Đồ khốn! Sao để tôi nhớ cậu?

Đồ khốn! Sao để tôi nhớ cậu?

Tác giả: Chishikarin

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210974

Bình chọn: 9.00/10/1097 lượt.

au điếng.

– Nói nhiều.

– Hự. _ Quốc đạp vào bụng Thiên Tuấn thật mạnh làm anh lùi lại vài bước.

– Yaaaa… _ Thiên Tuấn nắm lấy áo Quốc và giơ tay hình cú đấm.

Nhưng vừa giơ lên thì Thiên Tuấn lại khựng lại. Nhìn vào ánh mắt Quốc, anh không tài nào xuống tay được.

“Bốp” _ Quốc đấm Thiên Tuấn thật mạnh…

Thiên Tuấn ngã dúi dụi xuống đất. Sao khó thế này? Cú ngã ấy đâu có đau đớn gì!?… Không! Đó là cú ngã tinh thần thật đau, và anh không thể đứng dậy được nữa.

Author: Chishikarin_360

P/s: Chishi chào cả nhà!

Hôm nay mình cố gắng viết được chừng này, các bạn đọc trước nhé.

Mong mọi người vẫn tiếp tục ủng hộ Chishi!

Cảm ơn và xin lỗi mọi người rất nhiều!!!

Chúc cả nhà buổi tối ấm áp!

Thân ái!

Đọc tiếp Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? – chương 74 (end)

Chương 74: The end…

“Bốp” _ Quốc đấm Thiên Tuấn thật mạnh…

Thiên Tuấn ngã dúi dụi xuống đất. Sao khó thế này? Cú ngã ấy đâu có đau đớn gì!?… Không! Đó là cú ngã tinh thần thật đau, và anh không thể đứng dậy được nữa.

– Sao? Không đứng dậy được à?… Có cần tôi đỡ không? _ Quốc dẫm lên tay Thiên Tuấn và nói.

– Cậu… hực… _ ánh mắt Thiên Tuấn nổi lên từng tia đỏ au.

– Không cần à? _ Quốc nheo mắt, lên giọng đồng thời di chân lên tay Tuấn mạnh hơn.

– Đủ rồi! Anh không thấy mình quá độc ác với anh ấy à? Hai người đã là bạn rất thân, coi nhau còn hơn anh em ruột thịt, vậy mà giờ anh nỡ…

“Chát”

Cô chưa kịp nói hết câu thì Quốc đã cho cô một cái tát.

– Tôi cần cô phải dạy đời tôi à? _Quốc tới gần bóp miệng cô. – Nói cho cô biết. Quốc mà ngày nào cô quen, là thằng bạn thân suốt ngày nhút nhát đã chết rồi. Nghe rõ chưa?

– Yaaaa… _ Phong thấy thế liền xông lên đạp Quốc. – Hự…

Nhưng không những không làm gì được Quốc, mà Phong còn bị anh hạ lăn xuống đất.

Tiếp đến là Gia Linh, nhưng cô cũng chẳng làm gì được Quốc.

Anh ta không những mạnh mà còn là bạn của họ, họ không thể xuống tay thật tình với Quốc được.

– Chịu thua tâm phục khẩu phục chưa? _ giọng khàn khàn của MK.

Tất cả đều trừng mắt nhìn lão.

– Chắc là mấy người không hiểu tại sao kế hoạch mĩ mãn của mấy người tạo ra lại thất bại thảm hại trong tay ta lắm đúng không!?

– …

– Hà hà, cũng nhờ bạn tốt của các người cả. Quốc quả thực làm việc rất tốt, và là người có năng lực nổi trội hơn hẳn. Điều quan trọng là… nói tới đây, ông ta đến gần và khoác vai Quốc. – Cậu ấy biết tìm đến tôi.

– Ông nói sao? Anh Quốc không đời nào tự tìm đến ông. Nói! Ông đã làm gì với anh ấy? _ cô gằn lớn.

– Ha hahaha. Nếu không tin thì cô có thể hỏi cậu ấy mà… Sao, cậu có muốn nói gì với con bé đó không?

– Tìm đến ML là do tôi tự nguyện, không ai ép buộc tôi cả. Chỉ tại các người ngốc ngếch quá nên tự tạo cho mình một con đường chết đó thôi. _ Quốc đút tay vào túo quần ngạo mạn.

– Anh… _ cô không còn lời nào để nói với Quốc.

– Ông đã biết trước, và tất cả chỉ là một cái bẫy mà ông đã giàn xếp sao? _ Thiên Tuấn.

– Đúng vậy.

– Tại sao ông biết?

Ông ta nhìn sang Quốc.

– Tất cả công lao to lớn này là phải kể đến anh bạn này đây. _ ông ta vỗ vai Quốc.

Thiên Tuấn chỉ biết trân mắt nhìn Quốc mà không thể nói lời nào. Mà nói… anh biết nói gì? Càng nói chỉ càng làm mình bị tổn thương mà thôi…

– Cậu còn lời nào muốn nói nữa không? _ MK.

– Muốn bắt, muốn giết sao thì tùy.

– Chết ư? Đâu dễ thế.

– Ông còn muốn gì ở chúng tôi? Bao nhiều năm nay, ông hết hại đời cha rồi đến đời con mà vẫn chưa đủ sao? _ Phong.

– Đó, vấn đề là ở đó. Các cậu có trách, thì phải trách ba mẹ các cậu đã phản bội tôi.

Nghe lão nói thế, tất cả đều nhìn nhau…

– Tôi phải giữ mấy người làm con mồi thì mới dụ họ trở về được chứ, ha hahaha…

– Ông thật là một con quỷ dữ. _ Gia Linh.

– Quỷ dữ mà có một đứa con gái như cô thì cũng thú vị phết.

– Tôi không đời nào là con của loại cầm thú như ông.

– Không nói nhiều, bắt hết chúng lại cho ta. _ MK ra lệnh.

Lập tức, bọn tay chân liền đưa cô, Thiên Tuấn, Phong và Gia Linh đi.

– Cậu làm rất tốt! _ MK dành lời khen ngợi cho Quốc.

– Tôi chỉ làm đúng nhiệm vụ mà thôi. _ nói rồi Quốc cũng theo bọn tay chân áp giải bọn cô.

==:=:=:=:==

Nhà nội,

– Có chuyện gì sao con cứ đi đi lại lại vậy Trâm Anh? _ nội hỏi khi thấy Trâm Anh cứ đi lại đến chóng cả mặt.

– Dạ… con…

– Ngồi xuống đây rồi có gì thì nói nội nghe xem nào!

– Dạ…

– Sao!? Có chuyện gì thì kể nội nghe coi.

– Cũng không có gì đâu nội, bé Na với anh Thiên Tuấn đi công tác vài ngày nên con hơi lo thôi.

– Cha cha, nhớ rồi chứ gì. _ nội nói rồi đưa tách trà lên miệng.

Trâm Anh chỉ cười mà không nói gì, mặt chị đượm buồn vô hạn.

– Nộ ơi nội! Chị Trâm Anh ơi!… _ ngoài cổng có tiếng người gọi.

– Hình như tiếng của con bé Kì Lâm thì phải. _ nội đoán.

– Để con ra mở cổng. _ Trâm Anh nói rồi đứng dậy.



– Chị Trâm Anh! _ Kì Lâm vừa thấy Trâm Anh đã mừng ra mặt.

– Có chuyện gì mà gấp gáp vậy em?

– Dạ… _ Kì Lâm đảo mắt lên phòng cô qua ban công.

– Em đến tìm bé Na à?

– Dạ.

– Na có việc nên đi mấ


XtGem Forum catalog