Old school Easter eggs.
Cô Gái Đông Dương

Cô Gái Đông Dương

Tác giả: Bảo Nhung

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325574

Bình chọn: 9.5.00/10/557 lượt.

tớ phải vào xem sao… Cậu sợ thì về đi !

Biết không ngăn cản được Sophia, Phương đành theo cô vào bên trong… Cả hai cũng đến đây, chẳng lẽ lại để một đứa chịu nguy hiểm?

Lò dò lần bước trong bóng tối, cả hai chạy nhanh qua vườn trường, trèo qua cửa sổ vào bên trong… Sophia nắm chặt tay Phương như tìm sự gan dạ từ tình bạn. Ánh sáng chập chờn phát ra từ phòng vệ sinh đã hỏng của trường… Có tiếng lanh canh của kim loại va vào lớp gạch men ốp tường, cả tiếng rì rầm to nhỏ khiến cả hai đứa rùng mình…

Đến cửa vào, Sophia nói nhỏ :

_ Chờ tớ nhé? Đứng im đây, nếu không thấy tớ ra thì chạy đi báo cảnh sát ngay… Đứng theo tớ hiểu không?

Phương muốn kéo Sophia lại nhưng cô đã quá liều lĩnh, xông thẳng vào trong… 5 phút, 10 Phút… trôi qua không thấy Sophia ra, Phương nghe dạ bồn chồn… Hình ảnh của cuộc chạy trốn cuối cùng của hai mẹ con như đang diễn ra trước mắt… Mẹ chết để cho cô sự sống, nếu bây giờ… chạy đi thì vẫn kịp… nhưng còn Sophia thì sao? Không được… Phương lao vào trong với một quyết tâm… Cô ấy là một người bạn tốt, lúc nào cũng sẵn sàng đứng ra bảo vệ cô… Không thể bỏ chạy một mình được!

Cô đi chậm về phía phòng có ánh sáng hắt ra. Lần theo bờ tường, tay Phương chạm phải cái lạnh toát ra từ gạch men… Cô gọi nhỏ :

_ Sophia… Sophia !

Không có động tĩnh. Phương hít một hơi để lấy can đảm, dùng chân đá bật cánh cửa ra, từ xa nhòm vào trong chỉ có mấy ngọn nên đang cháy dở… Yên tâm, Phương lò dò đi vào… Cô cúi xuống nhìn chiếc bồn rửa mặt hỏng, tìm kiếm… Có vết cháy xém đen một vệt dài trên mặt sứ trắng… Lẽ ra đây là bồn rửa mặt cũ thì phải có nhiều bụi, đằng này nó rất sạch sẽ như được sử dụng thường xuyên…Trong đầu Phương nảy lên một suy nghĩ nghi ngờ… Nhưng từ đằng sau… xuất hiện một bóng đen.. Phương quay phắt ra theo phản xạ , bóng đen đã nệ một vật rắn vào đầu cô… Phương quỵ xuống, loang loáng trước mắt cô là một nụ cười quen thuộc…

Paul tất tả đi vào để tránh cái rét và những bông tuyết ướt lạnh… Barbara vội máy bật to máy sưởi lên…Paul ngồi tựa lưng vào ghế, thở hắt ra toàn khói… Barbara đặt một tách cà phê nóng trước mặt anh, hỏi :

_ Cậu chủ vừa đáp máy bay về hả? Bão tuyết vậy làm gì?

Paul cười :

_ Đêm Noen mà Barbara…

_ Ừm… Về còn cùng Tố Phương đón Noen chứ!

Paul cười, vừa uống cà phê vừa đưa mắt nhìn xung quanh… Im ắng đến ngạc nhiên , anh hỏi :

_ Thế Phương đâu? Cô ấy ngủ à?

Barbara thở dài :

_ Ôi chao, bạn rủ đi chơi Noen rồi… Bão tuyết ập đến mà không biết đường về!

