giúp tôi. – Anh bật người dậy đưa tay bắt với Khun với một nụ cười nhẹ.
– Không có gì. Nó cũng là em gái tôi mà. – Khun bắt lại anh, một cái xiết tay nhẹ của hai người đàn ông khiến cho tâm trạng của họ cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
– Tôi định là đến tuần sau mới về nhưng có một chuyện khiến tôi phải bay về đây gấp. Tôi nghĩ anh cũng biết chuyện gì đang xảy ra. – Vẻ mặt Khun bắt đầu có sự thay đổi, một chút lo lắng hiện lên trên mặt anh.
– Ý anh muốn nói đến người đó. – Will thì chỉ biết thở dài.
– Đúng là như vậy. Nhưng có vẻ ở đây không thích hợp để nói chuyện đó nhỉ. – Khun đưa mắt nhìn lên trên phòng của cô và thấy Vic đang mở cửa bước ra, cô từ từ đi xuống chỗ hai người.
– Có vẻ đi chơi mệt quá nên ngủ hết rồi. – Cô ngồi xuống cạnh Khun
– Nhưng liệu tôi có nên tin những gì cô ta nói không? Và tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra đối với cô ta.
– Tôi và Vic đã gặp lại cô ấy cách đây khoảng nửa năm và vẫn giữ liên lạc đến bây giờ. Anh có thể tin. Và chúng tôi trở về Pháp một phần cũng là vì chuyện đó. – Khun nhướng người lấy chiếc điện thoại trong túi của mình ra.
– Có lẽ chúng ta cần nói chuyện riêng với nhau ở một nơi khác. – Rồi anh đứng lên đi gọi cho ai đó.
– Chuyện này… có lẽ… không nên cho Ji Yeon biết thì tốt hơn. – Vic ngập ngừng một chút rồi nói với William.
– Tại sao? – Anh thắc mắc hỏi lại cô
– Vì muốn tốt cho Ji thôi. – Ánh mắt Vic bỗng thoáng buồn, nó chứa đầy lo lắng.
– Được rồi William. Ngày mai chúng ta sẽ gặp nhau ở văn phòng của tôi. – Khun đi vào vỗ nhẹ vai anh và sau đó là một cái gật đầu từ anh.
– Vậy tôi về trước. – Anh đứng lên tạm biệt vợ chồng Khun và bước ra về, nhưng khi bước đến cửa thì anh lại đưa mắt nhìn về căn phòng của cô. Cảm giác luyến tiếc không muốn rời khỏi căn nhà này lại trỗi dậy. Nhưng cuối cùng anh vẫn phải kìm nén lại nó.
Trăng đêm nay thật đẹp, nó khiến mọi người có được cảm giác thật yên bình và nhẹ nhàng. Ở ban công của một ngôi biệt thự sang trọng có một cô gái đang trên ấy. Một tay của cô để lên hai chân đang co lên của mình, tay còn lại thì cầm một ly nước. Cả người cô dựa vào cây cột ở phía sau.Mắt nhìn vào ánh trăng ấy mà suy nghĩ.
– Này,
CHAP 40 – PART 1 (2)
đừng nói với unnie là em muốn tự tử nhá. – Vic mở nhẹ cửa bước vào và đi đến chỗ cô.
– Unnie đừng lo, em còn yêu đời lắm. – Khẽ mỉm cười nhìn người con gái trước mặt mình.
– Không ngủ được à. – Vic đứng bên cạnh cô, vuốt nhẹ đầu của cô một cách đầy yêu thương.
– Bỗng nhiên…em lại có cảm giác…
– Cảm giác? Cảm giác gì? – Vic hơi bất ngờ trước câu nói của cô. Lời nói ngập ngừng đầy lo sợ ấy.
– Cảm giác sợ hãi của 2 năm về trước. – Cô cúi gầm mặt của mình xuống để che đi gương mặt của mình.
– Đừng sợ, nó sẽ không xảy ra nữa đâu. – Vic ôm cô vào lòng và vỗ về như một đứa trẻ.
– Em biết nhưng em…
– Đừng nói nữa. Em hãy đi ngủ đi. Đừng ngồi đó mà suy nghĩ lung tung nữa. – Bỗng Vic kéo tuột cô xuống mà lôi lại giường. Cô nghe vậy mà cũng ngoan ngoãn nằm xuống nhắm mắt lại ngủ. Nhưng lòng vẫn không thôi suy nghĩ.
Sáng hôm sau, Khun và Vic âm thầm rời biệt thự và đi đến văn phòng của Khun. Sau khi hai người đến khoảng 30p sau thì William cũng có mặt.
– Đến sớm thế. – Khun cười khi thấy anh và anh cũng chỉ biết cười lại.
– Vì là chuyện quan trọng mà. Phải không? – Vic đánh nhẹ vào người Khun mà cười với Will.
– Mời ngồi.
Cả ba ngồi xuống ghế, nhưng sau đó lại không ai nói gì. Kể cả nụ cười cũng không có. Cả ba người đang chìm trong suy nghĩ riêng của mình nhưng điều có chung một nỗi lo lắng. Bỗng dưng có tiếng gõ cửa, Vic nhanh chóng đi mở cửa.
– Xin lỗi đã đến trễ. – Bước vào là một cô gái rất thân thuộc với mọi người.
– Không sao, ngồi đi.- Khun
Anh chỉ ngồi đó nhìn chăm chăm vào từng hành động của cô gái đó. Trong mắt đầy tức giận mặc dù đã cố gắng kiểm soát sự giận dữ trong lòng của mình. Cô gái ấy quay sang nhìn anh thì bắt gặp ánh mắt ấy. Cô cảm thấy như tội lỗi của mình lại tăng thêm.
– Chào William. Đã lâu không gặp. – Cô cúi nhẹ người chào anh nhưng không dám nhìn thẳng vào con người đó.
– Chào cô Jung Krystal – Anh nói mà không thèm nhìn cô nữa. Vic thấy vậy liền kéo cô ngồi xuống.
– Được rồi chúng ta bắt đầu đi.
– Ok, nhưng tôi cần làm rõ một số chuyện. Tại sao cô lại lấy tiền của công ty tôi và tại sao cô lại giúp chúng tôi. – Mặt Will đanh lại khi anh hỏi cô.
– Số tiền đó tôi không hề lấy.
– Không. Không sao. Cô không lấy thì ai lấy nó. – Anh tức giận đập vào mặt bàn.
– Bình tĩnh nào. Để cô ấy giải thích đi. – Khun ngăn anh lại.
– Là Kay, hắn đã xâm nhập vào hệ thống của công ty rồi chuyển toàn bộ tiền vào tài khoản của tôi. Lúc đó…tôi chỉ biết chìm vào tình yêu mù quáng của mình cùng các kế hoạch chia cắt hai người mà không quan tâm gì đến việc của công ty nên mới để hắn có cơ hội ra tay.
– Cô còn dám nói những điều đó à. Vậy tại sao Kay lại làm vậy với cô. Cô giải thích đi. – Sự căm phẫn của anh đối với cô lại tăng lên khi nghe cô nhắc lại những chuyện ấy.
– Nhưng tôi thật sự không làm chuyện đó. Anh ta m