ực khổ bước xuống lầu. Hôm nay cô ăn mặc rất thoải mái và đơn giản. Một chiếc quần short jean cùng một cái áo thun ngắn in hình một chú gấu dễ thương. Trông cô lúc này là một cô gái hồn nhiên, trẻ trung chứ không phải là một bà mẹ đã có một đứa con trai hơn 3 tuổi. Tuy chân cô bị đau những với cái tính không ngồi lì một chỗ được nên cô đi từ trên lầu xuống phòng khách, lại từ phòng khách đi vào bếp. Mở tủ lạnh và lấy cho mình một ly nước ép, cô đứng dựa người vào tủ mà nhìn xung quanh ngôi nhà. Không có ai ngoài cô và Mavin đang xem TV. Vợ chồng NichKhun đã bay sang Pháp từ sáng sớm, lúc cô đang ngủ say trong phòng. Nhưng họ không muốn đánh thức cô dậy vì nghĩ cô đã quá mệt nên cứ lặng lẽ đi.
Cô bỗng cười thầm vì hai con người này, tuy là anh em trên cái danh nghĩa là kết nghĩa. Nhưng đối với cô, Khun là một người anh trai ruột thịt thân thiết. Không cùng máu mủ nhưng cả anh và cô đều quan tâm chăm sóc lẫn nhau, anh buồn thì cô an ủi, cô khóc thì anh ngồi kế bên đưa khăn giấy cho cô. Đối với cả cô và Khun, họ đã là anh em thật sự.
Khẽ liếc xuống nhà bếp, cô định là sẽ làm một bữa sáng cho Mavin. Nhưng lúc này hai hàng chân mày của cô đang từ từ xô lại gần nhau. Nheo mắt nhìn cái bóng cao cao của ai đó đang lum khum tìm kiếm gì đó trong bếp nhà mình. Cô hoảng hốt vì nghĩ đó là ăn trộm, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh mà đi xông xông với cái chân cà nhắc vào nhà bếp vì cô đã nhận ra cái bóng này là ai.
– Dậy rồi à. – Người đó lên tiếng.
– Này, sao anh lại ở đây? – Cô dừng lại đứng cách người đó
CHAP 38 (2)
một khoảng mà chống tay hỏi. Người đó nghe tiếng của cô thì vẫn tỉnh như không mà tiếp tục công việc làm bữa sáng của mình.
– Làm bữa sáng. – Đáp lại cô một câu cụt ngủn anh và tiếp tục chiên trứng.
– Không cần, mời anh về cho. – Cô giơ tay về phía cửa nhằm bảo anh theo hướng đó mà đi, nhưng anh vẫn cứ ở lì đó.
– Anh đã hứa với Khun là sẽ chăm sóc em, nên vì vậy anh có quyền ở đây. – Anh dừng công việc của mình lại khi đã hoàn thành món trứng chiên. Lúc đó Mavin cũng chạy vào.
– Chú ơi có đồ ăn chưa? Con đói. – Nó giật giật ống quần của anh mà than, tay thì xoa xoa bụng.
– Rồi rồi, chú xong rồi đây. – Anh nhấc bổng người Mavin lên mà đặt nó lên trên ghế, đưa cho thằng bé một dĩa thức ăn và một dĩa khác cho cô. Nhưng ai đó vẫn cứng đầu không chịu ăn buộc anh phải rút điện thoại ra mà gọi cho Vic. Quả nhiên không ai có thể khiến cô nghe lời hơn Vic, sau khoảng 3p nói chuyện thì cô đã ngoan ngoãn ngồi xuống ăn sáng cùng anh và Mavin.
Tuy nói là không muốn ăn, nhưng sao khi chỉ ăn một miếng trứng đơn giản từ anh mà cô lại cảm thấy nó ngon đến như vậy. Thật sự thì cô cũng không hiểu nổi chính mình đang nghĩ gì nữa. Nhớ lại lúc trước, cô có ép anh đến thế nào đi nữa thì anh cũng không bước vào bếp. Thế mà bây giờ lại đeo tạp đề mà đứng làm bữa sáng cho cô và Mavin, anh đã thay đổi rồi.
Đang suy nghĩ thì cô bỗng nghe tiếng chuông cửa, anh giơ tay ngăn Maivn chạy đi mở cửa và xoa đầu thằng bé mà bước ra ngoài. Nhưng trên tay lại cầm một cái gì đó, rất chặt.
– Chủ tịch, anh bảo tôi đến có việc gì không? – Một người thanh niên khác trong chững chạc và khá cao đang đứng trước cửa nhà.
– Anh đem cái này đi xét nghiệm cho tôi. Tôi muốn có kết quả nhanh nhất có thể. – Anh đưa cho người đó một vài sợi tóc được đựng trong bọc nilon.
– Vâng, vậy tôi đi trước. – Người đó nhanh chóng bỏ đi, anh thì quay vào lại trong nhà nhìn hai người đang ăn ngon lành bữa sáng của mình làm mà mỉm cười hạnh phúc.
– Ai vậy? – Cô hỏi nhưng không nước mặt nhìn anh, tay thì đang dọn những dĩa thức ăn.
– Người trong công ty thôi. – Anh bước đến lấy đi những dĩa thức ăn đó trên tay cô mà đặt nó vào bồn rửa. Còn cô thì mặc kệ anh mà đi chỗ khác. Mavin cũng lật đật chạy theo cô.
Đã yên vị trên ghế sofa ngoài phòng khách nhưng đôi lát cô lại lén nhìn về phía góc bếp kia. Nơi cái bóng cao ráo kia đang hì hục rửa bát, cô lại bị anh xoay vòng vòng vì làm cô hết bất ngờ này tới bất ngờ khác. Nay còn rửa bát nữa cơ à. Cô phì cười rồi ôm Mavin vào lòng mà xem TV. Có muốn đuổi anh đi đến như thế nào cũng không được thôi thì cứ để anh làm nhiệm vụ của mình vậy. Còn anh thì tuy đang rửa bát, nhưng tâm trí thì lại ở nơi đâu. Từ lúc anh đưa vật đó cho nhân viên của mình thì trong lòng anh lúc nào cũng hồi hộp mong đợi, và hơn hết là nếu đúng thật là Mavin là con anh thì làm sao anh có thể đoàn t