XtGem Forum catalog
Cổ Đại Ơi Ta Tới Đây!!!

Cổ Đại Ơi Ta Tới Đây!!!

Tác giả: Fox

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326650

Bình chọn: 7.00/10/665 lượt.

à ngồi xe ngựa chẳng quen tí nào, phải tập phải tập thôi, xuyên qua thì làm gì có ô tô mà ngồi. Đi được khoảng hai ngày thì một sơn cốc dần hiện ra. Đoàn người ngựa xe tiến sâu vào bên trong cốc thì một toà sơn trang sừng sừng hiện ra.

“các ngươi là ai? Sao lại tới đây?” – mấy tên hắc y nam tử từ trong sơn trang bước ra, hùng hổ hỏi

“GIẾT” – hàn ý lãnh băng phát ra. Khỏi hỏi ai cũng biết đó là giọng nói của Lãnh Thiên. Tiếng vừa dứt, Độc Kiêu và Độc Nhẫn đã rút hai trường kiếm hướng tới

“khoan….”

“Lãnh Thiên à, từ từ nói, hỏi cho rõ, ngươi sao thích mở miệng ra là giết quá vậy, để ta đi hỏi thăm tí” – Nhan Nhược Bình nhón chân lên kéo đầu Lãnh Thiên thấp xuống, ghé tai nhẹ nhẹ nói.

Lãnh Thiên quơ nhẹ tay, Độc Kiêu và Độc Nhẫn thu ngay trường kiếm lại, lui về sau. Nhan Nhược Bình bước vài bước lại, bình thản nhìn mấy hắc y nam tử, nhàn nhạt hỏi: “bọn ta đến để tìm người, các vị chuyển lời dùm”.

Thấy một cô nương xinh đẹp lại mở giọng dịu dàng nói, một tên hắc y nam tử quay vào, hồi lâu sau một lão nhân gia khuôn mặt điềm đạm, phúc hậu bước ra: “ta là Cổ Khang Nam cốc chủ của Cổ Tuyệt cốc, các vị đây là?”

“phải hắn không?” – Nhan Nhược Bình nói nhỏ

“không, kẻ ta tìm là phụ nữ”

“xin hỏi các vị đây là ai?” – Thấy các vị khách trước mặt không để ý mấy tới mình Cổ Khang Nam nhẹ giọng hỏi lại

“Quái thủ nhân đâu?” – Lãnh Thiên lạnh giọng hỏi

“Quái thủ nhân là ai? Ta trứơc giờ chưa nghe tới, các vị là?” – Cổ Khang Nam vẫn nhẹ giọng đáp lại

“Độc Lãnh, có hay không giao ra Quái thủ nhân ra?” – Lãnh Thiên phát ra sát khí ngập tràn, tựa hồ muốn phá nát nơi này.

Cổ Khang Nam khuôn mặt bất chợt co rúm lại, kẻ mà lão đang nói chuyện chính là ác ma Độc Lãnh kẻ khát máu trên giang hồ, lão cũng thật vô cùng ngạc nhiên, đây là khuôn mặt thật của Độc Lãnh sao, bình thường Độc Lãnh hay đeo mặt nạ mà, có thật là Độc Lãnh không, lão cũng hơi hơi phân vân nhưng liếc nhìn thấy khuôn mặt tuyệt băng hàn ngàn năm, sát khí nồng đậm đến nghẹt thở thế kia, chắc là đúng rồi, với lại ai dám tự nhận mình là Độc Lãnh chứ, lão ngay lập tức trấn tĩnh lại và nói:

“ra là Độc Lãnh, đến tệ xá quả thật quí hoá cho Cổ Khang Nam ta, nhưng Quái thủ nhân thật ta đây không biết là ai” – Cổ Khang Nam điềm tĩnh nói, tựa hồ không hề dối gạt.

Lãnh Thiên quan sát lão một hồi lâu, lạnh giọng nói: “kêu tất cả nữ nhân trong cốc ngươi ra”

“được, Độc Lãnh đã nói, lão đây không dám không nghe, mời vào tệ xá” – Cổ Khang Nam cúi người mời.

