Snack's 1967
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329711

Bình chọn: 9.00/10/971 lượt.

tôi cố gắng để mắt đến động tĩnh của chiếc phao màu trắng đang nổi trên mặt nước. Nếu như những người câu cá lão luyện, thích chọn nơi yên tĩnh, không có gió, hoặc không có động để chờ cá đớp mồi, thì tôi lại thích làm ngược lại. Tôi không thể chịu được sự im lặng của xung quanh, cũng không thể chịu đựng được việc phải ngồi lâu trên ghế mà không làm gì cả. Mở túi sách, tôi lấy một chiếc máy Ipod màu xanh lá cây, gài dây nghe nhạc vào tai, tôi ấn nút màu đỏ trên Ipod. Hoàn hảo ! Giờ tôi có thể vừa ngồi nghe ngạc, vừa chờ cá cắn câu.

Thằng bé và Tên kia nhìn tôi không chớp mắt, họ lắc đầu ngán ngẩm. Chắc họ không thể tưởng tượng rằng ở trên đời này lại có một cô gái giống như tôi.

Không hiểu là do số tôi may mắn, hay ông Trời muốn khuyến khích tôi hãy cố gắng chịu đựng sự tẻ nhạt của việc ngồi câu cá, nên đã cho cá cắn câu.

Cần câu trên tay tôi “giật giật”, tôi nhảy dựng, miệng tôi kích động hô to.

_Cá cắn câu rồi ! Mau lại đây ! Lại đây !

Tôi cười toe toét, tay tôi vẫy gọi thằng bé và Tên kia.

Thêm một lần nữa, họ há hốc mồm nhìn tôi, mắt họ mở to, họ ngơ ngác nhìn nhau. Họ đang tự hỏi tại sao một kẻ vô tâm như tôi, lại dễ dàng câu được cá như thế ?

Thằng bé là người đầu tiên chạy đến bên tôi, tiếp theo là Tên kia.

Thằng bé phấn kích cầm lấy cần câu cùng với tôi, cả hai chúng tôi cố gắng kéo cần câu lên.

_Oa ! Cá to quá !

Thắng bé và tôi reo ầm lên.

Một con cá to gần một kí mắc vào lưỡi câu, đang quẫy đạp trên không. Nó đang cố để tìm cách thoát thân.

Khi nhìn thấy hình ảnh của con cá, tự nhiên tôi thấy mình hơi ác, trong tôi nảy sinh cảm giác thương tiếc, và có ý nghĩ muốn thả nó xuống nước.

Tên kia không cho tôi cơ hội được thực hiện hành động “nhân đạo” ấy, Tên kia và thằng bé cùng nhau gỡ đầu lưỡi con cá ra khỏi lưỡi câu, sau đó ném nó vào xô nước làm bằng nhựa màu đỏ khá cao.

Nhìn khuôn mặt không đành lòng của tôi, Tên kia cảnh cáo.

_Cô mà có ý định ném trả con cá xuống nước, thì hãy quên đi. Nếu cô mà dám làm thế, tôi sẽ bắt cô ngồi câu cá đến tối.

Thằng bé xoa hai tay vào nhau, mắt nó nhìn con cá đang bơi lội trong sô nước một cách thèm thuồng, mắt nó phát sáng.

_Chắc món cá nướng ngon lắm. Hura ! Sắp được ăn cá nướng rồi.

Tôi khóc không ra nước mắt. Tôi bắt đầu hối hận vì đã gợi ý bảo thằng bé là sẽ cho nó đi câu cá. Lẽ ra tôi nên bảo nó là chỉ đưa nó đi dã ngoại thôi. Nhưng giờ hối hận cũng đã muộn, tôi nên chiều lòng thằng bé và Tên kia. Hiếm có cơ hội thấy họ vui vẻ và thoải mái thế này, tôi không nên đánh mất đi niềm vui của họ.

Tôi lại tiếp tục ngồi xuống câu. Tôi cầu mong là cá đừng mắc vào lưỡi câu của tôi nữa, tôi không muốn cảm giác không đành lòng như lúc nãy lại tái diễn nữa.

Lần này, người có cá cắn câu không phải là tôi mà là Tên kia.

Tên kia không hét ầm lên như tôi và thằng bé mà chỉ bình tĩnh kéo cần câu lên, gỡ cá ra khỏi lưỡi câu, sau đó ném nó vào xô.

Thằng bé là người năng động và nhiệt tình nhất ở đây. Tuy nó không câu được con cá nào, nhưng nó luôn mồm hò hét mỗi khi tôi và Tên kia câu được cá.

Câu được mấy tiếng đồng hồ, chúng tôi đã bắt được bảy con cá. Trong đó tôi câu được hai con, còn Tên kia năm con. Tôi nể phục tài câu cá của Tên kia. Tôi không biết làm cách nào mà Tên kia có thể câu được nhiều cá trong thời gian ngắn như thế.

Mặc dù chỉ câu được hai con, nhưng tôi không buồn một chút nào, mà ngược lại tôi còn tạ ơn vì mình không câu được quá nhiều cá. Tôi không nỡ nhìn những con cá quẫy đạp cố giành lấy sự sống còn sót lại. Tôi là người nhạy cảm và yếu đuối, nên không thể xuống tay được với những sinh vật hiền hòa và đáng yêu.

Thằng bé lắc tay tôi, miệng nó liên tục giục.

_Chị Băng ! Mau đi nướng cá cho em ăn ! Em muốn ăn cá nướng ! Em đã đói bụng lắm rồi.

Tôi mỉm cười bảo thằng bé.

_Chị cũng muốn nướng cá cho em ăn, nhưng nếu nhóm lửa ở đây chúng ta có thể gây ra cháy rừng, hai nữa lại không có dụng cụ để làm cá, và không có gia vị để nấu. Em bảo chị làm sao nướng cá cho em ăn ? Hay là em ăn tạm thức ăn do chị chuẩn bị sẵn. Khi nào về đến nhà, chị sẽ nướng cá cho em ăn được không ?

Thằng bé xụ mặt, nó buồn thiu bảo tôi.

_Em muốn ăn cá nướng bây giờ cơ. Ăn cá nướng ở đây mới có không khí, ăn ở nhà chán lắm.

Tôi dở khóc dở cười. Không ngờ thằng bé này lại ưa làm nũng như thế. Tôi tưởng thằng bé sẽ không có những hành động và cử chỉ giống như những đứa trẻ cùng trang lứa, nhưng hôm nay tôi mới biết, nó chỉ đang cố dấu đi tính cách thật của mình. Khi gặp được những người yêu thương nó thật lòng, nó sẽ bộc lộ hết tất cả ra những nét đáng yêu và hồn nhiền mà một đứa trẻ như nó nên có.

Trong khi tôi chưa biết trả lời thằng bé thế nào, Tên kia lên tiếng gỡ rối cho tôi.

_Nếu cháu muốn ăn món cá nướng bây giờ cũng không khó. Bây giờ chúng ta quay về nơi cho thuê cần câu, chú sẽ hỏi họ cho chúng ta mượn tạm bếp ăn và thực phẩm của họ để nướng cá. Thế nào, cháu có muốn làm như thế không ?

Thằng bé reo lên thích thú.

_Đi thôi ! Cháu muốn ăn món cá nướng do cô Băng nấu.

Thằng bé nắm lấy tay tôi, nó xăm xăm lôi tôi đi.

Tên kia mỉm cười nhìn hai