g dám quay đầu nhìn lại, dựa vào năng lực phản ứng nhanh nhạy của Chu gia bắt đầu bỏ chạy. Nhưng đã muộn, cô vừa nhấc chân lên bả vai đã bị ghìm xuống.
Cô quay đầu, nhìn ông nội Chu Kiến Nghiệp nét mặt già nua chuẩn bị quát mình: “Con bé này, chạy làm gì? Sao sợ đến thế?”
Khuôn mặt Chu Mông Mông trầm xuống, hắc hắc cười khan vài tiếng rồi gọi: “Ông nội.”
Chu Kiến Nghiệp xuất hiện tại bệnh viện tư nhân này để kiểm tra sức khoẻ định kỳ. Kỳ thật loại này kiểm tra sức khoẻ này ông có thể làm ở bệnh viện thành phố. Nhưng lãnh đạo bệnh viện thành phố khá thân với con trai ông Chu Bồi Sinh. Mà Chu Kiến Nghiệp cả đời là người trọng sĩ diện, cơ thể mắc bệnh nặng ông không muốn để cho người thân biết. Hơn nữa…
Ông nhìn bệnh án, nghĩ thầm loại bệnh này làm sao có thể để cho mấy đứa biết. Sau khi ông nói chuyện xong với bác sĩ, đang chuẩn bị rời đi bỗng vô tình thấy từ cửa sổ tầng 3 một bóng dáng quen thuộc dưới sân.
Chu Kiến Nghiệp nhìn Chu Mông Mông mặc quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, hừ một tiếng nói: “Nằm viện?”
Thấy ông nội cao giọng cô liền biết ông sắp chuẩn bị giáo huấn, đây là bệnh cũ lúc trước ở bộ đội ông nội còn lưu lại. Chu Mông Mông không dám nói dối, vì thế cúi đầu “Dạ”.
Chu Kiến Nghiệp thấy cô áy náy, trong lòng tuy nghi hoặc nhưng vẫn cố ý không rõ hỏi: “Cháu thành thật khai báo, có phải gây chuyện gì rồi không?”
“Ông nội, cháu không gây chuyện.” Chu Mông Mông bĩu môi, lẩm bẩm trả lời.
Chu Kiến Nghiệp thấy cô không thừa nhận, vỗ tay xuống bàn đá trong đình, tức giận nói: “Không có việc gì? Không có việc gì mà lại gạt ông nằm viện! Hừ, chắc chắn cháu và hai thằng đó lại giấu ông chuyện gì chứ gì, để bây giờ ông gọi hai đứa đó đến đây nói chuyện cho rõ ràng!” Lại nói, từ nhỏ Chu Mông Mông hễ gặp chuyện gì thì hai anh trai đều không thoát khỏi không liên quan, tựa như trước kia cô ngã đến trật khớp, cánh tay chảy máu, cái trán bị đụng … Hầu như đều vì hai thằng anh nghịch ngợm.
Nhưng bây giờ họ đều đã trưởng thành, làm sao còn giống như lúc nhỏ thích gây chuyện như thế. Tuy nhiên Chu Kiến Nghiệp vẫn xem họ như những đứa trẻ, nghĩ Chu Mông Mông giống như trước đây bị hai anh trai bắt nạt nên mới phải vào bệnh viện.
Chu Mông Mông ngăn cản bàn tay gầy gò nhăn nheo của Chu Kiến Nghiệp đang chuẩn bị lấy điện thoại ra, nói: “Ông nội, ông đừng gọi cho hai anh ấy, lần này là cháu tự mình làm.”
“Cái gì?” Chu Kiến Nghiệp thấy nét mặt cô rối rắm, không khỏi sửng sốt.
Sau đó Chu Mông Mông giương mắt nhìn Chu Kiến Nghiệp, xấu hổ cười: “Cháu mang thai, ông đã thành cụ ngoại rồi!”
Nhất thời Chu Kiến Nghiệp giống như nghe được câu chuyện đùa cổ quái, chết lặng tại chỗ. Tựa như lãng tai nghe nhầm, lớn tiếng hỏi lại: “Cháu nói cái gì?!”
Chu Mông Mông cắn răng, nhắm hai mắt, cũng trả lời rất to: “Ông nội, cháu đã kết hôn, hơn nữa đã mang thai!”
Ngay lập tức giọng nói của cô vang vọng khắp hoa viên, mấy người tản bộ xung quanh đều nhìn sang họ. Mà giờ phút này, Chu Kiến Nghiệp tâm tình phức tạp nhìn đứa cháu mình đã nuôi nấng hai mươi năm trời, vẻ mặt không thể tin. Cuối cùng cũng không đợi Chu Mông Mông nói thêm Chu Kiến Nghiệp đã quát: “Hoang đường!”
***
Hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của Mạnh Hiểu Diêu, nhưng cô không có nói cho Chu Diễm.
Kỳ thật lúc Chu Diễm nhờ Tống Huyền điều tra hoàn cảnh gia đình Mạnh Hiểu anh đã biết, ngày 25 tháng 4, là ngày sinh dương lịch của cô.
Ba ngày trước Tống Huyền gọi điện thoại cho anh, bảo Mạnh Hiểu Diêu đã xin nghỉ việc ở quán bar. Lúc ấy Chu Diễm liền cảm thấy anh không thể phụ lòng cô gái tốt này, muốn trước khi rời đi tạo cho cô một sự ngạc nhiên bất ngờ.
Nhưng hôm nay không biết làm sao, trời cao trong xanh đột nhiên bắt đầu mưa phùn, anh lái xe đến tất cả các cửa hàng trang sức lớn nhất thành phố H, chuẩn bị chọn cho Mạnh Hiểu Diêu một món quà sinh nhật đẹp nhất.
Anh đỗ xe, vào thang máy đi lên tầng cao nhất. Thang máy mở ra, anh chuẩn bị đi ra ngoài bỗng bên ngoài thang máy xuất hiện một người anh không nghĩ là sẽ gặp lại.
Bên ngoài là một người phụ nữ mặc quần trắng tóc dài xinh đẹp, tay cô đang cầm tay một cô bé khoảng bốn năm tuổi, hai người cũng thấy Chu Diễm đứng trong thang máy.
Người phụ nữ xinh đẹp ngay lập tức nhận ra Chu Diễm, vô cùng kinh ngạc mở to đôi mắt phượng nhìn Chu Diễm. Chu Diễm thu hồi ngạc nhiên, khóe miệng mỉm cười, gọi ra cái tên đã phủ đầy bụi trong lòng anh đã hơn mười năm: “Sam Tuyết.”
Cô bé bên cạnh thấy chú đẹp trai trong thang máy đột nhiên gọi tên mẹ mình, giương đôi mắt to tròn nghi hoặc khó hiểu nhìn hai người, giọng nói trong trẻo cất lên: “Mẹ, mẹ quen chú này ạ?”
Chương 42: Mối Tình Đầu
Bên ngoài cửa sổ thủy tinh mưa phùn trắng xóa. Vốn buổi sáng trời cao trong xanh nhưng nay đã bị một tầng mây mù che khuất, tựa như tâm trạng Chu Diễm lúc này. Tuy mặt ngoài anh trông rất bình tĩnh, nhưng lồng ngực đã bắt đầu phập phồng. Cho dù là ai khi đã quên đi mối tình đầu say đắm cay đắng vốn khắc sâu trong lòng, đột nhiên gặp lại đối phương đều sẽ như vậy. Bởi vì Chu Diễm không phải thần, không thể vô dục vô cầu, anh c
