Pair of Vintage Old School Fru
Đóng cửa thả boss

Đóng cửa thả boss

Tác giả: Tứ Mộc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327422

Bình chọn: 10.00/10/742 lượt.

ia đún

g là đang hỏi, lập tức khiến cô tỉnh lại.

An Tín quay đầu nhìn, bắt gặp đôi mắt long lanh lạnh lùng của Dụ Hằng, liếc mắt ra sau lưng anh. Quả nhiên, không ngoài dự đoán của cô, trông thấy Helen ở đằng sau, cách chừng 5 mét, vầng trán người đẹp khẽ chau lại, dường như đang không vui vì chuyện Dụ Hằng bước lên trước bỏ rơi cô.

Thi thoảng đến quảng trường Thế Kỷ một lần là thấy họ thành đôi thành lứa, xem ra tin đồn Boss Dụ Hằng mới đổi bạn gái lan truyền trong tổng bộ đã được chứng thực rồi.

An Tín không mong mình có thể thôi miên ký ức, lãng quên quá khứ, có điều trông thấy Helen kéo tay Dụ Hằng, tôn lên hình soái ca mỹ nữ đôi lứa xứng đôi, ngoài nỗi chua xót, cũng chỉ có chút nhẹ nhõm.

Bố từng thở dài cười nói cô ngốc, cô nói với ông, trừ phi để cô tận mắt thấy Dụ Hằng có bạn gái, cô mới buông tay…

Giờ có lẽ đã tới lúc cô buông tay rồi.

Chẳng phải có bài hát nói rất đúng sao, đi đi, đi đi, ai cũng phải học cách để lớn lên… Vậy cô bây giờ không dũng cảm đối diện với sự thật trước mắt, có thể vượt qua họ đi trước chăng?

Đóng cửa thả boss – chương 9.1

An Tín nén nỗi đau đứng thẳng người dậy, lấy hơi nói một lèo: “Đến chơi một lúc, chuẩn bị đi bây giờ”. Cô quay đầu gọi Khải Khải, cũng chẳng buồn đề ý xem Dụ Hằng phản ứng thế nào, bỏ mặc Cash đứng cạnh và Helen trước mắt,

Ra khỏi quảng trường, một hơi ấm nóng phả tới từ sau gáy, Cash đã đuổi theo kịp, đón lấy ván trượt trong tay cô, nghiêm túc nói: “Để tôi đưa cô đi bệnh viện”.

Bác sĩ chẩn đoán là không có gì đáng ngại.

An Tín từ bệnh viện trung tâm thành phố bước ra, nhớ lại chuyện lần đầu tiên “được” bác sĩ nghiêm túc băng cho quả đầu Ả Rập, nghĩ đến đã sợ. Cash thấy cô vừa xoa mớ tóc xoăn vừa ngó lại phía sau, còn dừng lại hỏi: “”Sao thế? Sau đầu cũng đau sao?”

Sao An Tín xua tay, lúc sau bỗng sửng sốt nói: “Ơ, sao tôi lại đi cùng với anh nhỉ?”, với loại người khẩu Phật tâm xà như anh ta, cô vốn nên tránh xa mới phải.

Cash lại nở nụ cười mê hồn: “Thực ra thì, bản chất tôi cực thuần khiết lương thiện, nên vô tình đã thu hút cô”.

An Tín đến ánh mắt xem thường cũng chẳng buồn nhìn, quay đầu đi luôn. Cash kéo cô lại: “Cô nàng tóc xoăn, tối nay có buổi tiệc làm ăn mà tôi lại đang thiếu người đi cùng, cô nhé, coi như báo đáp việc tôi đưa cô đến bệnh viện”.

“Miễn đi, chỗ đó không hợp với người như tôi”.

Cash khoanh tay, đăm đắm nhìn cô như đang nghĩ ngợi gì: “Cô đang trốn tránh Dụ Hằng đúng không?”

An Tín buông tay: “Anh ta đi đâu tôi nào có biết”.

