Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210352

Bình chọn: 7.00/10/1035 lượt.

kia ngày càng sâu. Nếu tôi mà nhìn thấy nụ cười của Tên kia lúc này, tôi sẽ bỏ chạy thật nhanh.

Tên kia mua ba cái cần câu, thuê ba cái ghế gỗ cao. Tất cả mọi đồ dùng đều có người mang cho chúng tôi.

Tôi, thằng bé và Tên kia chỉ việc nói địa điểm cho họ là có thể yên tâm đi mà không cần phải lo lắng hay phải khuân vác thứ gì.

Chỗ mà Tên kia chọn để câu cá là một nơi yên tĩnh, nước khá sâu. Xa xa tôi nghe được tiếng nước róc rách chảy, hình như đó là một thác nước. Tôi kích động muốn chạy ngay đến chỗ đó, rồi chụp mấy kiểu ảnh làm kỉ niệm.

Dường như đoán được ý định của tôi, Tên kia lạnh lùng lên tiếng nhắc nhở.

_Nếu cô mà còn dám chạy lung nữa, tôi sẽ ném cô xuống hồ nước trước mặt. Cô nên biết điều một chút, khi nào câu cá xong, tôi sẽ dẫn cô và thằng bé đi ngắm cảnh ở xung quanh đây. Còn bây giờ cô ngoan ngoãn ngồi xuống câu cá đi.

Tôi phồng mồm định cãi lý với Tên kia. Tôi định bảo Tên kia rằng: “Tôi đã lớn rồi, tôi không còn là trẻ con nữa, tôi có thể tự lo cho bản thân mình”. Nhưng sau khi nhìn khuôn mặt lạnh giá, và ánh mắt không có một chút tình cảm của Tên kia, tôi đành tiu nghỉu cầm lấy cần câu và một chiếc ghế mà Tên kia đưa cho.

Hu hu hu ! Tôi không ngừng gào khóc trong lòng, tôi đâu có muốn đến đây để câu cá. Tôi muốn đi dạo, muốn đi ngắm cảnh, muốn đi chụp ảnh.

Nhìn cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ và tuyệt đẹp trước mặt, tôi đành nén lòng lại. Tôi đành phải chờ khi nào Tên kia câu cá xong rồi hãy đi thăm quan vậy. Tôi sợ nếu tôi làm trái lời của Tên kia, Tên kia nổi điên lên đánh tôi ở đây thì xui xẻo cho tôi lắm.

Thằng bé thích thú chọn ngay một chỗ gần bóng dâm, nó quăng lưỡi câu ra xa, sau đó kéo ghế ngồi xuống. Nhìn nó giống hệt một tay câu cá đầy kinh nghiệm và lâu năm.

Thằng bé không bù với tôi. Trong khi Tên kia và thằng bé chăm chú nhìn chiếc phao màu trắng trước mặt, tôi lại chán nản chống cằm quan sát xung quanh.

Ngồi chờ một lúc lâu mà không thấy cá đớp mồi, mắt tôi díp lại, tôi che miệng ngáp một cái.

Tôi không hề biết là ngồi ở phía đằng trước, Tên kia thỉnh thoảng lại nhìn tôi. Khi bắt gặp hình ảnh giống như một ông cụ non của tôi, Tên kia bịt miệng cười thầm. Có lẽ Tên kia chưa từng thấy một cô gái nào lại nghịch ngợm và trẻ con giống như tôi. Đi câu cá mà tôi lại tưởng đang được mây trời, sông núi, và gió mát đang ru mình ngủ.

_A ha ! Cá đớp mồi rồi ! Đớp mồi rồi !

Thằng bé sung sướng đứng bật dậy, miệng nó kêu thật to.

Đang mơ mơ màng màng, tiếng hét của thằng bé khiến tôi té nhào từ trên ghế xuống đất, mặt tôi hôn đất, còn chiếc mũ trên đầu tôi rơi xuống nước.

Tên kia và thằng bé há hốc mồm nhìn tôi. Đầu tiên thằng bé sửng sốt nói không nên lời, nhưng ngay sau đó nó cười ngặt ngẽo, nó cười sằng sặc.

Tôi khổ sở chống tay xuống đất, sau đó lồm cồm bò dậy. Mặt tôi dính mấy chiếc lá cây, mái tóc uốn quăn của tôi còn dính một ít bụi đất. Trông tôi lúc này, chẳng khác gì một con hề.

Tôi vừa đỏ mặt vì xấu hổ, vừa đau đớn nhăn mặt. Số tôi đúng là không ra gì. Đi đâu hay làm gì tôi cũng luôn gặp họa.

Chiếc cần câu trên tay thằng bé giựt giựt, hình như lần này con cá mắc câu rất to.

Thằng bé lại hét ầm lên.

_Chú Đức Hải ! Chị Băng ! Mau lại đây giúp em kéo cần câu lên ! Mau lên ! Nếu không con cá lại lôi cần câu đi bây giờ.

Tôi cố nén đau đớn, tôi và Tên kia chạy lại giúp thằng bé. Cả hai chúng tôi đều chờ mong xem con cá mắc vào cần câu của thằng bé to đến cỡ nào mà cần câu của thằng bé sắp bị cuốn phăng đi.

Ba đôi bàn tay cầm lấy cần câu, sau đó cùng kéo cần câu lên. Khi kéo được cần câu lên bờ, trước ba đôi mắt chờ mong của chúng tôi là một chiếc giày cũ nát bị mắc vào cần câu của thằng bé.

Tôi “phụt” một tiếng, không thể nhịn được cười, nên tôi đã ôm lấy bụng, tôi ngồi bò xuống đất, tôi cười đến chảy cả nước mắt.

Tên kia cũng không thể nhịn được cười. Thành ra hai chúng tôi cùng nhau cười, cười thật sảng khoái.

Tội nghiệp cho thằng bé, bao nhiêu hy vọng của nó đều tiêu tan hết cả. Cu cậu giận dỗi ném mạnh cần câu xuống đất, sau đó dơ chân đá vào người tôi, Tên kia nhanh chóng ôm lấy ngang eo nó, sau đó nghiêm khắc bảo nó.

_Đừng có hỗn ! Cháu không được phép đánh cô ! Cô và chú không cố ý cười cháu đâu ! Đi câu cá vì chúng ta muốn giải trí đúng không ? Cháu là lần đầu tiên đi câu cá nên vẫn còn chưa có kinh nghiệm, ngày trước chú cũng thế. Cứ từ từ rồi cháu sẽ trở thành một tay lão luyện thôi.

Nhờ Tên kia khuyên giải một hồi, thằng bé cũng đã nguôi giận.

Tên kia giúp thằng bé móc mồi vào lưỡi câu, sau đó vỗ vai động viên thằng bé hãy tiếp tục cố gắng.

Ngồi trên cỏ khô, tôi chăm chú lắng nghe từng lời của Tên kia dành cho thằng bé, để ý đến từng cử chỉ mà Tên kia hướng dẫn thằng bé cách câu cá và cách nhận biết khi nào cá mới cắn câu và khi nào không phải. Tôi bất giác nở một nụ cười. Càng tiếp xúc gần gũi với Tên kia, tôi thấy Tên kia cũng không hẳn là một người xấu hoàn toàn. Có lẽ trên một phương diện nào đó Tên kia không được hoàn hảo, nhưng không phải là ác quỷ giống như biệt danh mà tôi đặt cho Tên kia.

Tôi trở về chỗ câu cá của mình. Ngồi trên ghế,