Một lát sau, trong sảnh đường tất cả nữ nhân đều tề tụ ở đây. Lãnh Thiên đứng dậy bước lên lướt qua từng người, rồi quay trở về chỗ ngồi, thâm trầm hồi lâu rồi lạnh tiếng: “CÚT”.

Tất cả nữ nhân già có trẻ có sợ hãi lui ra.

“xin hỏi có người ngài muốn tìm không?” – Cổ Khang Nam nhẹ giọng hỏi

“không…….ta muốn nghỉ chân”

Cổ Khang Nam nghe xong đoạn trả lời đầu, khoé mắt có chút vui, nhưng nghe hết câu thì loé lên lo sợ, nhưng nhanh chóng vụt tắt, lão đứng dậy, hô to: “người đâu, chuẩn bị phòng”

“các vị cứ nghỉ ngơi ở sơn cốc này, lão rất vui được đón tiếp”

Cả 4 người theo chân a hoàn bước ra bỏ lại sau lưng một kẻ đang chau mày, khó chịu như đang nghĩ ngợi điều gì.

Chương 8

ngươi tên Độc Lãnh hồi nào vậy?” – Nhan Nhược Bình tò mò vỗ vỗ vai Lãnh Thiên, trong khi Lãnh Thiên đang rơi vào trầm mặc nghĩ ngợi. Vỗ vỗ mãi không thấy Lãnh Thiên trả lời mình, y như cảnh trong quán trọ mấy hôm trước tái diễn, lại thờ ơ không thèm nghe nàng hỏi, Nhan Nhược Bình cả giận, rót lấy một tách trà, thổi thổi cho hết nóng

(fox: chị quê quá nên uống trà đỡ quê hả chị “cười nghiêng ngả” ~ NNB: “chống nạnh chỉ tay” CÚT ~ fox: 2 vợ chồng nhà này, hết người này đuổi tới người kia đuổi, ta không viết nữa “khóc ròng rã” ~ NNB + LT: “cười khinh bỉ” ngươi dám “rút kiếm” ~ fox: không dám “vắt cẳng lên cổ chạy”)

Khi chén trà hết nóng, Nhan Nhược Bình hừ nhẹ một tiếng rồi đi tới trước mặt Lãnh Thiên tạt ngay vào mặt y không chút thương tình. Đang trầm mặc, Lãnh Thiên ăn trọn tách trà, bất ngờ trợn trừng mắt nhìn Nhan Nhược Bình

(fox: “quay đầu ngó” đáng đời ~ LT: GIẾT ~ fox: “vắt cẳng lên cổ chạy tiếp”)

“trợn mắt cái quái gì, ai biểu ngươi không nghe ta hỏi, coi khinh ta đến thế là cùng” – Nhan Nhược Bình hả hê vì đã lôi Lãnh Thiên về với hiện tại. Lãnh Thiên phút chốc hoá ôn nhu trở lại

“nương tử, ngươi thật hư nha, ta không có coi khinh nương tử”

“trả lời ta biết, Độc Lãnh là ai?” – Nhan Nhược bình kéo ghế ngồi đối diện Lãnh Thiên ra vẻ tra khảo.

“là phu quân của nàng”

“sao trước đó không kể ta biết?”

“nàng không hỏi nên ta không kể”

“ta không có biết lấy gì mà hỏi hả, hừ” – Nhan Nhược Bình tức giận trước câu trả lời của Lãnh Thiên

“nương tử bình tĩnh, ta quên kể” – Lãnh Thiên sủng nịnh lấy hai tay xoa xoa gò má Nhan Nhược Bình.

“còn bao nhiêu chuyện ngươi quên kể?”

“còn nhiều lắm, có dịp ta kể hết nương tử nghe”

“Quái thủ nhân là ai?” – Nhan Nhược Bình đang tò mò muốn chết để khi khác kể làm sao nàng chịu được.

Vừa nhắc tới ba chữ Quái thủ nhân, ánh mắt của Lãnh Thiên liền tràn ngập phẫn nỗ, cùng sát khí, len lõi bên tr