XtGem Forum catalog
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325250

Bình chọn: 7.00/10/525 lượt.

đầu sỏ gây chuyện!

Vệ Khanh trơ mặt ra nói: “Có thể giống Trương Nhiễm Du, tạm thời nghỉ học…” Chu DẠ giận dữ: “Đừng có mơ! Học tỷ đến giờ còn chưa tốt nghiệp đâu, là chuyện ăn năn suốt đời, em không cần.” Vệ Khanh nhíu mày, không tranh luận với cô. Loại chuyện này không phải nói không cần là có thể không cần, không nghĩ qua là có thể….

Về tới nhà nấu bữa tối, cơm nước xong, Vệ Khanh vất bát đũa đấy, vắt chéo chân ngồi xem ti vi. Chu Dạ liên tục gọi hắn: “Này này… ăn cơm xong không rửa bát à?” Trên “Khế ước bán thân” đã viết rõ ràng… Vệ Khanh giả vờ câm điếc, không để ý tới. Chu Dạ chắn trước người hắn, Vệ Khanh không xem được, ngả người xuống sofa, dù thế nào cũng không chịu đứng dậy. Chu Dạ tức giận mà không làm gì được, phải tự mình thu dọn, hừ nói: “Mới cưới vợ vào cửa, đã không coi ra gì phải không?”

Sau khi ăn xong, Chu Dạ lên mạng xem phim, đang đoạn hay thì Vệ Khanh chạy vào, hết hôn lại cắn. Cô mắng: “Đừng đùa nữa, che…” liều mạng ngó ra. Cô đang xem tập phim Vượt ngục mới nhất, ánh mắt u buồn của nam chính tràn đầy trí tuệ, nhảy từ trên thang máy xuống, người thường không thể làm nổi, đối thủ cũng nghiêm túc, phản ứng nhanh chóng, sức lực ngang nhau, mạo hiểm kích thích vô cùng…

Vệ Khanh bất mãn: “Có gì hay mà xem?” Cô gật đầu: “Xem người ta vừa đẹp trai vừa thông minh.” Cũng không để tâm, nhìn chằm chằm vào màn hình, đáng tiếc lại thất bại, thở dài một hơi. Vệ Khanh giận cô không chuyên tâm, trực tiếp cởi quần áo cô xuống, đặt lên ghế. Chu Dạ mắng to hắn biến thái: “Lại nổi cơn điên gì thế?” Vệ Khanh hừ nói: “Đẹp trai tài giỏi, cơ trí thông mình là chồng em đây này!”

Cô lườm hắn, “phụt” một cái cười ra tiếng, đẩy hắn ra: “Được rồi, được rồi, mau đi tắm đi.” Vệ Khanh ôm cô: “Vợ à, tắm một mình buồn lắm…” Cô véo hắn: “Da anh không đau phải không? Có đứng đắn không thì bảo?” Vệ Khanh sờ loạn khắp nơi: “Vợ à, đêm xuân một khắc đáng ngàn vang, ngày tốt cảnh đẹp, sao có thể bỏ qua?” Chu Dạ vừa đẩy vừa chống cự: “Không được, anh không chịu sử dụng biện pháp an toàn…”

Hai người còn đang cười đùa, bên ngoài “rầm” một tiếng, giống như có cái gì rơi. Vội vàng chạy ra, thấy thùng giấy đổ xuống mặt đất, bên cạnh ẩm ướt, nước chảy lênh láng. Chu Dạ kinh ngạc hỏi: “Tiểu Bạch đâu? Nó ra kiểu gì thế?” Vệ Khanh tức giận: “Đi ra chứ sao, nó không biết nhảy chắc? Em mau đi bắt về, đừng để nó làm bẩn phòng.” Loạn xạ như vậy, làm gì còn có dục vọng nào nữa.

Chu Dạ vội vàng thu dọn, quỳ rạp xuống đất nhìn quanh: “Chạy đi đâu nhỉ, cửa đã đóng rồi, chắc là không ra ngoài được. Vệ Khanh, anh đừng có đứng không thế, cùng nhau tìm xem.” Phòng bếp, phòng bếp, phòng ngủ, buồng vệ sinh, tìm hết đều không có. Vệ Khanh lắc đầu thở dài, “Em có thấy đêm tân hôn của ai mà lục tung nhà tìm thỏ không?” Như thế nào cứ động tới cô, là bất kể chuyện kì lạ thế nào cũng có thể xảy ra. Hận không thể ăn thịt con thỏ kia.

Chu Dạ thấy hắn ảo não ngồi đó, buồn cười: “Đàn ông con trai mà lại thù oán con thỏ sao? Nó làm gì đắc tội với anh chứ?” thấy trong tủ giầy có một bóng trắng, kêu “đây rồi” một tiếng. “Sao mày lại trốn trong tủ giầy?” Ôm vào lòng, hỏi: “Không vui phải không? Nơi này không giống kí túc, không thể chạy loạn.” Sắc mặt Vệ Khanh tái mét, chỉ vào giầy nói: “Em có ngửi thấy mùi gì không? Trong nhà không cho phép nuôi thú.” Đó là đôi giầy mà hắn thích nhất, lại bị con thỏ kia tè vào.

Cô lắc đầu; “Không được, anh muốn em tới ở, thì cũng phải để thỏ của em ở. Nếu không, bọn em sẽ về kí túc.” Cùng tiến cùng lùi, lý tưởng cùng sống cùng chết rất hào hùng. Vệ Khanh khó thở, hôm nay hắn thua một con thỏ, mặt mũi biết để đâu? Tóm lấy nhét vào lồng gỗ, ném ra ngoài.

Chu Dạ làm mặt quỷ, lại nhặt từ ban công vào, chỉ trích: “Anh ngược đãi động vật,không phải người tốt.” Sắp xếp xong, kéo thùng vào trong một góc phòng ngủ, nói: “Em sợ nó chạy loạn khắp nơi.” Vệ Khanh nhìn ánh

mắt màu đỏ kia vẫn còn giận, nhưng sợ Chu Dạ dỗi, đành nói: “Thả nó vào trong thư phòng đi, trong đó ấm. Yên tâm, đóng cửa vào, không chạy đi đâu được.” Không nói hai lời, xách vào thư phòng.

Cuối cùng cũng được nằm xuống, Vệ Khanh cọ cọ vào cô, háo sắc nói: “Vợ ơi…” Cô đánh hắn, “Tay anh có thể an phận một chút được không? Đặt ở đâu thế hả?” Vệ Khanh hạ lưu nói: “Ngủ khỏa thân là tốt cho sức khỏe nhất.” Càng làm càn. Chu Dạ vừa đấm lại đánh, đột nhiên nhớ ra một chuyện, xốc chăn đứng dậy: “Anh nhốt Tiểu Bạ