n đây.Nghĩ mà bực đầu lại đang thấy nhức nhức,cô bực bội dập máy ko nói thêm câu nào nữa.Thì tiếng chuông điện thoại lại reo lên.Cô nhìn màn hình,rốt cuộc con bạn thân cô đang làm cái trò gì đây?“Alo,ồn ào quá!CÓ gì thì nói nhanh đi.” Nhi bực bội.“Cô ko muốn biết tại sao tôi gọi bằng máy bạn cô sao?” giọng trầm trầm bên kia khiêu khích.“Này.. cái tên kia,nếu dỗi hơi như thế thì gọi điện thoại cho người khác mà phá đi!Tôi ko dỗi hơi chơi đánh đố với anh đâu!” Nhi bực tức dập máy,với lấy tờ giấy ăn lau nước mũi đang chảy ra,cảm giác người hơi mệt mệt.Nhưng lại 1 lần nữa cái điện t hoại ko buông tha cô.Cô nhắm mắt lại,môi cắn chặt tức tối,thật ra cái con ranh này cho ai mượn điện thoại chứ?Bắt máy cô đang đinh rủa xả hắn 1 hồi..“Trần Hiểu Nhi,bạn cô đang ở trong tay tôi,có giỏi thì tới đây gặp tôi!” Nhi chau mày,rốt cuộc thằng cha nào đang nói chuyện,còn biết cả tên nó nữa.Bắt cóc?Hả??..Ko ko lý nào.Nếu bắt cóc thì phải tìm bố mẹ nó đòi tiền,chứ sao lại tìm cô đòi tiền làm gì?Rốt cuộc thằng cha nào dỗi hơi vậy?“Này,cậu là thằng nào?” cô hỏi.“Hả?” gương mặt hắn méo xẹo,đôi mắt giật giật.Ko phải cô ta hoàn toàn ko thể nhận ra anh chứ?Hàng ngày ngày nào cũng kiếm chuyện với anh,ngay cả giọng nói cũng ko nhận ra sao?Con nhỏ này,làm ta hôm nay vứt đi cả bộ đồ,còn phải sơn cả khung xe,cả yên… Con nhỏ chết bầm này!!!! “Cô thật sự ko biết mình đang nói chuyện với ai?”“Dỗi hơi.Biết thì tốn nước bọt hỏi làm gì?” Nhi nói giọng ko khỏi bực mình.Có phải hắn quên não trong nhà hộ sinh rồi ko?Đầu óc cũng ko có mà suy nghĩ à?“Cô…TRẦN HIỂU NHI CÔ MAU TỚI ĐÂY CHO TÔI!” hắn ko kìm chế được cơn giận gào to.Cả căn phòng bỗng quay sang nhìn hắn trố mắt,lần đầu tiên thấy hắn quát to như vậy.NGọc ngồi nhìn hắn miệng ko thể khép lại.Thì ra hotboy khi nổi giận đáng sợ đến thế.“Này,tôi ko biết cậu là ai.Nhưng nhắn với Ngọc là mai mang cho tôi mượn vở anh.Thế thôi!” Nhi thản nhiên nói rồi dập máy đánh cụp ko thèm nghe câu trả lời bên kia.Tưởng nó ngu sao,rõ ràng là giăng bẫy cho nó đến.Ko cần biết là ai,rõ ràng con bạn nó là tự nguyện đi cùng.Vậy sao nó phải lo lắng.Đúng là có những kẻ thật dỗi hơi,nhưng giờ nó rất mệt ko muốn đôi co với bất cứ ai nữa.Cái đầu đang nặng nề của nó khiến nó uể oải,mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.Tuấn Tú bực bội gọi ngay lại nhưng đã nghe “Thuê bao quí khách vừa gọi..” bàn tay run lên vì giận.Rốt cuộc cô ta hoàn toàn chẳng để ý 1 chút nào có phải ko?