The Soda Pop
Cổ Đại Ơi Ta Tới Đây!!!

Cổ Đại Ơi Ta Tới Đây!!!

Tác giả: Fox

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326672

Bình chọn: 9.00/10/667 lượt.

người từng người gục xuống dưới chân nàng, máu ở yết hầu chảy ra xối xả.

Vốn mẫu thân nàng Viên Tú Huệ là một sát thủ, nên võ công trong bí tịch mà nàng ta để lại cho đứa con của mình các chiêu thức ra tay cực kì âm hiểm. 5 tháng ở lãnh cung nhan quốc, nàng tự luyện một mình, chưa từng qua giao đấu nên ở quán trọ ngày hôm đó, không có kinh nghiệm mới để Độc Kiêu hất văng trường kiếm, làm nàng né chật vật, và bởi một điều nho nhỏ trong lòng Nhan Nhược Bình là Độc Kiêu cũng rất là đẹp trai nha (fox: amen, hám trai, bó tay).

Mấy ngày trên đường đến Cổ Tuyệt cốc, trên xe ngựa có nhờ Lãnh Thiên chỉ giáo cho, khi dừng chân nghỉ ngơi thì tập luyện cùng với Lãnh Thiên nên Nhan Nhược Bình tiến bộ lên hẳn. Lãnh Thiên ra tay vô cùng vô cùng âm hiểm tàn nhẫn, nên khi chỉ điểm cho nàng cũng truyền luôn mấy cái âm hiểm. (Thầy nào trò nấy). Mấy hắc y ở đây so với Độc Kiêu vẫn con non lắm.

Thấy thuộc hạ của mình chết trong tay nàng, lão ánh mắt phẫn nộ, “giận quá hoá ngu” thét giọng: “tất cả xông lên, giết ả cho ta”.

Toàn bộ hắc y cùng với kiếm sáng loáng trong tay, nhất tề xông lên. Nhan Nhược Bình ánh mắt đanh lại, chỉ tay về mấy thi thể trên mặt đất, thấp giọng đe doạ: “nhìn không thấy hả, cốc chủ của các ngươi ngu ngốc, các ngươi cũng ngu ngốc như lão, cũng muốn chầu Diêm Vương sớm hả, các ngươi có vẻ quên phu quân ta là ai thì phải”

Toàn bộ hắc y hơi khựng tay lại, dáo dác nhìn những thi thể dưới đất lại dáo dác nhìn nhau rồi quay sang nhìn cốc chủ. Cổ Khang Nam mặt đỏ tía tai, tức giận khi nghe Nhan Nhược Bình **** mình ngu, lão quát lên: “chỉ có một mình ả, các ngươi không ra tay được, hay muốn ta chặt đầu các ngươi, xông lên hết cho ta”

Toàn bộ hắc y nghe xong cả kinh xông lên. Kiếm nhất loạt nhắm thẳng Nhan Nhược Bình, chỉ thấy loé lên một hồi, mấy hắc y nam tử dẫn đầu đều thấy tứ chi đang làm bạn với mặt đất. Nhan Nhược Bình nhìn lại, hai tiểu soái ca đã đến .

“tốt lắm Độc Kiêu, Độc Nhẫn, giết sạch bọn chúng, chừa lại tên đầu xỏ”

“dạ phu nhân”

Toàn bộ thuộc hạ của Sơn cốc này đều tập trung hết ở đây vì vậy chỉ với hai người, Độc Nhẫn và Độc Kiêu cũng hơi chật vật. Nhan Nhược Bình lùi về sau, đứng quan sát sự tình. Phía bên kia Cổ Khang Nam cũng đứng xem xét, lão thần nghĩ: “từ nãy tới giờ không hề thấy Độc Lãnh, hắn cũng không ở phòng, thật là cơ hội tốt, khống chế ả, uy hiếp và giết Độc Lãnh, ta sẽ nổi danh thiên hạ, người người nghe tới ba chữ Cổ Khang Nam sẽ đều quì lạy khiếp sợ”.

