XtGem Forum catalog
Cô Gái Đông Dương

Cô Gái Đông Dương

Tác giả: Bảo Nhung

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324210

Bình chọn: 9.5.00/10/421 lượt.

i giống như không muốn hiểu. Gương mặt Uyên như mờ đi dưới ánh sáng trắng của ngọn đèn… Uyên để mặc những giọt nước mắt đang lăn trên gò má…Tiếng cô tắc nghẹn dần:

_ Anh ấy đã làm gì nên tội để ông trời trừng phạt như thế?

_ Phải … phải anh Duy không?

Uyên gục đầu xuồng bàn tay, đôi vai gầy run rẩy. Hùng chợt lo đến thắt tim, nhưng anh cố giữ giọng bình tĩnh:

_ Anh ấy làm sao? … Chẳng phải anh ấy sắp được xuất viện đấy sao? Uyên… anh ấy không thể có chuyện gì phải không? Phải không?

Uyên lắc đầu, vẫn không ngừng được khóc. Hùng không đừng được, đỡ lấy vai cô, bắt cô ngẩng lên, anh gấp gáy:

_ Nói đi Uyên… Có chuyện gì? _ Anh ấy… chỉ còn tám tháng nữa… Hùng ơi, còn tám tháng để sống thôi…

Hùng buông thõng tay, mặc cho Uyên gục đầu lên vai mình khóc nức nở… Cô ấy đang khóc cho anh… khóc thay cho người em trai không thể ra mặt này… Sao lại như thế? Còn tám tháng cho một cuộc sống vừa mới bắt đầu ư?

Uyên để yên bàn tay mình trong tay Hùng, cảm giác được chia sẻ khiến cô thấy mệt mỏi đã vơi bớt đi phần nào. Cô đưa mình về thực tại, chú ý hơn tới gương mặt buồn lặng lẽ của Hùng… Anh cũng thấy cái nhìn của Uyên, hơi cười trong cái vẻ đượm buồn thầm lặng đó. Uyên thở dài:

_ Người ta bảo anh ấy bị … bệnh! Thế mà anh ấy không tỏ ra lo lắng gì. Lúc nào cũng cái vẻ bất cần, chấp nhận tất cả những gì người ta dành cho mình… kể cả sự ra đi của chị Tố Phương!

Hùng im lặng, lòng rưng rức một nỗi buồn. Phương về nhưng anh không được gặp, và khối tình cảm câm lặng lâu nay cũng vì thế mà bị dìm đến tận cùng. Anh chỉ là người bạn trò chuyện của cô mà thôi… cả đời này không thể vượt lên được nữa! Và bây giờ… Nhật Duy lại sắp sửa ra đi!

_ Phải báo cho chị ấy biết! _ Uyên nhỏ nhẹ,ánh mắt cô bắt gặp cái nhìn thoảng thốt của Hùng, Uyên nhếch môi_ Phạm Tố Phương yếu đuối là thế mà còn chịu đựng được thì cô ta sá gì? Trái tim sắt đá như thế cơ mà?

_ Hãy tôn trọng anh Duy! _ Hùng khẽ đứng dậy như muốn chấm dứt câu chuyện_ Bao giờ anh ấy yêu cầu thì hãy làm việc đó!

_ Vì ai cũng lo cô ta bị tổn thương! _ Uyên bật dậy, hét lên tức tưởi_ Uyên không thể chịu đựng được nỗi đau câm lặng của anh ấy. Anh ấy nhớ cô ta da diết , nhớ đến nỗi lúc nào cũng phải mím chặt môi để không bật lên tiếng gọi, và không đêm nào được yên giấc… Anh ấy cần chị ấy…

Giọng Uyên dịu xuống nhưng không khóc được nữa. Hùng xoay người lại, nhẹ nhàng:

_ Anh ấy đã chịu đựng như thế … chỉ để Tố Phương luôn cười. Đó là tình yêu của anh ấy, Uyên à… Thôi, Hùng phải về rồi… Uyên hãy giữ bình tĩnh giống như thời gian qua nhé! Hùng … luôn ở bên Uyên!