Đột nhiên hắn cảm thấy khó chịu,vô cùng khó chịu.Một người như hắn chưa bao giờ bị con gái cho lơ như thế này.Con khủng long bạo chúa đó có bị cận thị ko??Kế hoạch dụ rắn ra khỏi hang hoàn toàn thất bại,chỉ có 1 kẻ ngồi trên ghế khó chịu cả ngày.Hỗn chiến trường học – round 4KHủng long bạo chúa 3 – Lãng tử 0 ĐÁNH CƯỢC TRÁI TIMChương 11: Hỗn chiến trường học – round 5Ai cũng từng đi qua 1 thời mộng mơ,hay còn gọi 1 thời mắt tím.Đó là quãng thời gian bạn ở trên ghế nhà trường,học tập,chơi đùa,những trò nghịch ngợm nhất quỉ nhì ma,thứ 3 học trò mãi mãi là những hồi ức mà bạn sẽ mang đi theo suốt cuộc đời.Ai cũng nói tuổi học trò thật đẹp,thật vui tươi và đầy mơ mộng.Tuổi học trò luôn luôn là đẹp nhất là đáng yêu là hồn nhiên nhất.Vô lo vô nghĩ,và rất vô tư.Nhưng có 1 vài người lại hoàn toàn đi ngược với đạo lý này.Mà đang mỗi ngày phải cố gắng vắt óc nghĩ ra mưu hèn kế bẩn để thực hiện ý đồ của mình.Hắn ngồi trên ghế sofa,mắt nhìn chiếc giầy trắng và đống sách quăn mép.Tự hỏi tiếp theo nên làm gì đây?Ngày hôm qua chỉ chơi cô có 2 vố,cuối cùng bị cô cho thê thảm ko thương tiếc.Tức đến muốn nôn ruột ra ngoài,đến tối nghĩ cách rủ bạn cô ra để dụ rắn ra khỏi hang.Ai dè con rắn này quá nham hiểm,cuối cùng lại làm anh 1 phen tức đến nổ đầu.Rốt cuộc mỗi ngày anh tìm cách phá cô,tạt nước,làm cô ngã,phá nát sách vở,cuối giờ chặn đường,gây thì cũng gây đủ rồi.Ý tưởng của hắn cũng đã cạn.Phải đối phó với con gái hắn thật sự ko biết nên làm thế nào.Những chiêu đó cũng đọc trong manga thôi.Còn thiếu nước mai mang trứng với bột mì rồi thùng rác ra đổ vào cô ta thôi,nhưng như thế có quá bạo hành ko?Muốn chọc cô ta tức giận,nhưng lại sợ mình hơi quá tay.Rốt cuộc nên làm gì?Đã làm bao nhiêu chuyện như thế,nhưng kết quả ngay cả giọng nói của hắn cô cũng hoàn toàn ko nhớ.Vậy.. phải làm sao để cô ta phải ghi nhớ hắn..Ôi cái tuổi học trò,ai bảo là ko đau đầu suy nghĩ vô lo vô nghĩ nào?Đừng nhìn vậy mà bắt hình dong nhe.Người học trò cũng có nhiều điều đâu đầu lắm chứ!Giả dụ như cậu bé trên đây.Cậu ta ko biết phải bầy ra trò phá phách nào để 1 cô gái để ý tới cậu ta đây?Kết cục giải tỏa mãi ko được hắn quyết định,đứng dậy bật phim AV xem.. =.=’’Nhi hôm nay đột nhiên thấy người như ko còn sức sống,khi mới tỉnh dậy thì đã thấy đầu nặng như đeo gông.Nhưng vẫn cứ cố gắng vác cái cặp trên vai mà đi học.Hôm nay là thứ 7 rồi,chỉ cần qua nốt hôm nay cô sẽ có 1 chủ nhật thoải mái.Hơn nữa,hôm nay có tiết sinh hoạt,Dung mama nhìn sổ đầu bài thấy cú diving hurricanrana mà lại ko thấy người chịu trách nhiệm thì thật là áy náy với đám đồng liêu.Cho nên tuyệt đối phải đi học.Lết cái thân xác mệt lừ tới trường,