hiến anh lo sợ hơn trước, chẳng lẽ anh thực sự sắp mất cô thật rồi.
– Tim của anh… – Đặt nhẹ bàn tay mình lên ngực trái anh, nơi trái tim kia hồi hộp đến như ngừng đập.
– …nó là của em. Của Park Ji Yeon này. Tuyệt đối không thể đem ra cho người khác xem được
Như mọi bức tường thành kiên cố điều bị đánh sụp xuống. Vỡ òa. Anh ôm cô vào lòng mà người kia cũng đáp lại cái ôm ấy. Cảm thấy ngực mình như có từng giọt nước ấm nóng thấm vào, anh lại cười. Người con gái này lại khóc, nhưng là khóc trong hạnh phúc.
Từ hai phía, nhìn thấy hai người đó trở về bên nhau một vui mừng một tức giận. Một người thì tủm tỉm cười rồi lạch bạch đi vào phòng ngủ tiếp. Còn người kia thì cũng cười nhưng nụ cười ấy lại khiến người khác ghê sợ.
Mấy hôm sau, như đã dự tính thì bữa tiệc nho nhỏ được tổ chức trong khuôn viên biệt thự nhà Khun. Tại đây chỉ có những người bạn thân thích và vợ chồng MinHo Sulli cũng trở về nhập cuộc. Nhưng hôm nay không chi là một bữa tiệc bình thường. Vic từ trong đi ra khẽ kéo vạc áo của chồng thì thầm.
– Chuẩn bị xong hết chưa?
– Xong hết rồi, hi vọng con bé không bị xĩu vì sốc.
Khun nói xong rồi cười ha hả khiến mấy người kia bắn cho anh một ánh mắt hình viên đạn. Lập tức im miệng nhịn cười. Ở một góc khác, người con trai đó khẽ mở chiếc hộp nhỏ trong tay mình ra. Nhìn chiếc nhẫn lấp lánh sáng ngời trong tay anh thầm cười hạnh phúc.
– Appa à, mau lại ăn đi. – Mavin chạy lại kéo anh vào trong.
Khi tất cả mọi người đã tập trung đầy đủ, nhưng sao cô cảm thấy ánh mắt mọi người lại khác lạ đến như vậy. Như đang trông chờ một cái gì đó sắp diễn ra. Không lẽ có âm mưu gì đó. Đang suy nghĩ vẫn vơ thì anh từ từ đi đến bên cạnh cô. Nở nụ cười
– Ji Yeon à,em…
ĐOÀNG
CHAP 42
ĐOÀNG
Lại một tiếng súng chói tai mang đầy lạnh lẽo vang lên khiến tất cả mọi người hoảng hốt theo phản xạ mà ngập người xuống kèm theo đó là những tiếng hét chói tai từ các cô gái. Joon và Khun nhanh chóng kéo Maden và Mavin vào người để bảo vệ. Những người khác cũng hành động tương tự đối với những cô vợ đang sợ hãi của mình. Mặt khác đảo mắt tìm kiếm nơi phát ra tiếng súng. Khung cảnh bây giờ cực kì hỗn loạn. Càng sững sờ hơn nữa khi họ thấy một thân ảnh cao ráo trước mặt họ đang từ từ ngã xuống trong vòng tay của người con gái bên cạnh.
“Myung Soo, Myung Soo”
Cô hét tên anh trong nỗi sợ hãi tột cùng khi cảm nhận được con người đang được cô đỡ lấy giờ đây đã mềm nhũn ra, không còn sức lực mà từ từ ngã xuống. Sức lực của cô căn bản là không thể nào đỡ nổi thân hình to khỏe của anh nên chỉ biết cố gắng hết sức để người anh chạm đất một cách nhẹ nhàng nhất. Bàn tay run rẩy đặt lên ngực trái của anh nay đã nhuộm đỏ một mảnh trên chiếc áo sơ mi trắng tinh. Đôi mắt không biết từ khi nào đã tràn ngập nước mắt vẫn không rời gương mặt của người đó.
Nước mắt rơi lã chã trên mặt, cô dùng tay còn lại của mình lay lay mặt của anh hi vọng người đó có thể mở đôi mắt đang nhắm nghiền tựa hồ không còn sức sống kia ra để nhìn mình. Nhưng….không có bất kì một phản ứng nào được đáp lại.
“ Không…không, không Myung Soo.”
Tiếng hét mang theo sự đau đớn và sợ hãi đến tột cùng khiến mọi người xung quanh ngỡ ngàng nhìn vào người đang nằm bên cạnh cô. Mặt ai nấy điều xanh mét đau lòng không dám nhìn. Bỗng từ cửa phát ra một giọng tập trung tất cả chú ý của mọi người về phía đó.
“Cảm giác như thế nào? Có phải là rất đau không?”
Tiếng nói như kéo cô từ những đau khổ mà trở về thực tại. Đưa đôi mắt vô hồn nhìn người đang từ từ tiến về phía cô. Là hắn ta. Kay. Người đàn ông đã mang đến cho cô biết bao nỗi sợ hãi…Nhưng hiện giờ, những nỗi sợ ấy đã biến mất từ khi mà được thay thế bằng sự căm phẫn đến tột cùng.
“Đừng nhìn tôi như thế chứ người đẹp. Tôi bắt cô phải đau đớn khi nhìn thấy hắn ta chết trước mặt cô.”
Kay rằn lên từng tiếng, mỗi lời nói thoát ta từ miệng hắn mang theo những phẫn nộ, giận dữ, hài lòng và một chút gì đó bi ai. Hắn bắt cô phải nếm trải những đau đớn mà hắn nhận được từ cô. Bắt cô phải tận mắt chứng kiến người mình yêu nhất rời bỏ mình, bắt cô phải sống trong đau đớn đến chết đi sống lại.
“Nhưng không sao. Tôi sẽ đưa cô đi gặp hắn ngay bây giờ. Ha ha ha ha.”
Nòng súng từ từ hướng về phía cô kèm theo đó là tiếng cười khàn khàn của Kay. Nòng súng mang theo bao lạnh lẽo, vô tình cùng mùi máu tanh khiến tim mọi người như ngừng đập chờ động tĩnh của nó. Ngón tay thô gáp kia từ từ cong lại và nụ cười trên môi cũng như đường cong của ngón tay ấy.
“ Tạm biệt ”
ĐOÀNG
Lại thêm một tiếng súng chói tai nữa vang lên, mắt tất cả mọi người như ngừng thở mắt nhìn đăm đăm về hướng của tiếng súng. Chỉ thấy trước mắt họ lúc này xuất hiện thêm vài bóng người, những bóng người ấy nhanh chóng lao vào để khống chế Kay khi khẩu súng trên tay hắn đã rơi xuống vì bị bắn vào cổ tay.
“Tốt nhất anh nên ngoan ngoãn đầu hàng. Cảnh sát chúng tôi đã bao vây toàn bộ biệt thự
CHAP 42 (2)
này rồi anh không có đường thoa
