Insane
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325283

Bình chọn: 8.00/10/528 lượt.

lúc nãy vừa nằm mơ. Có một cặp vợ chồng vừa đăng ký đi ra, nhìn thấy cô cười hì hì gọi Vệ phu nhân, mới tỉnh táo nhận ra mình đã kết hôn. Trong nháy mắt, cô đã từ Chu tiểu thư biến thành Vệ phu nhân, trước sau chưa tới nửa tiếng, giống như từ dưới đất bay vọt lên trời, sự thay đổi này quá lớn đi…

Đương nhiên không phải lần đầu tiên Chu Dạ tới chỗ ở của Vệ Khanh, nhưng hôm nay lại có chút bẽn lẽn, cầm vali đi theo hỏi: “Em để đồ ở đâu bây giờ?” Vệ Khanh vỗ nhẹ đầu cô: “Tùy em, giờ em đã là bà chủ của nơi này. Em thích sắp xếp thế nào cũng được, vất cái gì đi cũng thế không ai quản.” Vui vẻ ngồi xuống sofa, nói: “Vợ ơi, nước.” Toàn bộ tác phong đều giống đại lão gia chủ nhà.

Chu Dạ vốn định bật lại, nhưng nhớ ra mình đã kết hôn, về sau phải sống chung cùng hắn… rầu rĩ rót một chén nước đặt một bên, thật sự không thể tưởng tượng mọi việc diễn ra nhanh như vậy! Vệ Khanh giữ cô, hôn lung tung, hỏi: “Sao lại không nói gì? Không vui sao?” Cô đẩy hắn ra: “Không có, em đi xếp đồ.”

Mở tủ quần áo, thấy trên giá treo toàn áo sơ mi âu phục của hắn, hầu như toàn gam màu lạnh, phong cách thống nhất, lộ ra sự trầm ổn. Cầm quần áo bản thân, đủ mọi màu sắc, hồng, trắng, đen, dài, ngắn… hình thành nên hai sắc thái đối lập. Lui ra phía sau vài bước, nhìn quần áo hai người lẳng lặng xếp cùng một chỗ, vai chạm vai, tay chạm tay, thân mật khăng khít, nở nụ cười hài lòng. Xoay người quan sát phòng ngủ, lần đầu tiên có cảm giác hòa nhập hoàn toàn. Từ nay về sau, cô sẽ từ từ thích ứng sinh hoạt giữa hai người.

Chu Dạ cầm một hộp giấy đi ra, Vệ Khảnh hỏi cô dùng để làm gì. Cô nói: “Em làm ổ cho Tiểu Bạch. Ban công lạnh lắm, thả nó ở bên trong được không?” Khẩn cầu nhìn hắn. Vệ Khanh hỏi: “Em có chắc chắn là nó không chạy loạn không?” Cô liên tục gật đầu: “Nó rất ngoan, thùng cao như vậy, nó có muốn đi cũng không được.” Xếp mấy tờ báo ở bên dưới làm ổ, lại xé vài lá cải bắp đút cho nó.

Vệ Khanh ngồi xổm bên cạnh nhìn, bực dọc nói: “Nó ăn mấy miếng nhanh thế, cũng không sợ no quá à.” Cô vuốt ve con thỏ nói: “Nó có thể ăn, sẽ lớn rất nhanh.”

Bỗng nhiên Vệ Khanh bất mãn, ôm cô nói: “Vợ à, anh đói bụng.” Cô nói trong tủ lạnh không có đồ ăn, gọi người ta mang đồ ăn tới đi. Hắn dám kéo cô đi ra: “Không có thì đi mua, từ nay về sau, anh không bao giờ ăn ngoài nhà hàng nữa.” Cô căm giận nói: “Anh lấy em về làm người hầu sai vặt à?” Vệ Khanh cợt nhả: “Đương nhiên là bắt em về làm vợ! Cả ngày chồng em đều ăn bên ngoài, dinh dưỡng không đầy đủ, em còn không chịu làm vài món ngon bồi dưỡng chồng em sao?”

Hai người đi mua một túi to rau củ quả, đúng vào giờ cao điểm, lúc xếp hàng thanh toán, một bác gái đứng phía trước cười nói: “Cậu thanh niên này không tệ nha, còn biết tới siêu thị mua đồ ăn. Thằng con tôi, đừng nói là mua đồ ăn, muốn nhìn thấy mặt nó cũng đã khó rồi, cả ngày không biết làm cái gì nữa?” Vệ Khanh cười khách sáo. Bác gái lại nói: “À… đây là bạn gái cậu sao, cũng thật quan tâm nha. Trai tài gái sắc, thật là xứng đôi.” Khen ngợi.

Vệ Khanh cười cười: “Không phải bạn gái cháu đâu ạ, là vợ cháu đấy.” Khi nói chuyện, cố tình nhìn vào mắt Chu Dạ. Bác gái giật mình: “Không ngờ trẻ tuổi như vậy đã kết hôn! Thật đáng mừng, ai nha, là cô dâu mới thật hạnh phúc.” Lại hỏi bọn họ có con chưa, Chu Dạ xấu hổ, đỏ mặt đứng một bên.

Vệ Khanh cười, nói sẽ sớm có thôi. Các bà các cô xếp hàng chờ thanh toán liền thảo luận về vấn đề con cái, kéo Chu Dạ nói: “Ai nha, cháu gái, nên có con sớm mới tốt. Có con rồi, sẽ khác biệt ngay, trong nhà rất náo nhiệt…” Chu Dạ cúi đầu, không nói lời nào, đành phải lễ phép nói “Vâng, vâng, vâng”, không biết nên ứng phó nhiều người như vậy thế nào mới phải.

Vất vả lắm mới thoát thân, Chu Dạ lau lau mồ hôi trên trán, thầm oán: “Anh không giúp thì thôi, còn đứng một bên xem trò vui gì chứ?” Vệ Khanh nhíu mày cười: “Chuyện của phụ nữ, anh xen vào thế nào được?” Ghé sát hỏi: “Em nói xem chúng ta nên sinh con trai hay con gái?” Cô đẩy hắn: “Đi đi đi, bát tự còn chưa có xem đâu, anh mơ xa thế.”

Vệ Khanh sửa lại: “Đây là chuyện lửa cháy lông mày [39'>! Ai kết hôn xong chẳng sinh con chứ? Cha mẹ đã muốn ôm cháu nội rất lâu rồi, chúng ta không thể làm cho họ thất vọng phải không nào?” Cô hầm hừ: “Anh nghĩ em sẽ vừa mang thai vừa đi học chắc? Em còn chưa tốt nghiệp đâu, đã kết hôn rồi, anh còn muốn được voi đòi tiên!” Nghĩ tới lại không cam lòng, tức tối nhìn hắn, là