Disneyland 1972 Love the old s
Cô Gái Đông Dương

Cô Gái Đông Dương

Tác giả: Bảo Nhung

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324313

Bình chọn: 8.5.00/10/431 lượt.

ng 23.1

Đứng trước cổng bệnh viện, Phương gần như muốn quị xuống vì những nỗi lo nặng lòng. Bệnh viện chứa đựng biết bao nhiêu ký ức đau buồn của cô, nơi mà những gì cô yêu thương nhất đã và sắp sửa … ra đi. Phương đưa tay giữ lấy những sợi tóc tung bay vì gió. Gió đã mạnh lên rất nhiều dù trời vẫn còn những sợi nắng nhợt nhạt… Phương hít một hơi thật sâu, bước nhanh vào bên trong.

Mở tờ giấy mà Paul đưa cho, đọc thật nhanh địa chỉ ghi trên đó, Phương nhẹ nhàng bước chân lên cầu thang… Từng bậc một đang lùi dần dưới bước chân cô… Phương đã trở về… Nhật Duy có cảm thấy hay không?

Ngăn cho nỗi xúc động không biến thành nước mắt, Phương bậm chặt môi, bám tay vào tay vịn cầu thang… May mà phòng chỉ ở tầng hai…

Đứng trước cánh cửa khép hờ của phòng bệnh, Phương đưa tay lên… nhưng kịp dừng lại khi nghe thấy có tiếng nói rất nhẹ từ bên trong. Cô biết Duy không ở một mình. Bao nhiêu dũng khí của cô tự nhiên bay đi đâu sạch, Phương nghe nước mắt mặn bờ môi..Đây là sự thật… và Duy hình như đã ở đây lâu lắm rồi! Người chăm sóc anh, làm chỗ dựa cho anh không phải là cô mà là một cô gái khác _ cô gái chưa bao giờ làm tổn thương anh như cô…

Phương xoay người, tựa vào tường, im lặng để nước mắt rơi… Bên trong, tiếng Nhật Duy đầm ấm:

_ Mới sáng sớm mà đã được ăn thịnh soạn vậy! Chắc trên đời chỉ có anh!

_ Em chỉ sợ không hợp khẩu vị của anh thôi!_ Tiếng cô gái dịu dàng nhưng hạnh phúc_ Anh ăn được chứ?

Duy mỉm cười nhẹ:

_ Em làm sao biết anh thích ăn món này nhất nhỉ?

Trên gương mặt xanh xao của Phạm Tố Phương điểm một nụ cười sáng. Cô ngồi xuống cạnh Duy, vừa thẹn thùng, vừa mạnh bạo đặt tay lên bàn tay lạnh giá đang để hờ hững trên tấm chăn mỏng của Duy. Cô giấu thật sâu nỗi buồn của mình để nó không hiện ra trên ánh mắt và gương mặt, bởi cô biết mình không thể không ở cạnh Duy được… dù cho anh không cần cô đi nữa! Nhưng bây gìơ… đúng… bây giờ chỉ có anh và cô!

Duy đọc được những biến đổi tình cảm trên gương mặt dịu dàng của Phương nhưng anh chỉ lặng lẽ suy nghĩ. Trong anh chỉ có một tình cảm mến thương thuần khiết đối với cô, cũng giống như đối với Thục Uyên, anh không thể cho cô thêm một chút gì nữa…An ủi hay đáp lại cũng không còn ý nghĩa gì đối với hiện tại. Chỗ của anh là cơn gió ngoài kia, là bầu trời rộng mở… là cuộc sống của người con gái ấy… Là tất cả những gì cho cô ấy… Bàn tay dù có sưởi ấm đến như thế nào cũng không thôi lạnh giá dần đi! Duy cúi xuống nhìn tay mình đang trong tay Phương, lòng lạnh băng hẳn đi . Khi chết đi rồi, cũng sẽ không còn ai cầm tay và không thể cầm tay ai được nữa!

_ Anh … anh đang suy nghĩ những gì ? _ Phương đánh bạo dò hỏi, lẩn khuất trong đó là nỗi lo lắng không thể giải toả . Cô sợ anh buồn hơn chính cả nỗi buồn của cô!

_ Không có gì! _ Duy lắc đầu _ Anh đang cảm nhận cuộc sống xung quanh … Hình như bên ngoài gió mạnh lắm …

Phương buông tay Duy ra, hơi bối rối:

_ Có lẽ sẽ có giông … Nhưng lạ lùng anh nhỉ ? Sắp đông rồi mà!

Mùa đông! Duy đưa mắt nhìn qua khung cửa sổ . Những vạt nắng tươi đẹp lúc sáng đã gần như mất hẳn . Gió cuốn tung những nắm lá vàng khô làm lao xao cả khuôn viên bệnh viện …

_ Thôi chết …

Duy nhìn lại, Phương đang hoảng hốt bên chiếc tủ cá nhân của Duy . Cô day nhẹ lên trán mình, chép miệng:

_ Em đãng trí quá . Đồ uống hết mất rồi … Em phải đi mua ngay không nỡ mấy anh chị vào lại không có để mang ra … Anh chờ em được không ?

_ Không sao! Mà em cũng đừng để ý quá!

Phương quẩy quả vơ lấy sắc tay, nói nhanh với vẻ không hài lòng:

_ Sao không để ý được ! Mọi người cũng phải ăn và uống chứ? Em đi một chút rồi về ấy mà … Trời cũng sắp mưa rồi!

Duy vẫy vẫy tay, nhìn theo dáng tất bật như bà nội trợ của Phương, cảm thấy buồn cười . Cũng chỉ tại mấy thằng bạn gần như chuyển chỗ ở đến đây sau mỗi buổi học mà Phương đâm ra thêm việc . Trong phòng, không thiếu một thứ gì từ đồ ăn đến đồ mặc, toàn tay mấy cô gái lo hết … Anh chỉ có hơi buồn vào những lúc nửa đêm, khi không thể nào ngủ được vì một nỗi nhớ thầm lặng … Tố Phương đợi cho cô gái bước hẳn xuống cầu thang mới đi đến trước cửa phòng một lần nữa . Cô đứng sựng lại vì tiếng đàn violon buồn tha thiết của Nhật Duy … Tiếng đàn luyến láy, quấn riết lấy trái tim đang đập cuồng loạn … Phương đã làm gì để tiếng đàn ấy buồn như thế này ? Tình yêu của hai đứa … đau lòng đến vậy sao ? Thời gian chờ đợi vừa qua … đã cứơp đi cuộc sống của cả hai, nhiều đến nỗi Duy không thể tiếp tục trên con đường đời của một con người bình thường … Phương căm ghét cái chết, nhưng lại hoàn toàn bất lực. Có thể làm lại từ đầu được không, Duy ơi?

Trong vô thức, Phương đẩy cửa bước vào. Tiếng đàn dừng đột ngột, Phương bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Duy… Anh đã buông cây đàn xuống, gương mặt lạnh băng cùng với một nụ cười mỉa mai:

_ Cô xuất hiện thật không đúng lúc chút nào!

Phương ngẩng lên, thoát khỏi đám sương mù dày đặc, nước mắt nhạt nhoà . Người cô yêu đang ở trước mặt cô, không thay đổi nhưng lại xa xôi đến ngàn vạn dặm … Cô sẽ phải kéo anh trở lại với mình …

Tố Phương đưa tay lên mặt, cố gạt thật sạch những giọt nư