_ Bạn à?

_ Vâng…

_ Bạn trai hả?

_ Cậu ghen à? _ Barbara cười cười _ Sao lại lắc đầu… Nhìn cậu là em biết ngay… Tố Phương làm gì có bạn, chỉ có duy nhất một đứa con gái… Nhưng em trông con bé đó gian lắm… Mỗi lần vào đây là nó cứ nhìn đủ thứ…

Paul hất mái tóc rủ xuống mắt lên, cất giọng trầm trầm :

– Cô đa nghi quá! Tôi lên phòng đây, bao giờ Tố Phương về, cô báo cho tôi hay nhé?

_ Vâng ạ !

Barbara tựa đầu vào thành ghế, mệt mỏi. Cả ngày lo làm việc, không được nghỉ ngơi gì, giờ chân tay lẫn đầu óc cứ đờ đẫn cả.. Ngủ chút có hề gì?… Barbara nhắm mắt lại, chìm ngay vào giấc mộng Noen…

Phương được đánh thức bởi tiếng gió rít đập vào cửa sổ… Cô cựa quậy nhưng tay đã bị trói chặt… Phương nhớ lại những gì đã xảy ra tối qua… Cô đã bị đánh vào đầu, nay vết thương đó vẫn còn đau nhưng nhức… Phương nhìn ra xung quanh… Vẫn khu nhà vệ sinh bỏ hoang ,lạnh lẽo và âm u đáng sợ… Phương tự hỏi Sophia đi đâu, nó có làm sao không… hay đã gặp chuyện gì nguy hiểm rồi?

Cửa mở, Phương nhướng mắt nhìn lên, tròn mắt ngạc nhiên… Sophia đứng trước mặt cô, thản nhiên và lành lặn.. Phương chợt hiểu ra tất cả, chua chát cả lòng… vậy mà cô đã ra sức xây dựng niềm tin…

Bên cạnh Sophia là Jim, hắn ta cười khẩy, ngồi xuống đối diện Phương, nâng mặt cô lên, nói vẻ khoái trá :

– Mày quả là dũng cảm… lại còn giàu niềm tin yêu và tinh thần cao thượng nữa…

Jim cười, Sophia cũng cười , và đâu đó bên ngoài, nhiều tiếng cười rộ lên…

_ Một nữ sinh giỏi giang, gương mẫu của ngôi trường danh tiếng này,… coi như chấm dứt từ phút này…

_ Tao nghĩ chúng mày quá tự tin đó ! Jim cười to, rồi rít lên the thé :

– Người đẹp ơi! Bắt người đẹp phục tùng khó quá… Nay có cơ hội, ta đâu bỏ được ! Sophia bảo chúng nó mang vào đây !

Sophia hơi cười, ánh mắt nó tinh ranh nhìn Phương, chờ đợi một điều thích thú lắm… Một thằng mang vào một khay nhỏ, trên đó là một ống tiêm trắng, đục đục một thứ nước… Phương thoáng rùng mình…

Sophia nhún vai :

_ Chỉ cần ba lần này nữa là mày vĩnh viễn là bạn tao mà tao không cần phải tỏ ra trung thực nữa… Mấy tháng qua đúng là cực hình, mày biết không… Chơi với những đứa tử tế như mày… quá mệt… ! Thế mà lúc nào cũng tự hào..

Sophia bĩu môi, đưa cho Jim ống tiêm… Phương lặng thinh, ném ánh mắt oán hận về hai đứa… Dù có chết cô cũng không van xin… dù có chết cũng không quên được lúc này…

Bị trói chân tay, Sophia lại ghìm chặt đầu, Phương chỉ còn biết cắn răng chịu dduwngh… Mũi kim cứ chích dần vào da như đang chích vào nỗi đau trong lòng… Nước mắt cô ứa ra, nhưng không phải khóc mà vì quá căm hận… Thuốc vào, chỗ tay đau buốt… Đ