hải: “Trước kia em từng nuôi một con rùa, nhưng sau lại không thấy nó đâu, tìm khắp nơi cũng không thấy, là một trong mười việc kỳ lạ nhất ở kí túc bọn em, cho nên đổi thành nuôi thỏ…” Vệ Khanh cắt ngang lời cô: “Anh không nói là không cho em nuôi, nhưng chỉ có thể để ngoài ban công.” Nếu để ở trong phòng ngủ, bò lên chân, gọi tới gọi lui, hắn không thể chịu nổi. Cầm lấy, đặt xuống ghế sau, Chu Dạ vội nói: “Em ôm.” Vệ Khanh trừng cô: “Không biết có vi khuẩn à?” Giật lấy, ném vào trong xe.
Đang muốn lái xe, cô lại kêu lên: “Á, suýt nữa quên không dắt em cún theo rồi.” Vệ Khanh quay sang nhìn cô: “Em nuôi cả chó nữa à?” Cũng không biết nên nói cô thế nào nữa, nhà trường cũng không quản à? Cô xoa xoa gáy, thè lưỡi nói: “Không phải… anh chờ em một chút, em sẽ quay lại ngay!” Cứ tưởng đã hiểu hết về cô, hiện giờ nhìn lại, hắn thấy giật mình.
Chu Dạ nửa ôm nửa bế con chó bông to bằng nửa người chạy đến nói: “Em chơi trò chơi, trúng thưởng, mỗi ngày đều ôm nó ngủ…” cầm lấy hai tai con chó lắc qua lắc lại, hỏi: “Đáng yêu không?” Buổi tối em muốn ôm nó ngủ, có nó bên cạnh rất thoải mái, vừa mượt vừa mềm.” Vẻ mặt Vệ Khanh bất đắc dĩ, hỏi lại: “Em ôm con chó này ngủ, thế chồng em làm sao đây?” Cô cười hì hì: “Người anh cứng lắm, lại còn nặng nữa, mỗi lần ôm toàn làm em khó thở, khó chịu chết được.”
Vệ Khanh trừng cô: “Ngồi im, thắt dây an toàn vào, đừng nhìn đông nhìn tây, nhích tới nhích lui nữa.” Bắt đầu tỏ rõ uy nghiêm của ông chồng. Chu Dạ bĩu môi, trong lòng âm thầm nói, em sẽ không thèm ngủ cùng anh, em sẽ không thèm ngủ cùng anh! Suy nghĩ khiến đầu cô nóng lên, nhất thời bị hắn mê hoặc, ma xui quỷ khiến mới kí tên, cứ nhớ tới lại buồn bực.
Lúc ấy cô còn ngồi ở trong nghe, còn ngây ngốc hỏi: “Tới cục dân chính làm gì?” Cô vẫn không biết cục dân chính là nơi như thế nào, cứ nghĩ giống với đồn công an. Nghĩ hắn có việc tới đó, thoải mái đi cùng hắn vào bên trong. Thấy mọi người xếp hàng, còn cười hì hì: “Em giúp anh xếp hàng, anh ngồi bên kia đi.” Bị đội ngũ phía sau kích động nhìn chằm chằm.
Vệ Khanh thấy cô tích cực như vậy, tâm tình vô cùng vui vẻ, hỏi: “Có mang theo chứng minh thư không?” Cô gật đầu: “Không biết, chắc là có, em đều để ở trong ví tiền mà.” Lại hỏi: “Cần chứng minh thư của em làm gì, anh không mang sao?” Vệ Khanh nói: “Không cần căng thẳng, người ta hỏi cái gì thì em trả lời cái ấy, ký xong giấy tờ thì chúng ta về.”
Chu Dạ còn hỏi: “Còn muốn em ký cái gì? Làm gì thế?” Vệ Khanh tức suýt hộc máu, phía trước có một cặp đôi nghe thấy, cười nói: “Cô gái nhỏ này thật thú vị, kết hôn đương nhiên phải ký tên rồi.” Cô chậm nửa giây mới hiểu được, nhảy dựng lên: “Vệ Khanh, anh dẫn em đi đăng ký kết hôn sao?” Hắn tức giận hỏi lại: “Thế em nghĩ anh đưa em tới cục dân chính làm gì?” =))
Tim Chu Dạ như bị người nào đó đấm cho một phát thật mạnh: “Vệ Khanh, sao anh lại đưa em đi đăng ký kết hôn?” Vệ Khanh thấy mọi người chung quanh đều quay ra nhìn bọn họ, nghĩ hắn lừa gạt con gái nhà lành, vội nói: “Mọi người đang nhìn kìa, đừng để người ta chê cười.” Kéo cô sang một bên, nhìn vào mắt cô hỏi: “Em có đồng ý kết hôn với anh không?”
Chưa bao giờ cô thấy hắn nghiêm túc như vậy, khí thế áp đảo, ấp úng nói: “Đương nhiên đồng ý, nhưng mà….” Không phải vẫn nói sẽ chờ tới khi cô tốt nghiệp sao? Vệ Khanh cắt ngang lời cô: “Đồng ý là được. Hừ… đừng nói nữa, cứ làm theo lời anh.” Thái độ kiên quyết, mặt kín như bưng, không biểu hiện gì. Chu Dạ yếu ớt nhìn hắn, mấy lần muốn mở miệng, rồi lại ngậm lại. Vệ Khanh tà tà nhìn cô một cái: “Có chuyện gì thì lúc về nói sau.”
Kéo cô đi lên: “Chào đồng chí, chúng tôi tới đăng ký.” Nhân viên hành chính đưa cho hắn một tập văn bản, “Ký tên đi.” Chu Dạ như lọt vào sương mù, ngẩng đầu nhìn hắn. Vệ Khanh đưa cho cô một chiếc bút, “Ký ở đây này…” không liếc nhìn cô một cái, giống như là một chuyện thiên kinh địa nghĩa [38'>, là một chuyện thường tình. Chu Dạ
n nghe mọi người hưng phấn bàn bạc chuyện mở tiệc đãi khách, nghe qua cũng rất thú vị, cô cũng mơ màng… đến khi nhân viên hành chính thúc giục: “Cô gái, đừng nhìn người khác nữa, mau kí tên đi.” Cô hồi phục tinh thần, “a” một tiếng, giống như viết tên lên sách vở, ký lên.
Nhân viên hành chính đưa cho bọn họ một quyển sổ nhỏ mới tinh, bên trên có bốn chữ to “Chứng nhận kết hôn” mạ vàng, đỏ chói lọi, nhưng rất đẹp mắt. Cô hồ đồ cầm lấy, tới lúc đứng dưới ánh mặt trời, cảm giấy dường như