Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325242

Bình chọn: 7.5.00/10/524 lượt.

ch lại, nó nhất định sẽ không thoải mái, em phải đi xem xem.” Toàn bộ hào hứng của Vệ Khanh bị con thỏ cắt ngang, coi như kết thù oán với nó!

Chu Dạ trở về trách móc: “Anh làm kẹp đuôi Tiểu Bạch, nó đau đớn chộp tới chộp lui. Về sau không được bắt nạt nó.” Xoay lưng về phía hắn nằm xuống, không chịu để ý tới hắn. Vệ Khanh chọc cô: “Giận sao? Chỉ vì một con thỏ? Anh không cố ý mà.” Cô hừ một tiếng, đương nhiên không tin. “Anh đối xử với động vật không tốt, thì cũng sẽ không đối xử tốt với em.”

Thế này thì liên quan quái gì tới nhau chứ? Oan uổng quá, khi nào thì lại đánh đồng cô với con thỏ kia chưa? Vệ Khanh đành dỗ dành: “Được, được, được, sau này anh sẽ đối xử tốt với nó, được chứ?” Tháy cô vẫn rầu rĩ không vui, nói lảng sang chuyện khác: “Chuyện em cần nghĩ bây giờ chính là, nên tìm ai làm phù dâu đi.” Chứ không phải lo cho con thỏ!

Ngày hôm sau, hắn lấy cớ, đuổi con thỏ về Vệ giá, ném cho Vệ mẫu nuôi nấng, coi như đẩy được cái mùi hôi buổi tối hôm trước.

Mà chuyện tìm ai làm phù đâu, đúng là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.

[38'>: “Thiên kinh địa nghĩa” là để chỉ những lí lẽ đúng đắn xưa nay, không có gì phải bàn cãi, nghi ngờ.

[39'>: lửa sém lông mày: ám chỉ thời khắc cuối cùng.

Chương 58

Hôm sau, cha mẹ Vệ Khanh biết tin bọn họ đã đăn ký kết hôn, cười toe toét, ầm ỹ đòi bọn họ cho uống rượu mừng. Vệ An kinh ngạc nhìn Vệ Khanh: “Không ngờ chú cũng nhanh như vậy, anh còn tưởng phải bôn ba ngàn dặm, vạn dặm trường chinh cơ đấy. Thằng nhóc này, rất có tiền đồ, là một nhân tài.” Đùa giỡn vui vẻ. Vệ mẫu hỏi Chu Dạ thích áo cưới kiểu gì, muốn dẫn cô đi đặt làm.

Chu Dạ nhìn tình cảnh này, chỉ sợ sẽ cử hành hôn lễ đình đám, vội nói: “Mẹ, con nghĩ mời bạn bè thân thích ăn một bữa cơm là được rồi. Con còn đang đi học, có lẽ không cần quá phô trương.” Vệ mẫu nói: “Đương nhiên, chúng ta cũng không phải là phô trường. Nhưng là chuyện cả đời, những nghi thức cơ bản phải đủ hết. Rượu đính hôn còn chưa mời qua, đương nhiên lúc kết hôn không thể qua loa. Đã lâu Vệ gia không có chuyện vui, cũng nên mời mọi người một lần.” Giọng điệu nghiêm túc.

Mọi người ngồi một chỗ bàn luận, quyết định cuối năm kết hôn mời khác. Thời gian gấp rút, cái gì cũng vội vàng, chuẩn bị thiếp mời, đặt nhà hàng, trang trí phòng cưới. Chu Dạ vẫn chưa được nghỉ, trở về trường học bài, không phải làm gì cả, chỉ suy nghĩ xem nên nhờ ai làm phù dâu. Nhưng đó lại là chuyện khiến cô đau đầu nhất.

Một hôm, trở về kí túc, làm bộ lơ đãng hỏi: “Lục Đan, mình muốn kết hôn. Bạn có muốn làm phù dâu cho mình không?” Mãi Lục Đan mới có phản ứng lại, sợ hãi kêu lên: “Chu Dạ, bạn vừa nói gì? Bạn muốn kết hôn sao?” Chu Dạ bịt tai lại: “Bạn đừng kêu lớn như vậy… mình nghe được mà.” Chỉ biết nói như vậy! Chưa tới mười phút sau, toàn bộ kí túc đều biết. Mọi người kéo hết tới: “Chu Dạ, không ngờ bạn lại kết hôn sớm như vậy! Kẹo cưới đâu, kẹo cưới đâu?” Chu Dạ nói không có, bị một đám con gái túm lên giường tấn công.

Cô vội vàng xin khoan hồng: “Ý của mình là quên không cầm theo, lần khác nhất định sẽ có, nhất định sẽ có! Các chị, xin hãy tha cho em! Em biết sao rồi.” Có người muốn giảng cho cô nghe chuyện tình yêu đôi lứa, cô vội nó: “Trần Vân, nghe nói bức tranh của bạn đoạt giải thưởng phải không?” cố gắng kéo sự chú ý về phía cô gái kia. Mọi người sao có thể buông tha cho cô: “Nếu không nói, côn bổng hầu hạ. Nào, quê nhà mình có tục lệ đánh cô dâu mới nha…” có người còn cầm cây chổi đứng một bên.

Chu Dạ muốn tránh cũng không được, muốn trốn cũng không xong, dưới sự nghiêm hình bức cung của mọi người, kể toàn bộ câu chuyện, nói lần đầu tiên gặp mặt là ở lễ trao học bổng của trường, sau đó xác định có quan hệ tình cảm, cha mẹ cũng đồng ý, vì thế kết hôn. Nói hai ba câu khái quát, toàn bộ tình tiết bạo lực ở giữa hoàn toàn không nhắc tới. Mọi người đều hâm mộ nói: ” Chu Dạ, chuyện của bạn chính là câu chuyện cô bé lọ lem gặp hoàng tử trăm năm khó gặp nha! Sao chỉ có bạn được gặp nhỉ? Chị em chúng ta cùng xông lên, mọi người đều câu được rể rùa vàng đi!” Ầm ầm đồng ý, Chu Dạ cười ngất.

Lục Đan cuộn sách thành micro, nói: “Bạn Chu Dạ, xin hỏi bạn có suy nghĩ gì về chuyện kết hôn?” Mọi người ồn ào: “Có thấy đầu nóng lên, tim đập nhanh, chân tay mềm yếu chờ khám bệnh?” Cô cười: “Mình không bị cảm đâu nha.” Mọi người không đồng ý: ‘Mau nói đi, mau nói đi, nếu không chịu thành thật, sẽ phải dùng hình(ý là tra tấn)!”


Polaroid