ình yêu, nỗi thống khổ đã bùng lên mạnh mẽ khiến cô trở nên cay độc. Phương có cảm giác Duy đang đồng tình với mình, nên cô tiếp tục lạnh lùng:
_ Anh ấy cần một người luôn ở bên chăm sóc và lo lắng cho anh ấy, chứ không cần một người lúc nào cũng chực bỏ đi như chị … Chị có biết vì chị mà anh ấy phải khổ sở như vậy không? Vì chị mà chúng tôi không thể bắt đầu … và khi bắt đầu rồi thì chị lại xuất hiện! Hừm, bạn ư? Ai có thể tin được vào tình bạn của một người con gái đa tình nhiều lựa chọn như chị chứ? …
_ Tố Phương ! _ Duy mệt mỏi lên tiếng ngăn cô lại _ Em nói đủ rồi!
_ Chưa đủ! _ Phương quắc mắt lên, giọng chất chứa đau khổ _ Anh là của em … em đã chờ đợi bao nhiêu năm để được gần gũi anh như thế này … Em không thể chấp nhận được chuyện cô ta quay về đây níu kéo anh như thế …
Cô khóc nấc lên, gần như hoảng loạn, lao về phía Duy, vùi đầu vào ngực anh. Duy thở nhẹ, dịu dàng vuốt mái tóc còn ướt nước của Phương… Khi anh ngẩng lên, anh thấy rùng mình vì đôi mắt trống rỗng của Phương. Cô lùi lại, chệnh choạng như sắp ngã… Lúc ấy, Duy lại muốn bỏ mặc tất cả …
Trời mỗi lúc mưa một nặng hạt hơn, thi thoảng có những tia sét xé rách bầu trời đang sầm tối … Duy ngồi im lặng nhìn Phương đang lau sạch nước mắt, cô đã đứng thẳng dậy, cất giọng nói tỉnh táo đến lạ lùng:
_ Cảm ơn đã cho tôi hiểu một điều đơn giản … Tình yêu không có sự lựa chọn! Tôi đã sai khi lựa chọn quá nhiều!… Nhật Duy… cho tôi một lần gọi Duy là … anh như bao cô gái gọi người mình yêu thương nhất… Tạm biệt anh!
Duy chưa kịp phản ứng thì Phương đã xoay lưng, chạy vụt ra ngoài. Duy không còn biết gì nữa, anh đẩy Phạm Tố Phương ra nhưng cô đã giữ chặt lấy anh, hét lên van xin:
_ Anh đừng đuổi theo chị ấy nữa … Hãy dừng lại và nhìn em này … Xin anh, xin anh đấy!
_ Không được … Ngoài trời mưa rất to … Hãy buông anh ra!
_ Nhưng chân anh thế này liệu có đuổi theo được không? _ Phương dịu giọng khi thấy Duy đã kiềm chế được mình_ Em chịu được đau khổ … và em cũng không quan trọng như chị ấy… Chẳng phải anh muốn chị ấy hận anh sao?
Điều này là đúng! Duy nén lòng lại… Cơn mưa sẽ dội sạch trong em những tình cảm luôn gây ra những vết thương… Anh có thể sẽ ngồi đây vĩnh viễn nhớ thương, vĩnh viễn cầu mong em… hãy quên con người này đi, trước khi anh ta thật sự ra đi!
Phương lao vào cơn mưa với một ý nghĩ rằng mình có thể chết đi thì hay! Cô chạy mãi, qua khuôn viên bệnh viện, qua hàng cây bên cổng vào… và dừng lại ở phía ngoài bệnh viện, sụp xuống vì không còn sức nữa. Giờ thì không còn ai biết cô đang khóc nữa… Nước mưa chan hòa trên gương mặt nhợt nhạt, ướt đẫm trên bộ quần áo mỏng manh… Cơn gió lạnh cũng không giúp Phương tỉnh táo thêm được nữa. Bao quanh cô là cơn mưa trắng trời, là nỗi cô đơn sâu thăm thẳm… “ Nhật Duy không còn cần mình nữa! “ Phương ứa nước mắt cay đắng. Cô đã không vượt qua được con người lạnh giá của Duy, hoàn toàn thất bại khi đi tìm lại những gì mình đã đánh mất… Chỉ có hơn một tháng mà mọi chuyện đã thay đổi. Phương sẽ mất Duy, ngay lúc này và vĩnh viễn về sau… Cô ngồi hẳn xuống đất, òa khóc nức nở như một đứa trẻ vừa bị mắng oan. Cô đã phải kìm nén yêu thương trong bao năm trời để rồi cuối cùng nhận ra mình đã sai lầm quá đỗi. Cô đã lãng phí thời gian, cô đã ngốc ngếch khi tin rằng Duy sẽ hạnh phúc khi không có cô… Thật ngốc nghếch! Không thể quay trở lại để có thể sửa chữa sai lầm, cũng chẳng thể vươn tay ra trong hiện tại để tìm kiếm cái mà mình đã đánh mẩt được nữa… Cô không còn gì cả!
Ý nghĩ về sự sống và cái chết tắc nghẹn trong đầu, Phương gần như muốn lịm đi vì mệt mỏi. Trong vô thức, cô ngước nhìn lại vào phía trong, hy vọng một điều không tưởng rằng có thể nhìn thấy Duy trong cơn mưa trắng xóa… Không có một ai cả! Không có cả một sự chuyển động nào ngoài những hạt mưa… Phương dùng hết sức bình sinh để đứng dậy, chệnh choạng bước đi… Cả con đường này cũng thế, im lìm như chết rồi! Duy không có ở đây, Phương cũng sẽ không thể tồn tại ở đây được nữa!…
Một chiếc xe tắc xi dừng lại bên lề đường, người tài xế bước vội ra khỏi xe, đi về phía Phương, dịu dàng:
_ Cô gì ơi… Cô nên ra xe để tôi đưa về!
_ Về đâu cơ? _ Phương lẩm bẩm…
_ Về khách sạn của cô! _ Người tài xế cười thông cảm. Ông đã được người đàn ông nước ngoài dặn dò ở sân bay là phải chờ cho đến khi cô gái này ra khỏi bệnh viện… Không ngờ cô lại ra nhanh như thế, và tội nghiệp như thế!
Phương nhếch đôi môi đã bợt đi vì mưa và lạnh, cười như thể không cười với người tài xế. Cô nói thì thào:
_ Chỗ của tôi là địa ngục kìa! Ông đưa tôi đến đó được không?
Người tài xế hơi lặng người đi khi thấy ánh mắt vô hồn của cô gái đang nhìn mình. Cô ấy cười nhưng mà là nụ cười của một người đã chết hẳn về tâm hồn… Ông đưa mắt nhìn nhanh về phía cổng bệnh viện, băn khoăn không hiểu nguyên nhân vì đâu… Nhưng ông cũng không kịp băn khoăn nhiều vì Tố Phương đã quỵ xuống vì kiệt sức… Ông vội đỡ cô lên, sửng sốt vì sức nóng từ cô tỏa ra… Cô gái này đang bị sốt! Ông buông rơi chiếc ô, bế xốc cô gái vào xe… Có lẽ ở khách sạn, người đàn ông nước ngoài sẽ biết cách chăm sóc và