh mắt có sức hút chết người của Tên kia đang muốn nhấn chìm tôi vào trong. Tôi thấy mình là một lữ khách cô đơn đang chơi vơi trên sóng biển, còn Tên kia chính là đại dương mênh mông mà tôi phải vượt qua.
Tôi nghĩ là mình nên đi nhanh ra khỏi đây thì tốt hơn. Đứng gần Tên kia thế này, tôi không thấy an toàn.
Thấy tôi định chạy trốn, Tên kia nhắc nhở.
_Cô không trở cá đi ? Cá sắp cháy rồi kìa ?
Lúc này, tôi mới hoàn hồn. Tôi luống cuống cầm lấy một cái đũa, sau đó run run gắp từng miếng cá được thái mỏng vừa lên đĩa.
Ngón tay trỏ của tôi nhờ Tên kia đã không còn chảy máu nữa.
Tên kia lặng lẽ đứng ở bên cạnh tôi. Không biết Tên kia suy nghĩ gì mà liên tục thở dài, sau đó quay gót bước đi.
Chờ nghe tiếng bước chân của Tên kia xa dần, tôi mới thở hắt ra một hơi, trái tim tôi từ từ lấy