“Lẽ nào cô không muốn trả thù anh ta chút nào sao?” Anh nghiêng người, khẽ nói một hơi dịu dàng, ánh nắng xuyên qua vai anh vương chút bóng râm lên người cô, “Cô nghĩ xem, khoác tôi dự tiệc, tôi sẽ làm cho cô xinh đẹp tỏa sáng, vẻ kinh ngạc và đố kỵ trên mặt anh ta lúc đó hẳn thú vị biết bao…”

An Tín ngẩng đầu nhìn Cash, không đáp. Cash xoa cằm cười: “Sao hả?”

“Anh bị bệnh à?”

Anh ta vẫn cười rạng ngời như thế, ánh nắng chói mắt đổ trên vai.

“Chắc anh biết Tôn Ngộ Không chứ? Một đứa trẻ bị hủy hoại”.

Anh ta chỉ cười không nói. Cô nói tiếp: “Không ai biết nguyên nhân nó đại náo thiên cung, bởi nó đã phải lòng Quan Âm. Như đứa trẻ phá phách, muốn có được sự quan tâm của mẹ. Nếu vòng kim cô không phải bà ấy đưa ra, lúc bị gậy đánh chết từ lâu rồi. Kim cô thít chặt, đau không phải ở đầu, mà ở tim”.

Người đàn ông trước mặt nín cười: “Rốt cuộc cô muốn nói gì?”

“Tôi đang thắc mắc một chuyện – Lúc còn nhỏ có phải đã từng bị Dụ Hằng hành hạ? Hoặc là anh yêu thầm anh ấy như con khỉ kia, muốn thông qua đủ cách kỳ quái hiếm lạ để thu hút sự chú ý của anh ấy?”

Cash cười để lộ hàm răng trắng, người có thể nghĩ ra những điều xấu xa đến thế, lại còn cười vô tư như vậy.

An Tín không kìm được nói: “Anh thôi đi, muốn tấn công Boss của chúng tôi sao? Còn khó hơn lên trời nữa đó. Anh không thấy vẻ mặt quanh năm bốn mùa lạnh lùng như núi tuyết không anh ta sao?”

Mắt Cash bỗng sáng lên: “Cô không tin anh ta sẽ đố kỵ? Đau lòng? Có muốn đánh cược không?”

An Tín lần này chẳng buồn quay đầu lại đi thẳng: “Thần kinh!”

Sau lưng vang lên tiếng cười sảng khoái của Cash: “Cô em tóc xoăn, làm thế nào bây giờ, tôi nhận ra là tôi thực sự rất thích cô mất rồi!”

Sáu giờ tối hôm đó, An Tín đang mở kênh manga húp mì xì xụp, Cash đột nhiên đại giá quang lâm[13'>. Cô sửng sốt đến suýt đánh rơi cả đĩa, ra sức lườm nguýt, bảo anh đi ra.

[13'> Hạ cố đến chơi.

“An Tín, con không định giới thiệu à?” Mắt mẹ kiểu “đằng nào thì việc cũng đã rồi”, căn bản không cần hỏi anh ta là ai, cứ như ai đến nhà cũng là có quan hệ mờ ám với con gái mình vậy.

An Tín cuống quá, rút củi đáy nồi[14'> luôn: “Là anh của Lan Nhã”.

[14'> Ý nói giải quyết tận gốc vấn đề.

Quả nhiên, mặt mẹ xị xuống. Bà quay người xuống bếp bưng lên một cốc trà bích la xuân đã pha sẵn, đặt lên bàn: “Mời cứ tự nhiên”, rồi giành điều khiển đi xem ti vi.

An Tín đưa Cash ra cửa, ít nhiều có phần bối rối: “Mẹ tôi có thành kiến với cô Lan…”

“Không sao”. Cash định xán lại gần cô, cô nhanh nhạy tránh ra xa.

Anh cười nói: “Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng tinh thần bị đuổi ra khỏ