Vuốt nhẹ mái tóc Uyên, rồi Hùng bước ra khỏi con phố yên lặng đó. Trong anh là nụ cười đẹp như thiên thần của Phương… Nếu biết được sự thật này, nụ cười ấy không bao giờ xuất hiện nữa và đôi mắt thì đẫm lệ… Nhật Duy không cam tâm với điều đó… Tình yêu của anh đâu phải la thứ tình yêu có thể làm Phương day dứt suốt đời đâu?

Uyên cũng quay bước, bước thật nhanh về phía cổng nhà. Nếu có thể bình tĩnh được thì Uyên đã không phải dựa vào Hùng mà khóc như thế…

Trong nhà lạnh lẽo như có tang, Uyên chợt rùng mình… Anh đèn ngủ vàng nhạt hắt bóng cô trên tường, méo mó đi. Uyên thắt cả lòng, bước chân chênh vênh trên những bậc cầu thang. Lời của Hùng cứ xoáy sâu vào tim. ” Hãy tôn trọng anh Duy… ” Nhưng anh ấy cần có Tố Phương. Anh ấy yêu như thế, chờ đợi như thế … để đến cuối đời phải ra đi trong lặng lẽ sao?

Uyên đẩy cửa, bước hẳn vào phòng. Với tay bật điện, Uyên nhìn ngay vào chiếc điện thoại nằm ở góc phòng… Chỉ cần một cuộc điện thoại thôi… Ai mà chẳng đau khổ kia cơ chứ? Lẽ nào lại loại chị ấy ra khỏi vòng xoáy này… Chị ấy phải là người đầu tiên biết chuyện và là người xứng đáng nhất ở bên Nhật Duy lúc nào. Giấu Phương là một tội lỗi… Không ai có quyền bằng chị ấy cả…

Uyên gục mặt vào tay, mệt mỏi vì những ý nghĩ giằng xé. Cuối cùng, cô đưa tay lên, với lấy điện thoại. Nếu ở địa vị của Phương, Uyên sẽ chọn nỗi đau xé lòng này hơn là những cánh tay giơ ra để che cho cô những tổn thương… Tình yêu là phải đi đến tận cùng…

Tiếng píp ở đầu dây làm tim Uyên thắt lại, rồi một giọnh nữ trong trẻo vang lên:

_ Phòng thiết kế của công ty MC, xin nghe!

Uyên hít một hơi thật sâu, lấy mọi can đảm để hỏi:

_ Cho tôi gặp Bùi Tố Phương …

_ Trưởng phòng của chúng tôi đang họp. Chị có hẹn trước không?

_ Tôi không… Nhưng quan trọng lắm chị ơi! Tôi là … em gái của chị ấy , đang ở Việt Nam gọi sang. Làm ơn cho tôi gặp chị ấy một chút thôi! Tôi xin chị!

Giọng của Uyên rưng rưng làm cô thư ký mủi lòng. Cô ta tặc lưỡi:

_ Vậy chị cứ giữ máy, để tôi nối máy nhé!

_ Cảm ơn chị!

Uyên tựa người vào tường, cố đứng vững. Trong đầu cô là khuôn mặt Duy buồn lặng lẽ với đôi mắt sâu thăm thẳm… nhưng không nhìn thấy một gợn tình cảm. Vì Duy, Uyên không thể bỏ cuộc!

_ Alô! _ giọng Phương vang lên nhẹ nhàng nhưng cũng làm Uyên giật mình, suýt làm rơi ống nghe.

_ Tôi … tôi là Uyên! Tôi có chuyện cần nói!

Phương nghe nhói một cái trong ngực… Cô đã cố biết bao nhiêu sau lần về thăm nhà ấy… Bây giờ lại có chuyện gì sao?

_ Tôi không nghĩ là chúng