The Soda Pop
Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc

Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc

Tác giả: Lâm Phong Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329340

Bình chọn: 9.5.00/10/934 lượt.

là thân cận quá, gần đến mức có thể nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của chính mình trong mắt hắn, gần đến mức có thể cảm nhận thấy cơ bụng của hắn thật rắn chắc, gần đến mức mỗi khi hô hấp đều tràn ngập hơi thở của hắn.

Kia được gọi là chấn động lòng người.

Cuối cùng, hắn thân mật phun ra một câu: “Vincent”

(Vincent = Tỉ Hà Di)

Nhiệt khí phun trên môi của cô.

Ầm…… Bối Bối bị sét đánh đến đổ máu……

Không phải giả vờ đổ máu, là đổ máu thật.

Bụng vốn là đau đến rối rắm thành một đoàn gì đó, bỗng dưng hóa thành một dòng nước ấm, vui sướng mà tuôn ra.

Bối Bối hồn phi phách tán

(hồn bay phách lạc, mất hồn mất vía)

, yêu nghiệt chính là yêu nghiệt nha, khí thế cường đại đến mức ngay cả “Lão bằng hữu” cũng bị dọa đi ra!

(Lão bằng hữu = kinh nguyệt)

Một bên hoảng hốt, một bên trong đầu còn miên man suy nghĩ.

YY, người ta bị nam sắc dụ hoặc đều là chảy máu mũi, vì sao đổi thành chính mình lại là lưu kinh nguyệt?!

(YY = tự sướng)

Đây là thể chất gì a……

“Các ngươi……”

Bối Bối quay đầu, nhìn đến bên cạnh bàn trà của phòng họp có một người rất cao và đẹp trai đứng ở đó, nam tử trẻ tuổi có ánh mắt đào hoa, cầm trong tay một cốc cà phê, nghẹn họng trân trối nhìn bọn họ.

Ách…… Cư nhiên còn có người khác ở đây?!

> _ <

Bối Bối muốn điên, giãy ra khỏi vòng ôm của yêu nghiệt, sửa sang lại quần áo.

Nơi này là công ty, nơi này là phòng họp, lát nữa còn có cuộc họp của các HR quản lý, Bối Bối chính là muốn chết, cũng phải chết cho “trong sạch”……

Bối Bối cười tươi, nhìn nam nhân đào hòa hỏi: “Cậu là?”

“Tôi là Glen – trợ lý đặc biệt của CEO, cô là huấn luyện chủ quản Lynn?! Nghe nói đã lâu……” Nam nhân đào hoa vươn tay không bưng cà phê cùng cô bắt tay nhiệt tình.

Tầng 38 có một Giám đốc điều hành trẻ như vậy?! Đẹp trai như vậy?! Thân thiện như vậy?!

Cùng yêu nghiệt quả thực không phải một cấp độ a……

“Vincent, cà phê của anh đây.” Glen rút tay lại, đem cà phê đưa cho yêu nghiệt: “Theo yêu cầu của anh, cái gì cũng không phóng.”

= = Tầng 38 thân thiện đến mức, Giám đốc điều hành tự pha cà phê cho người mới ?!

Không phải là muốn làm phản rồi sao?!

Bối Bối nhìn qua Glen, rồi lại nhìn qua vẻ mặt đương nhiên tiếp nhận cà phê của yêu nghiệt, trong lòng giống như có người đang gõ lách cách, càng gõ càng nhanh, càng gõ càng ngừng lại……

“Vincent là anh……”

Glen nhìn đến Vincent chọn mi, quay đầu nhìn Bối Bối nói: “Tôi cứ tưởng lần trước ở khóa huấn luyện, cô đã biết được thân phận của Vincent. Jim không có nói cho cô à? Tuần trước chúng tôi đến thành phố S, thứ Hai liền đến Thánh Thế làm việc.”

“Các anh……”

“Đúng vậy, chúng tôi.” Glen chỉ chỉ người đang nhấm nháp cà phê – yêu nghiệt. “Vincent nói muốn đến xem trước, làm quen một chút tình huống, như vậy dễ dàng cho anh ấy tiếp nhận công tác CEO.”

“……”

Bối Bối không còn gì để nói, cô còn đang bận giải nghĩa toán học.

Yêu nghiệt = Vincent

Vincent = CEO

CEO = Tỉ Hà Di

Tỉ Hà Di = Cháu trai của Chủ tịch.

Cháu trai của Chủ tịch, chính là người có quyền nắm giữ số phận sống chết của nhân viên trong Thánh Thế !

Lúc trước cô mắng yêu nghiệt “Kiêu ngạo”, chính là mắng Tỉ Hà Di “Kiêu ngạo”……

Bối Bối phía trước mắng yêu nghiệt “Không coi ai ra gì” Chính là đang mắng cháu trai của chủ tịch “Không coi ai ra gì”……

Bối Bối lúc trước giảng giải cho yêu nghiệt cách chấm điểm của khóa huấn luyện, chính là giảng giải cho CEO cách chấm điểm của khóa huấn luyện……

Bối Bối phía trước còn châm chọc người quản lý tối cao chủ quản của tập đoàn Thánh Thế……

ToT

Xong rồi, nàng ngày mai phải về nhà, tự chăm lo cho bản thân rồi!

Dù có bị đuổi việc, cô cũng muốn “Ngay thẳng” về nhà

tự chăm lo cho bản thân ……

Bối Bối hỗn độn nhớ kỹ……

Chương 11: Lão Thiên dồn dập phóng sấm sét (2)

“Cô ấy có khỏe không?!” Ánh mắt của Glen mang hàm ý đồng tình, nhìn thân ảnh “Ngay thẳng” đang đi ra khỏi phòng họp: “Thật đáng thương, bị đùa giỡn thành ra như vậy.”

Lại quay ra nhìn Tỉ Hà Di đang thản nhiên ngồi xuống ghế: “Tiểu bảo bối bị đả kích như vậy, cậu không đuổi theo sao?”

Hắn buông cốc cà phê xuống, ngẩng đầu, ánh mắt sâu kín nói : “Không phải cô ấy còn quay về sao?”

Ở Toilet, Bối Bối tựa vào bồn rửa tay, chân run run gần đến mức đứng không nổi, đầu óc cô một mảnh mơ hồ, nhu cầu cấp bách phải có người nói chuyện.

Run run đưa tay vào túi, lấy điện thoại di động ra, ấn một dãy 8 số, chỉ chốc lát có người bắt máy.

“Sắc Nha, tớ sắp thất nghiệp.”

……

“Vì sao?! Bởi vì tớ đần độn đi đắc tội với CEO, chính là C-E-O!”

……

“Điên! Chắc chắn cậu vẫn chưa hiểu được vấn đề nghiêm trọng đến thế nào, trọng điểm là ngày mai tớ sẽ phải về nhà, tự chăm sóc chính mình!”

……

“Gì?! Quy tắc bí mật?! Tiềm năng nhất là cùng CEO ở trên giường đi?!”

……

“Gì?! Sắc dụ đổi lấy tha tội?!”

……

……

“Sắc Nha, cậu đi tìm chết đi!!!”

Run run đưa tay nhấn một dãy 8 số khác, thật lâu, có người tiếp.

“Long Điện, tớ sắp thất nghiệp.”

……

“Tớ chống lại CEO mới của công ty.”

……

“Tớ không biết thân phận của hắn, cứ nghĩ hắn là người mới, cho nên……”

……

“Đúng vậy, người không biết vô tội a!”

……

“55555, Long Điện, chỉ có c