Nghĩ tới đây Cổ Khang Nam cười lớn, phi thân lên trước.

Chương 11

Nhưng hình như toàn bộ thuộc hạ của Sơn cốc này đều tụ tập ở đây thì phải. Độc Nhẫn và Độc Kiêu cũng hơi chật vật. Nhan Nhược Bình đứng lùi về sau quan sát sự tình. Phía bên kia Cổ Khang Nam cũng đứng yên quan sát, hắn nghĩ thầm: “nãy giờ không hề thấy Độc Lãnh, thật là cơ hội tốt, khống chế ả ta, uy hiếp và giết Độc Lãnh, ta sẽ nổi danh thiên hạ, người người nghe 3 chữ Cổ Khang Nam sẽ quì xuống khiếp sợ”. Nghĩ tới đây, Cổ Khang Nam cười lớn, phi thân lên.

Lão một chưởng đánh tới Nhan Nhược Bình, Độc Kiêu thấy vậy, nhanh chóng lui lại, chưởng đối chưởng với lão. Chỉ nghe BANG!!! một tiếng, Độc Kiêu bị dội về sau tường.

“ngươi không sao chứ” – Nhan Nhựơc Bình giọng đầy lo lắng, đỡ Độc Kiêu lên.

“phu nhân ta không sao, chủ nhân dặn phải bảo vệ thật tốt phu nhân, ta có chết cũng không để hắn đụng tới một sợi tóc của phu nhân” – Độc Kiêu thổ ra một ngụm máu tươi.

Nhan Nhược Bình nhìn thuộc hạ trong tay mình, nàng cảm động, ngoài Lãnh Thiên ra, bọn họ thật đối tốt với nàng nga, sự việc này do nàng không nghe lời Lãnh Thiên mà làm cho bọn họ vì nàng bị thương, nàng oán hận tất cả người của Cổ Tuyệt cốc này. Nàng phải băm phải giết sạch toàn bộ.

“phu nhân, lão ta ra chưởng không nặng, có vẻ như không muốn sát phu nhân”

“được, nga ngươi còn đánh tiếp nổi không?”

“phu nhân, còn”

“tốt”

Nàng buông Độc Kiêu ra, đứng lên, hừ một tiếng, mặt sầm lại, lạnh giọng nói: “Độc Nhẫn, trở về ngay”

Độc Nhẫn nghe thấy, nhảy nhanh tới bên cạnh Nhan Nhược Bình. Hắc y thấy cả 3 người thu lại một chỗ, ác khí tăng lên, có phần khinh thường, nhất loạt xông tới.

“khoan đã” – Cổ Khang Nam thấy mọi việc diễn ra bất ngờ, chẳng lẽ bọn họ chịu đầu hàng nhanh vậy, thật tốt, thật tốt, đỡ tốn công sức, lão giương hàng mày thô thiển lên, nhìn Nhan Nhược Bình mỉa mai châm chọc: “sao, đã tỉnh ra rồi, muốn đầu hàng”

Nhan Nhược Bình tra kiếm lại, nhìn lão, nhếch miệng cười khẽ: “um thì đầu hàng”

“tốt” – Cổ Khang Nam khoái chí cười ha hả, bọn thuộc hạ thấy vậy cũng rộ lên cười hùa theo

“chỉ có lũ ngu ngốc chúng bay cần đầu hàng” – Nhan Nhược Bình sẵn giọng ****, đụng tới người của nàng thì phải trả một cái giá thật đắt, thật đắt. Nhan Nhược Bình móc từ trong người ngọc tâm tiêu ra, dùng hết nội công trong người, vận khí lên thổi ra đoạn khúc Tán hồn.

(ngọc tâm tiêu đấy các tềnh iu, đẹp hen)

Khi thấy một cây tiêu được lấy ra từ người Nhan Nhược Bình, lão cả kinh thốt lên ba chữ: “Viên Tú Huệ”.

Đoạn khúc Tán hồn vang lên cùng với công lực của Nhan Nhược Bình, tiếng tiêu theo gió ngân