lượng: “Hay là, em vẫn cứ ở trường, chuyển tới chuyển lui làm gì cho phức tạp ta, cũng không cần mỗi ngày lại chuyển đồ, dùng ít sức là tốt nhất.” Cô phải nói chuyện chuyển nhà với bạn học thế nào đây? Không thể nói là đã kết hôn được… nghĩ tới lại xấu hổ, trong lớp cô là người ít tuổi nhất, thế mà lại kết hôn sớm nhất… thiên lý ở đâu? Vệ Khanh xoa đàu cô: “Đã kết hôn rồi còn muốn ở riêng sao? Có vài túi đồ, có gì phiền toái đâu.”
Chu Dạ đáng thương yếu ớt hỏi: “Em đã kết hôn thật rồi sao? Về sau sẽ là thiếu phụ luống tuổi có chồng! Không thể còn tự xưng mình là cô gái xinh đẹp như hoa nữa!” Cứ nghĩ lại đau lòng… Vệ Khanh tức giận nói: “Đúng đúng đúng, cô gái xinh đẹp như hoa đã bị tàn phá rồi, mau khóc thương xót đi.” Cô kéo hắn không thuận theo không buông tha. “Vệ Khanh, anh đền cho em, anh đền cho em đi, em không muốn kết hôn, em không muốn kết hôn…” Hắn cũng ngang ngược: “Nhưng đã kết hôn rồi, làm thế nào bây giờ?”
Cô ngây thơ hỏi: “Có thể đem giấy chứng nhận kết hôn trả lại cho người ta, nói chúng ta tạm thời chưa muốn kết hôn, nhờ người ta giữ hộ, một năm nữa tới lấy về, anh nói xem có được không?” Vệ Khanh nhịn cười, nghiêm trang nói: “Em coi pháp luật là gì, em muốn lùi thì lùi sao? Cẩn thận người ta buộc tội em coi thường pháp luật, đem em nhốt vào tiến hành dạy dỗ đấy!” Cô lý luận: “Em không coi thường pháp luật, chẳng qua kết hôn muộn một năm mà thôi, ngoài pháp luật cũng có tình nhân đấy thôi, chúng ta nhờ quốc gia giữ hộ, một năm nữa lấy về…” càng nói cô càng cảm thấy chủ ý này không tồi.
Vệ Khanh không nhịn được nữa, cười tới cơ mặt méo mó, gục đầu vào tay lại cười tới mức không ngồi thẳng được người dậy: “Ha ha… Chu Dạ, em cho rằng không nhìn thấy giấy đăng ký kết hôn, chúng ta cũng không kết hôn sao?” xoa mặt cô, nói: “Tỉnh lại đi, tự lừa dối mình chứ không thể lừa dối được người khác! Em đã là vợ anh, đừng có ngốc thế nữa. Sao anh lại cưới một cô ngốc làm vợ nhỉ…” than thở. Cô căm giận nhìn hắn, một lúc lâu sau mới nói: “Cưới một đứa ngốc làm vợ, không phải càng ngốc à!” Khiến Vệ Khanh không nói nên lời. Cô năn nỉ: “Vệ Khanh, tối nay kí túc có tổ chức hoạt động, một năm một lần, rất vui, chơi tới nửa đêm. Chi em ngủ lại một đêm cuối cùng ở kí túc có được không?” mắt to chớp chớp nhìn hắn.
Vệ Khanh từ chối thẳng thừng: “Đêm nay là đêm tân hôn của chúng ta.” Sợ cô không vui, còn nói: “Nhưng nếu sau này em muốn về kí túc xá, vẫn có thể quay về.” Hôn môi cô, “Ngoan, lấy vài bộ đồ thay đổi, anh ở trong xe chờ em, đi nhanh về nhanh.”
Chu Dạ không cam lòng đi lên, lục tung quần áo lên chọn lựa. Lục Đan thấy cô lôi vali ra, hỏi: “Định đi đâu chơi à?” Cô lắc đầu: “À… không phải, đi ra ngoài ở vài ngày..” tươi cười có chút xấu hổ, mọi người đều là những cô gái bình thường, thế mà cô đã kết hôn, làm sao chịu nổi chứ?
Lục Đan ném một tệp giấy cho cô: “Trường học phát phiếu điều tra, điền xong có thể tới chỗ quản lý kí túc nhận một gói bột giặt.” Chu Dạ cầm lên nhìn, tận tám trang, có phát phần thưởng, thảo nào mọi người lại chịu điền. Mở đầu chính là tên, tuổi, dân tộc, quê quán và tình trạng hôn nhân. Cô vừa nhìn thấy mục tình trạng hôn nhân, tay run rẩy, không cam lòng tích vào, đúng là… ngày hôm qua thì chưa, hôm nay thì rồi! Hu hu… vất bút sang một bên: “Không điền, không điền.”
Lục Đan nhìn cô: “Nhà trường bắt nộp.” Cô quát to một tiếng, ủ rũ nói: “Tối mình điền tiếp.” Vội vàng nhét vào trong vali. Dọn một số đồ vật thường dùng cho vào, bọc giá sách lại. Lục Đan kỳ lạ hỏi: “Cũng không phải là đi không quay về, chuẩn bị hành lý rắc rối vậy, có phải bỏ của chạy lấy người đâu!” Chu Dạ cười gượng: “Hì hì, mùa đông giớ lớn, nơi nơi toàn bụi, không phải sợ bẩn sao, lúc về lại bỏ ra ấy mà.”
Lục Đan nói cô tự mua việc vào người. Cô dặn bạn: “Mình không có ở đây, có chuyện gì thì ứng phó giúp mình nhé. Quần áo phơi ngoài hành lang, bạn thu vào hộ mình nhé, để vào ngăn tủ ấy. Còn có bồn hoa bên ngoài cửa sổ, rảnh thì tưới nước giúp mình, nhưng đừng tưới quá nhiều dễ chết.” Lục Đan liên tục nói ‘nhớ rồi’.
Lúc Chu Dạ ôm theo vali và một cái lồng gỗ xuất hiện, Vệ Khanh nhíu mày; “Em định nuôi thỏ trong nhà mình à?” Cô ôm lồng trước mặt: “Tiểu Bạch rất đáng yêu, sẽ không chạy loạn, lại rất sạch sẽ, chỉ ăn rau cải trắng, có thể sờ thoải mái lại không cắn người…” Vệ Khanh liếc mắt một cái, nói thừa, con thỏ biết cắn người sao?
Cô còn lải n