The Soda Pop
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329674

Bình chọn: 9.00/10/967 lượt.

ể tưởng tượng nổi một cô gái như tôi lại biết chèo thuyền, mà chèo rất khá.

Tên kia nhếch mép cười nhạt.

_Chiều hôm qua là cô giả vờ không biết bơi đúng không ?

Tôi chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt Tên kia.

_Tôi chưa từng nói là tôi không biết bơi, cũng chưa từng nói rằng một người biết chèo thuyền thì nhất định phải biết bơi.

Dường như câu trả lời của tôi khiến Tên kia không thể phản biện lại, nên Tên kia chỉ nhìn tôi không chớp mắt, mặt Tên kia nặng nề như đeo đá.

Vì thái độ khủng bố của Tên kia, hứng thú và nhã hứng ngắm cảnh của tôi, gần như tan biến như bọt biển.

Ngược lại với tâm trạng không vui của tôi và Tên kia, thằng bé lại luôn mồm hò hét và chỉ trỏ lung tung.

Khi nhìn thấy mấy con cò trắng đang bay chao liệng gần hồ, nó hét lên sung sướng. Cu cậu vì quá phấn khích nên đứng thẳng lên, thậm chí nó còn nhảy lên.

Hành động đột ngột của thằng bé dọa tôi và Tên kia đứng tim. Chỉ cần thằng bé ngã xuống nước, nó sẽ uống no nước và bị ướt hết.

Tôi trèo ra giữa hồ thì dừng lại. Tôi muốn ngắm cảnh vật và sông hồ ở đây. Tôi nhắm mắt lại rồi lại mở mắt ra. Tôi cười sung sướng, mặt tôi tràn ngập thanh thản và bình yên. Cuối cùng tôi cũng có cơ hội được đắm chìm vào khung cảnh thiên nhiên trong lành và xanh tươi. Đến đây, cho tôi cảm giác như đang ở quê nhà.

Tên kia ngây người ngắm nhìn tôi. Hình như khuôn mặt và nụ cười của tôi cuốn hút Tên kia hơn cảnh vật ở đây, nên Tên kia nhìn tôi không rời mắt.

Tôi vô tư thể hiện tính trẻ con và niềm yêu thích của mình, mà đâu hay Tên kia đã thu giữ lại hình ảnh của tôi vào trong ống kính của mình. Nếu tôi biết Tên kia đã lấy tôi làm tâm điểm của mọi bức ảnh mà Tên kia đã chụp, không biết tôi sẽ có cảm giác gì ?

Tôi không biết, cũng không muốn trả lời. Nếu cho tôi lựa chọn, tôi muốn được sống yên. Cuộc sống của Tên kia và của hắn quá phức tạp và rắc rối, tôi nghĩ mình không hợp với họ. Tôi là một con bé đơn giản; vui buồn và tức giận tôi đều thể hiện hết ra khuôn mặt. Tôi không giỏi che dấu và kìm nén như họ. Chính vì điều này, nên tôi vẫn mãi chưa thể trưởng thành được.

Bầu trời đang trong lành đột nhiên đổ cơn mưa rào, sấm chớp nổi lên. Tôi và thằng bé vốn sợ sấm sét, tôi quên mất mình mới là chủ thuyền, là người duy nhất biết chèo thuyền ở đây. Nếu tôi cũng hoảng loạn, ai sẽ đưa chúng tôi lên bờ an toàn ?

Bình thường, tôi sẽ rất tỉnh táo và là một người có trách nhiệm, nhưng giờ tôi đang sợ hãi, tôi không thể suy nghĩ được gì.

Tôi và thằng bé ôm chặt lấy nhau, hai chúng tôi cùng nhau hét lên thất thanh và run cầm cập. Ở giữa hồ rộng mênh mông bát ngát, rừng núi bạt ngàn không có đến lấy một bóng người, sấm sét, mưa gió rền vang, khiến ba chúng tôi giống như một con thuyền bị bỏ rơi giữa biển khơi đang nổi sóng dữ. Sợ hãi, hình ảnh về cái chết ám ảnh, khiến tôi và thằng bé càng hoảng loạn và run dữ dội.

Tên kia đầu tiên bị hành động bất ngờ của tôi và thằng bé làm cho hốt hoảng, nhưng ngay sau đó Tên kia hiểu ra là hai chúng tôi sợ sấm sét.

Tên kia ôm lấy hai chúng tôi. Tôi và thằng bé vô thức ôm chặt lấy hai bên sườn của Tên kia. Lúc này không chỉ thằng bé mới sợ mà ngay cả tôi còn sợ hơn cả thằng bé. Cũng may tôi và thằng bé có Tên kia, nếu không tôi và thằng bé có thể sẽ chết ngất vì quá hãi.

Mưa càng lúc càng nặng hạt, từng ngọn gió mang theo nước mưa tát vào mặt, vào bộ quần áo mà chúng tôi đang mặc trên người. Không khí xung quanh dần trở nên lạnh, bầu trời trở nên âm u, mây đen tích tụ càng lúc càng dày, sấm chớp không ngừng.

Sợ hãi, cộng với cái lạnh ngấm vào da thịt, khiến mặt và tay chân của tôi và thằng bé dần trở nên tím tái, chúng tôi chẳng khác gì hai con chó con bị vứt bỏ giữa trời đêm đông lạnh giá và đang mưa rào.

Tên kia nhìn tôi rồi lại nhìn thằng bé. Tôi không đoán được suy nghĩ trong đầu Tên kia, nhưng ánh mắt Tên kia đang lo lắng và đang thương hại nhìn hai chúng tôi. Tên kia đang thấy bất lực vì không thể đưa chúng tôi an toàn rời khỏi đây.

Nước mưa khiến con thuyền bị ngập đến lưng thuyền nước, bão khiến con thuyền chòng chành muốn lật úp. Gió quất vào mặt khiến chúng tôi không thở được.

Khi tiếng sấm và tiếng sét tạm ngưng, tôi mới ý thức được hoàn cảnh nguy hiểm của ba chúng tôi.

Tôi nói trong tiếng hơi thở đứt quãng và run rẩy vì quá lạnh và sợ hãi.

_Mau lấy…lấy gáo tát bỏ bớt nước ra khỏi thuyền cho bớt chìm. Chúng…chúng ta sẽ bơi theo hướng gió thổi.

Tên kia giúp tôi tát nước ra khỏi thuyền, thằng bé bám chặt lấy thanh gỗ được đóng ở giữa thuyền dùng để ngồi. Thằng bé đang sợ hãi quá độ nên răng nó va lập cập vào nhau, và mặt nó tái nhợt. Nhìn thằng bé, tôi thấy đau lòng và thấy có lỗi với nó. Lẽ ra tôi không nên đồng ý cùng đi chèo thuyền với nó mới phải. Nếu tôi không làm thế, ba chúng tôi đã không bị rơi vào hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc như thế này.

Dù Tên kia có cố tát nước ra khỏi thuyền, tôi có cố trèo theo hướng gió, con thuyền cũng không chịu được lâu. Một con sóng cao đến gần một mét, đã làm chiếc thuyền bị lật úp. Tôi chỉ kịp ôm lấy thằng bé, sau đó cả ba chúng tôi nhảy xuống nước.

Thằng bé không