g lại và nhìn về phía bóng tối có phát ra tiếng nói rồi lại nhìn nhau.
Từ trong bóng tối, cô dần dần bước ra nơi có lập lòe ánh điện và tiến ngày càng gần đến bọn chúng.
Bước đi chuyên nghiệp như những cô người mẫu gạo cội trên đôi dày cao gót, cô đút tay vào túi đi, nhìn về bọn chúng bằng ánh mắt gợi cảm đầy quyền lực nhất.
– He he… _ một tên cười khảy, đưa đưa lưỡi trong miệng làm phồng một bên má. – Thì ra là một cô em dễ thưn (dễ thương).
Trong khi bọn chúng đang hả hê thì cô cố để tìm ra người đang bị bọn chúng vây quanh.
*Không… không… không phải là cậu chứ!?* _ cô hy vọng.
Nhưng sự thật đó chính là cậu, không hiểu tại sao cậu lại rơi vào tay chúng, đã có chuyện gì???
– Cô em định đến chơi với bọn anh à, nhưng để lúc khác nhé, bây giờ bọn anh đang bận xử tên này đã.
– Her _ cô nhếch mép. – Ai nói là tui đến để tìm mấy người?
Bọn chúng nhìn nhau, có vẻ bắt đầu thú vị.
– Vậy… cô em đi tìm ai? _ hắn nhìn cô hỏi rồi quay lại phía sau.- Không lẽ là… tên đó!? _ hắn hất mặt về phía cậu.
Cô thản nhiên bước qua mặt bọn nó để đến gần cậu. Nhìn những vết thương đang rỉ máu của cậu, cô xót lắm! Nhưng giờ không phải là lúc thể hiện tình cảm.
Cô đưa tay ôm lấy má cậu:
– Thì ra anh ở đây, anh có biết là em đợi anh lâu lắm rồi không? “Sao anh không đến? Em giận!” Em đã nghĩ vậy đó. Không sao rồi, em sẽ đưa anh về nhé. _ cô nói rồi đỡ cậu đứng dậy, để cậu khoác lên vai và dựa vào mình. Cậu đã say khướt, lại bị đánh bầm dập nên không còn đủ tỉnh táo để nhận thức được gì nữa, chỉ biết có điểm tựa thì dựa vào theo bản năng mà thôi.
Vừa định bước đi thì một tên đứng ra trước mặt cô. Hắn quẹt mũi ra oai.
– Dễ vậy sao cô em? Dám qua mặt tụi này hở? Cô em nghĩ bọn anh là ai vậy?
– Nếu muốn êm đẹp thì để chúng tôi đi, bằng không…
– Không thì sao? _ hắn cắt lời cô.
– Thì… thì sao??? _ cô hỏi lại và thêm điệu cười khảy.
– Khốn nạn! Mày dám trả treo với anh hả? Mày có biết anh mày là ai không mà dám láo hở con kia?
– Biết chứ.
– Hứ, tốt, biết thì liệu hồn mà lựa cách ăn nói với anh. _ hắn khoanh tay ngạo nghễ.
– Là một tên du đảng ở ngõ phố tối, một con ếch ngồi đáy giếng hống hách, ưmmm… gì nữa ta… Để chừng nào nghĩ ra thì tui nói cho nghe sau heng.
– Mày… _ hắn trợn mắt, nghiến răng trèo trẹo. – Được lắm, để anh dạy cho cô bé biết thế nào là lễ độ. _ hắn nói rồi hất mặt về phía cô, lập tức bpnj đàn em đều bước lên vây quanh cô và cậu.
Cô cười khảy.
– Muốn cá cược một chút cho thêm phần hấp dẫn không? _ cô hỏi.
– Hahaha… anh ngưỡng mộ cô thật đấy, sắp chết đến nơi rồi mà còn muốn cược với anh à.
Cô nhún vai.
– Ok, cược gì?
– Tôi và anh ai thắng.
– Hahaha… haha… con bé này điên rồi, chúng mày có nghe nó nói gì không? Chúng mày nói kết quả cho nó nghe đi.
– Sao? Không dám cược à? _ cô vênh mặt. – Nếu tôi thắng, các anh phải làm theo yêu cầu của tôi.
– Còn thua?
– Thì ngược lại.
– Chắc chứ.
Cô gật đầu.
Dìu cậu lại ngồi gần bức tường để cậu ngồi nghỉ rồi quay ra.
Vuốt nhẹ tóc mái sang một bên theo nếp, cô bắt đầu…
“Yaaaa… hậy… “bụp”… “huỵch”… AAA… “xeng”…hự…@#%$$#^%$%”
Những âm thanh gợi mở nhưng còn kết quả…
– Biết cái mà anh gọi là lễ độ thế nào rồi chứ?
– Mày là ai? _ hắn thở hổn hển và nói.
– Muốn biết thì theo anh hai Long của bọn mày đến gặp chị ha.
Nghe đến tên đàn anh, bọn chúng có vẻ lấp liếm.
– Nghe đây, từ giờ còn để tôi thấy mấy người hà hiếp người khác hay một cơn gió vô tình vui vui kể tôi nghe mấy người làm thì… cứ thử trái lời đi rồi sẽ biết.
Cô nói rồi đến đỡ cậu dậy và đi khỏi đó.
………….ooO
Cô gọi một chiếc taxi và đưa cậu về nhà mình.
– Anh hai! Anh hai! _ cô gọi cửa.
“Kẹt két” _ Thiên Tuấn ra mở cửa.
– Ai vậy em?
– Giúp em đưa cậu ta vào nhà đã. _ cô gấp gáp.
Thiên Tuấn đỡ lấy cậu đưa vào nhà. Cô đóng cửa lại vội vàng rồi chạy theo.
– Anh đưa cậu ấy vào phòng em đi. _ cô vừa nói vừa mở cửa để Thiên Tuấn đưa cậu vào.
Đặt cậu lên giường, cô chạy xuống nhà lấy túi trườm đá lên trườm nhanh vào những vết thương đang chảy máu của cậu, khi những vết thương đã ngưng chảy máu cô lại chạy vào WC lấy ra một thau nước ấm và khăn để lau cho cậu.
Nhìn cách cô lo lắng, chăm sóc cho cậu thì Thiên Tuấn không cần phải đoán già đoán non cũng thừa biết đó là ai.
– Có chuyện gì vậy anh? _ đúng lúc ấy Trâm Anh đi ngang qua phòng cô nên biết có cậu.
Thiên Tuấn lắc đầu.
– Na Na, có chuyện gì với Gia Bảo vậy em?
– Em sẽ kể chị sau.
– Để chị gọi cho Gia Huy đến.
– Đừng chị! _ Trâm Anh vừa lấy điện thoại ra thì cô ngăn lại.
– …
– Cứ để cậu ấy tạm nghỉ ở đây đêm nay đi, giờ cũng trễ rồi, để anh Gia Huy nghỉ đi chị, mai mình gọi cũng được mà. Với lại… _ cô nhìn sang cậu. – bây giờ cậu ấy cũng đã mệt lắm rồi.
– Vậy… để chị gọi báo tin Gia Bảo đang ở đây cho anh ấy yên tâm, lỡ anh ấy lại đi tìm nữa.
– Vâng.
Trâm Anh nói rồi ra hiệu với Thiên Tuấn cùng ra ngoài.
………..ooO
– Bé Na còn rất yêu cậu ta. _ Thiên Tuấn.
– …
– Anh đã sai và là kẻ có t