Ring ring
Đáng ghét quá đi (MyungYeon)

Đáng ghét quá đi (MyungYeon)

Tác giả: Monluv_4ver

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325701

Bình chọn: 9.00/10/570 lượt.

bao giờ chịu thừa nhận. Bốn năm không phải là một thời gian ngắn cậu ta đã đợi em, nhưng liệu sau này cậu ta có thể đợi em nữa hay không? Unnie chỉ muốn nói với em như vậy thôi, còn như thế nào thì tùy em quyết định.

HyoMin vừa chọn đồ vừa nói, mắt không nhìn cô. Cô ngừng lại động tác của mình khi nghe những lời đó. Thở dài rồi lại quay sang tiếp tục chọn đồ khi đó hai đứa trẻ đã ăn xong kem và quay trở về tìm hai bà

CHAP 41 (2)

mẹ mê shopping này.

– Appa chơi ăn gian quá à. Con không chịu. – Mavin mặt khó chịu nhảy tưng tưng lên khi liên tục bị ông bố của mình đánh bại trong “game”.

– Ai bảo appa ăn gian, tại con chơi dở chứ bộ. – Không chịu thua liền phản công lại. Thế là một cuộc chiến khác lại tiếp tục diễn ra giữa hai cha con bằng “võ mồm”. Tiếp tục đấu với nhau nhưng hai người này làm gì để ý đến sắc mặt của người ngồi ở sofa đối diện đang thay đổi liên tục. Ban đầu muốn làm ngơ cho qua nhưng hai cha con này suốt ngày cứ nhốn nháo cãi nhau khiến hai con người vui vẻ bình thản như KhunVic vẫn phải mượn cớ mà chạy đi khỏi nhà để lại cô một mình ở đây để bị hành hạ cái tai tội nghiệp.

– HAI NGƯỜI IM HẾT CHO TÔI.

Nghe tiếng la “thánh thót” êm tai của cô thì hai người vội vàng nghe lời im lặng. Không gian ồn ào ban nãy trong phút chốc trở nên im liềm, chỉ nghe được tiếng tim đập hồi hộp của hai người như tội phạm đang chờ xét xử.

– Mavin con mau lên phòng đi ngủ cho mami. – Cô ngồi đó trừng mắt ra lệnh, giọng nói ba phần cảnh cáo bảy phần tức giận khiến Mavin lập tức cong chân lên mà chạy về phòng mình ngoan ngoãn đắp chăn mà ngủ mặc dù bây giờ chỉ mới xế chiều.

Khi con đi rồi cô mới đưa mắt qua nhìn con người còn đang ngồi tỉnh bơ đối diện. Bỗng nhiên thở dài rồi đứng dậy bỏ đi.

– Em không muốn nói gì với anh sao? – Cả người cô đột nhiên khựng lại, eo bị ai đó vòng tay qua ôm chặt lấy. Rất chặt, muốn dùng sức gỡ ra nhưng không được nên cô đành ngoan ngoãn để cho người ta ôm. Cằm ai đó khẽ đặt nhẹ lên vai cô, hít hà mùi hương quen thuộc trên tóc cô cảm giác thật sự rất dễ chịu. Bàn tay lúc nãy dùng sức cố gỡ tay anh ra giờ đây cũng buông xuống. Lúc này chính cô cũng không muốn rời khỏi vòng tay ấm áp đó, cái cảm giác ấm áp an toàn này chỉ khi ở bên cạnh anh cô mới cảm nhận được. Đã rất lâu rồi nó không đến với cô.

– Còn giận anh sao? – Anh vẫn hỏi, vẫn tựa cằm lên cô. Mắt lúc này đã nhắm lại để hưởng thụ sự hạnh phúc này. Thế nhưng con người đang ở trong lòng của anh vẫn im lặng không trả lời.

– Không. Không giận. – Lời nói nhẹ nhàng tựa như mặt hồ, không một cơn sóng, phẳng lặng và bình yên.

– Vậy hận anh?

– Cũng không.

– Vậy tại sao không quay về bên anh.- Lúc này đôi mắt nhắm nghiền kia mới mở ra, ẩn sâu trong đáy mắt là một sự hi vọng.Vòng tay cũng siết chặt chiếc eo thon gọn kia hơn nữa.

– Vì em sợ. – Một nụ cười nhẹ cũng chợt nhỉnh lên trên khóe miệng, người kia như không tin được những gì mà mình vừa nghe. Vội quay người cô lại đối diện với mình.

– Sợ? Em sợ cái gì? Quay về bên anh khiến em cảm thấy ghê sợ đến vậy sao? – Anh nắm chặt hai vai cô, lời nói có phần gấp gáp mang lẫn sự sợ hãi.

– Không. Em không sợ những điều đó. Em chỉ sợ rằng khi quay về bên anh em lại yêu anh một cách điên cuồng không kiểm soát. – Vẫn giữ được sự nhẹ nhàng ấy, nhưng xen lẫn vào ấy là sự chua xót trong lòng. Cảm thấy người trước mặt như vẫn không hiểu được lời của mình vừa nói, cô khẽ gỡ hai tay đang nắm chặt trên vai mình đến đau buốt ra.

– Em sợ một lúc nào đó tim anh không còn thuộc về riêng mình em nữa thì có lẽ em sẽ không bao giờ có thể đứng lên vượt qua nỗi đau ấy một lần nữa. Em sợ mình sẽ lại đau một lần nữa.

Những lời nói nhẹ nhàng không mang một chút gì căm phẫn nhưng sao mỗi câu mỗi chữ lại khiến tim anh đau đến như vậy. Nhìn vào đôi mắt nâu sâu thẳm ấy có thể thấy được người con gái mà anh yêu nhất trên đời này đang đau đớn và sợ hãi đến nhường nào. Đau nhất chính là cô không tin tưởng mình.

Đôi tay vừa được cô gỡ xuống lại một lần nữa ôm chầm lấy cô khiến cả người cô ngã vào trong lòng của mình. Lực siết ngày càng tăng như thể một khi buông tay một lần nữa sẽ đánh mất cô mãi mãi.

– Anh sẽ không để em đau thêm một lần nào nữa. Em nghe cho kĩ đây Park Ji Yeon, Kim Myung Soo suốt cuộc đời này chỉ yêu một người duy nhất đó chính là Park Ji Yeon em. Nếu không thì anh đâu cần chờ đợi em suốt bốn năm như vậy, nếu không thì anh đâu cần phải đau khổ tự dằn vặt mình suốt bốn năm. Nếu như anh không yêu em thì sao anh có thể thốn khổ như thế này.

Giọng nói uy nghiêm mang phần giận dữ, rõ ràng nói từng câu từng chữ với cô. Trước giờ tuy đã từng thấy anh giận dữ nhưng sao lần này chính bản thân cô lại thấy ấm lòng. Con người này, từ khi nào lại có thể nói những lời mũi lòng như vậy. Cảm giác lúc này thật sự không thể diễn tả được. Hạnh phúc, ấm áp, vui mừng lẫn lộng hết cả lên.

– Vẫn không tin anh, chẳng lẽ đến khi anh lấy tim mình ra em mới chịu tin anh. – Thấy người đó vẫn im lặng, anh lại gấp gáp.

– Không cần. – Đáp lại một cách nhanh chóng và đẩy anh ra. Điều này lại k