Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Chú à, anh không biết yêu

Chú à, anh không biết yêu

Tác giả: Zero Lân

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324695

Bình chọn: 8.00/10/469 lượt.

phải cháu trai công tước hay bất kể sau này anh ấy muốn trở thành quý tộc gì gì đó, cháu cũng chỉ yêu một mình anh ấy!”

“Vậy cháu có thấy cậu ta yêu cháu không? Nếu yêu cháu, sao cậu ta lại để người đàn ông như quỷ đó làm vậy với cháu!” Chu Kiến Nghiệp cảm thấy Chu Mông Mông ra nông nỗi này hoàn toàn đều do Tề Xuyên.

Chu Mông Mông lắc đầu: “Tề Xuyên anh ấy không biết, anh ấy từng ngăn cháu đi gặp ông nội anh ấy.”

“Mông Mông à, ông nội không muốn cháu vì cậu ta mà phải chịu ủy khuất lớn như vậy.” Chu Kiến Nghiệp thở dài, ông rất hiểu cháu gái mình, nếu không phải con bé đã xác định rõ thì nó sẽ không một mực khăng khăng đi theo Tề Xuyên như vậy.

Chu Kiến Nghiệp cũng không biết nên an ủi cháu gái thế nào nữa, dù sao bản thân ông cũng chứa đầy một bụng khí, cứ giữ chờ Tề Xuyên về rồi tính.

Chờ ông nội đi vào phòng Chu Miểu mới ngồi xuống cạnh Mông Mông, nắm tay cô nói: “Cô bé ngốc, thế giới nhiều đàn ông như vậy, sao lại để em gặp phải Tề Xuyên chứ.”

Chu Mông Mông nghe anh cả nói liền nghiêng đầu nhìn anh, tuy anh nhìn cô nhưng lại tựa như xuyên qua cô nhìn người khác, bỗng dưng cô hiểu cái gì đó, liệu anh cô có phải cũng đang tự oán trách chính mình không?

Buổi tối Tề Xuyên còn chưa vào cửa đã bị Chu Kiến Nghiệp đuổi ra ngoài, tương tự, Chu Mông Mông cũng đi theo anh ra ngoài.

Lúc này hai người cùng ngồi trên băng ghế bên bờ hồ, Chu Mông Mông nghiêng đầu tựa vào vai Tề Xuyên, cô không nói gì, chỉ yên lặng nghe tiếng công trùng réo rắt xung quanh, nhìn mặt hồ phản chiếu ánh trăng mờ nhạt, từng làn sóng nhỏ khuấy động mặt hồ tĩnh lặng, bỗng cô cảm thất thật mệt mỏi.

Ngay lúc cô chuẩn bị ngủ quên bỗng Tề Xuyên đột nhiên nói: “Tiểu Mông, có một chuyện anh muốn nói với em.”

Giọng anh thật trầm, tựa như tiếng đàn cello luôn khiến cô say mê, nhưng lúc này cô rất sợ từ miệng anh sẽ nói ra chuyện cô đã cố gắng lảng tránh từ lâu.

Cô nghiêng người giơ tay che kín miệng tề Xuyên, giống như cầu xin nhìn anh nói: “Chú, anh đừng nói nữa, em biết.”

Tề Xuyên nhìn vào đôi mắt lảng tránh của cô, buông tay cô ra kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cô, nói: “Anh còn chưa nói ra thì làm sao em biết được. Tiểu Mông, nếu chuyện này không được giải quyết, chúng ta ở chung sẽ rất mệt mỏi.”

Trái tim cô vì lời này của anh mà ngừng đập, và khi anh nói anh phải về Anh một chuyến thì cô hoàn toàn hiểu, Tề Xuyên, anh ấy giống như ma quỷ, hút cạn linh hồn của cô hầu như không còn.

Buổi tối nay cô gục đầu vào lòng Tề Xuyên khóc thật lâu, nước mắt chảy xuống ướt đẫm áo anh, lạnh lẽo thấm vào trái tim anh.

