Duck hunt
Chú à, anh không biết yêu

Chú à, anh không biết yêu

Tác giả: Zero Lân

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324730

Bình chọn: 7.5.00/10/473 lượt.

ào lưng ghế, điện thoại trong tay đang kết nối tới 999, ngửa đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, nhưng quá chói mắt khiến cô không thể tiếp tục nhìn. Lúc này điện thoại đã được kết nối, một giọng nữ dịu dàng vang lên, Chu Mông Mông thở sâu, nắm chặt điện thoại nói: “Xin chào, có thể giúp tôi gọi một xe cấp cứu được không, tôi hình như sắp sinh.”

Sau khi nói rõ địa chỉ, Chu Mông Mông mới an tâm tắt máy. Cô nghĩ: nếu chú ấy thực sự không cần mình, vậy cô sẽ mang đứa nhỏ về nhà.

Chương 53: Kết Thúc ( Thượng )

Nước ối của Chu Mông Mông bị vỡ khi được chuyển đến bệnh viện, thấm ướt toàn bộ váy áo. Cô nằm ngửa trên cáng đẩy, nhìn những người ngoại quốc xa lạ trước mặt, nghe tất cả họ hỏi một câu: “Bây giờ chúng tôi cần liên lạc với người nhà của cô để làm thủ tục nhập viện…”

Người nhà? Đau đớn lập tức xông thẳng lên não cô, rất choáng váng, cô tựa như mất trí nhớ, cái gì cũng nghĩ không ra, chỉ lắc đầu.

Ngay lúc cô không biết do quá đau hay do bất lực mà bật khóc thì bỗng nghe một giọng nói quen thuộc.

“Tôi là chồng cô ấy.” Một giọng nói thở dốc từ cách đó không xa vang lên.

Người đang đẩy cáng cho Chu Mông Mông bỗng khựng lại, ngẩng đầu nhìn người mới đến mặc một thân lễ phục, cao quý như hoàng tử bước tới bác sĩ nói: “Bây giờ tôi sẽ làm thủ tục cho cô ấy, mời cô mau chóng chuẩn bị.”

“Được.” Nhìn người đàn ông Châu Á đẹp trai trước mắt, nữ bác sĩ thoáng sững sờ, sau đó lập tức gật đầu.

“Cảm ơn.” Người đàn ông nói xong liền cúi đầu nhìn về Chu Mông Mông, cô mồ hôi đầm đìa đang nằm trên giường, đôi mắt đen vô cùng lo lắng, anh đưa tay chạm vào khuôn mặt tái nhợt của cô, trấn an nói: “Tiểu Mông đừng sợ, anh sẽ đi cùng em vào phòng sinh.”

“Chú?” Chu Mông Mông đau đớn nhắm chặt hai mắt, tựa như giảm nhận được đầu ngón tay quen thuộc đang vuốt ve mặt mình, cô mở to mắt, kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt, đây là cô đang nằm mơ sao? Chú của cô thật sự đến đây ư?

Tề Xuyên nắm nhẹ bàn tay mềm mại của cô, lòng bàn tay hai người đều nhễ nhại mồ hôi. Anh cúi đầu hôn lên trán cô: “Cô bé ngốc, sao em lại qua đây? Là muốn anh lo lắng đến chết sao?”

Lời này của anh bỗng khiến chóp mũi cô cay cay, nhất thời nước mắt như nước vỡ đê, ào ào chảy ra: “Chú à, em tưởng anh đi rồi sẽ không quay lại! Anh cũng không nói cho em một tiếng! Em nghĩ anh thật sự không cần em … Đều tại anh không tốt! Cái gì cũng không nói cho em… em rất lo lắng… em sợ…”

“Anh muốn chờ sau khi xử lý xong mọi việc sẽ nói cho em.”

Bỗng Mông Mông nhăn mặt đau đớn, tâm trí Tề Xuyên lập tức rối loạn. Lúc này nữ bác sĩ tuy rằng không hiểu nội dung câu chuyện, nhưng rất nghiêm túc chỉ trích: “Vị tiên sinh này, vui lòng không làm kích động cảm xúc của phụ nữ có thai, cô ấy cần vào phòng sinh!”

“Tôi vào với cô ấy.” Tề Xuyên kiên trì nói.

Nữ bác sĩ nhìn Chu Mông Mông trên giường bệnh nắm lấy tay Tề Xuyên không buông, đành gật đầu đáp ứng. Sau đó nữ bác sĩ hỏi Chu Mông Mông, hỏi cô muốn sinh thường hay sinh mổ.

Tề Xuyên vốn không muốn cô phải chịu thêm bất kỳ đau khổ nào nữa nên yêu cầu sinh mổ. Nhưng Chu Mông Mông lại lắc đầu, cắn răng chịu đau kiên quyết nói: “Em muốn tự sinh, có như vậy em bé mới khỏe mạnh được!” Chịu không nổi tính bướng bỉnh của cô, Tề Xuyên đành gật đầu đáp ứng.

Tề Mông cũng theo tới bệnh viện, tới nơi anh liền giúp anh trai làm thủ tục nhập viện. Cho đến lúc xử lý xong mọi việc anh cũng không dám nghỉ ngơi, anh trai và nhị sư muội còn đang ở trong phòng sinh không biết tình hình thế nào. Tề Mông lo lắng đi lui đi tới quanh cửa phòng, chuyện này quả thật so với lúc anh sinh con còn sốt ruột hơn, mẹ nó, không phải nhị sư muội còn hai mươi ngày nữa mới sinh ư? Sao vừa tới Anh đứa bé liền muốn đi ra thế?

Hay là đứa nhỏ trong bụng nhị sư muội cố ý muốn chỉnh ba nó? Chọn đúng lúc thật, trời ạ… Aiz, phúc hắc ba sinh phúc hắc con, điều này quả thật không sai. Nếu vậy chờ đứa nhỏ lớn lên, e rằng sẽ thành tai họa nhân gian mất. Ý nghĩ này của Tề Mông chưa đến vài năm sau đã được nghiệm chứng, nhưng mà nói sau.

Thật ra Tề Xuyên đã an bài một nữ hộ sinh tốt nhất cho Mông Mông, nhưng người đó hiện đang ở thành phố H. Có một số việc luôn không thể diễn ra theo kế hoạch, mà Tiểu Mông mãi mãi là khiến anh ngoài ý muốn.

Thay quần áo vô khuẩn xong Tề Xuyên liền nắm chặt tay Chu Mông Mông, nhìn cô đau đớn cắn răng khiến anh càng khẩn trương. Bác sĩ nói sinh thường không dễ, cổ tử cung phải đủ lớn mới có thể sinh.

Hơn ba giờ trôi qua mà Chu Mông Mông vẫn đau đến mức mồ hôi đầm đìa nhưng cổ tử cung vẫn chưa mở được, bác sĩ nói cô phải cố gắng hết sức, cô nghe theo chỉ dẫn của bác sĩ, hít sâu, dùng sức, hít sâu, dùng sức… Sau đó để giúp cô bổ sung thể lực, y tá đã cho cô ăn rất nhiều Chocolate.

Cô nức nở khóc, một bên ngậm Chocolate một bên rên rỉ: “Chú… Đau quá…sao đứa bé mãi không chịu ra a…”

“Cố lên, Tiểu Mông, gắng kiên trì một chút!” Dù sao Tề Xuyên cũng là một người đàn ông, kinh nghiệm sinh đứa nhỏ cả đời anh có lẽ cũng không có khả năng cảm nhận được, chỉ có thể an ủi mà thôi. Bỗng anh lạnh giọng nói với bác sĩ: “Không có biện pháp nào có