Ngày Tề Xuyên bay sang Anh là lúc Chu Mông Mông mang thai đã sáu tháng. Nhìn máy bay cất cánh rồi mất hút vào trong đám mây, Chu Mông Mông mới cúi đầu nhìn ngón tay đeo nhẫn của mình, ở đó có một chiếc nhẫn trước khi đi anh tự mình mang cho cô, anh nói: “Nếu anh đã đeo cho em thì sẽ không bao giờ tháo nó ra.”

Giờ phút này Chu Mông Mông nhìn chiếc nhẫn đến xuất thần, trong lồng ngực trái tim đau đớn không thôi.

**

Ba tháng sau, Khúc Vân Thanh vẫn luôn chăm sóc cho Mông Mông, còn mỗi ngày đúng giờ Tề Xuyên sẽ gọi cho cô, tuy rằng anh đang ở nước ngoài nhưng chưa lần nào anh đề cập tới đề tài mẫn cảm kia. Cho đến một tuần trước, đột nhiên anh không có tin tức gì cả.

Chu Mông Mông bắt đầu lo lắng không yên, mới đầu Khúc Vân còn an ủi bảo có lẽ Tề Xuyên bị công tước Alr giở trò. Bởi vì lúc trước khi bà và Tề Mộ ở cùng một chỗ cũng bị ông giở thủ đoạn này chia cắt. Ví dụ như đưa tiền, cản trở việc học của bà hay giam cầm tự do của Tề Mộ..vv..

Khúc Nghiên Thanh nói, năm đó bà gần như đã đã có ý định từ bỏ tình yêu ấy nhưng may thay chồng bà không cho, kiên quyết giữ bà ở bên cạnh.

Cô nghe mẹ chồng kể, mặc dù bên ngoài đã bớt chút lo lắng, nhưng trong lòng lại càng bất an. Không biết, liệu Tề Xuyên ở bên kia có xảy ra chuyện gì hay không.

Trong khoảng thời gian này cũng có một số sự kiện quan trọng diễn ra. Đầu tiên là Tôn Nghiêm Đông đã nhập học vào viện công nghệ California, anh một mình đến Mỹ du học, lúc đi Chu Mông Mông có đến tiễn. Hôm đó trời rất nóng, nhiệt độ cao tới 38 độ, nhưng nụ cười của anh ấy vẫn chói lóa hơn cả ánh mặt trời.

Anh nói: “Mông Mông, em mãi mãi là em gái anh yêu thương nhất.” Đúng vậy, thời gian sẽ không bao giờ trở lại, nếu Chu Mông Mông đã không hối hận khi lựa chọn Tề Xuyên thì Tôn Nghiêm Đông anh chỉ có thể từ bỏ. Bởi vì anh cũng chỉ là một người đàn ông bình thường.

Trước khi đi hai người cách một bụng bầu ôm nhau, sau đó Chu Mông Mông vẫy tay chào tạm biệt.

Về phần Phó Xuân Xuân thầm mến Tôn Nghiêm Đông nhiều năm qua Chu Mông Mông cũng có nghe Mạnh Hiểu Diêu kể lại, hơn nữa gần đây Xuân Xuân đang chuẩn bị thi TOEFL, xem ra cũng lên đường trường kỳ kháng chiến.

Còn về chuyện của anh hai cô và Mạnh Hiểu Diêu, tuy rằng mỗi lần gặp nhau Chu Mông Mông đều nhắc tới nhưng Hiểu Diêu luôn trả lời cho có lệ, cho đến một một hôm, Hiểu Diêu bỗng nói thật mọi chuyện cho Chu Mông Mông.

Chu Mông Mông nghe xong sững sờ. Cô không biết nên an ủi Hiểu Diêu thế nào, chỉ thầm cầu chúc cho cô ấy mau chóng