không?
Tôi khẽ gật đầu. Hắn nói tiếp, đôi mắt không rời tôi:
– Tôi có cái nhìn khác biệt về đàn bà. Với tôi mỗi người đàn bà đều có những nét đáng yêu riêng, nhưng bây giờ. Đôi mắt hắn nhìn tôi thăm dò. – Gần đây tôi thấy lý luận của mình không vững nữa, vì mỗi người con gái có thể có một vài điểm phù hợp với cái nhìn của mình, nhưng khi có sự xuất hiện của một người hội đủ tất cả những điều tôi mong ước, thì những người đàn bà khác bị lu mờ ngay.
Đôi mắt hắn từ chỗ nóng bỏng biến dần qua chỗ đắm đuối.
– Ức My! Cô có hiểu tôi nói gì không?
Tôi chầm chậm lắc đầu, băn khoăn:
– Tôi không hiểu gì cả!
– Thế thì để tôi bảo cho cô biết.
Hắn vừa nói vừa kéo mạnh tôi, mặt đối mặt. Tôi có thể nhìn thấy hình mình trong lòng tử đen nháy đầy vẻ hoảng hốt, băn khoăn, mê loạn. Hắn nói như thì thầm.
– Trung Đan có chỗ nào đáng yêu đâu Ức My? Hắn chẳng qua chỉ là con mọt sách, đâu xứng với em.
– Không phải thế. Tôi nói, cổ họng như thật khan – Anh không hiểu được anh ấy, vì anh ấy có tư tưởng, nghị lực và cả lý trí.
– Thế tôi không có tư tưởng, nghị lực và lý trí sao?
Tôi cảm thấy thật rối rắm:
– Anh hình như cũng có chứ!
– Hình như à? Thế cô giải thích xem tại sao?
– Vì tư tưởng anh quá rộng rãi, thái độ anh đối với mọi người chung quanh lại quá phóng túng, lúc nào cũng thích châm chọc không cần biết điều ấy đúng hay sai. Anh lại không coi gì quan trọng kể cả cuộc sống và tình cảm, không trách nhiệm trên cả phương diện học hành lẫn chuyện tình yêu.
– Tôi có nhiều khuyết điểm đến thế sao? Hạo Hạo chớp mắt – Đó là hình ảnh của một La Hạo Hạo trong mắt em đấy à?
– Vâng, nhưng có đúng không chứ?
– Cũng đúng phần nào, nhưng – Môi hắn kề sát mặt tôi – sau khi thành hôn, cô không được phê bình tôi một cách cẩu thả như thế nhé, bây giờ thì được, nhưng sau này tôi sẽ là người chồng cứng rắn và độc tài.
Tôi hoảng hốt:
– Anh lầm rồi, tôi không hề có ý làm vợ anh.
– Tôi không lầm. Hắn lạnh lùng nói – nhất định cô phải là vợ tôi.
– Không bao giờ!
– Nhất định phải như thế.
Môi hắn mơn tóc bên tai tôi:
– Sao mặt em lại nóng bừng như vậy. Sao tim em lại đập nhanh thế? Sao em lại hoảng hốt? Ai làm em xúc động? Em sung sướng? Em sợ hãi? Bên cạnh Trung Đan có bao giờ em có những cảm giác như thế này không? Ức My, nói cho tôi biết đi!
Tôi chống trả:
– Anh làm tôi hoảng hốt, Trung Đan mang đến cho tôi sự bình an.
– Bình an? Hạo Hạo hểnh mũi, hắn nói – Tình yêu không phải là vấn đề bình yên. Ức My, để tôi dạy em biết thế nào là tình yêu nhé!
Hạo Hạo xiết chặt khiến tôi ngộp thở, tim tôi đập nhanh, các mạch máu như muốn vỡ tung ra. Tâm thần tôi mê loạn, tôi chỉ còn biết mở to mắt ra nhìn hắn.
Bỗng nhiên thân thể hắn bị tách rời ra, trước khi biết chuyện gì đã xảy ra tôi nghe tiếng đấm thật to. Nhìn ra thân hình to lớn của giáo sư La Nghị đang đứng giữa tôi và Hạo Hạo, bên cạnh đó là gương mặt tái mét của Trung Đan. Hạo Hạo bò dậy, đưa tay sờ cằm, đôi mắt giận dữ của hắn đang ghìm giáo sư.
Những biến động xảy ra làm tôi kinh ngạc, hoảng hốt không nói được lời nào trong sự xuất hiện bất ngờ của giáo sư La Nghị và Trung Đan, cùng việc giáo sư đánh Hạo Hạo thẳng tay. Bên dưới cằm hạo Hạo xanh bầm, đủ thấy giáo sư La Nghị đã đánh thẳng tay như thế nào. Hai cha con đứng đó nghinh nhau như đôi bò rừng đang chạm sừng trước khi giao đấu.
Hạo Hạo lên tiếng:
– Hừ! Tại sao ba làm thế?
Tiếng hét to của giáo sư La Nghị:
– Tao đã từng cảnh cáo mày, không cho mày quấy nhiễu Ức My!
Hạo Hạo nghênh mặt lên, lạnh lùng hỏi:
– Ba cho là con không xứng với Ức My hả? Cha tưởng con và Ức My đóng kịch đấy à? Ba lầm rồi! Đúng ra ba phải sung sướng vì có người kềm chế được con. Với Ức My, con không có ý qua đường. Ba hiểu không? Ba không muốn có một đứa con dâu như Ức My hay sao?
Giáo sư La Nghị lặng người không thốt lên một lời nào. Tôi cũng yên lặng, đưa mắt qua bất chợt chạm phải tia mắt lạnh lùng của Trung Đan. Đôi mắt không mang lấy một vẻ trách móc nào cả, nhưng đầy nét đau khổ, chua xót, xa lạ Tôi muốn giải thích, nhưng tôi bị bấn loạn.
– Đồ điên khùng!
Tiếng hét của giáo sư La Nghị khiến tôi giật mình, tiếp đó một loạt tiếng chửi bới như sấm nổ vang.
– Đồ hư thối! Mày sẽ chết! Sẽ xuống địa ngục, xuống mười tám tầng địa ngục! Đồ súc vật! Mày muốn cưới đồ quỷ nào thì cưới tao không cần biết, nhưng nếu mày đụng tới Ức My tao đập mày gảy cẳng, đồ thối tha! Thối tha!
Chửi xong, ông nhảy chồm qua trước mặt tôi, những tiếng chửi như tạt vào mặt tôi:
– Ức My, em là đồ ngu, ngu như bò! Em cũng đáng chết, đáng chết lắm! Hãy mở mắt ra xem con thú này có chỗ nào đáng cho em để ý hở? Sống sao không chịu an phận cứ gây rắc rối hoài vậy. Đồ ngu! Đồ hư thối! Cả một lũ hư thối!
– Hừ! Hạo Hạo lạnh lùng cắt đứt tiếng chửi rủa của giáo sư La Nghị – Thôi ba đừng la lối um xùm nữa, bao nhiêu đó cũng đủ chứng tỏ điều con nghĩ là sự thật.
Hắn ngưng một lúc, đoạn chậm rãi nói:
– Ba đã tự lừa dối chính ba, có phải ba cũng yêu Ức My hay không?
Câu nói cuối cùng của Hạo Hạo như một quả bom nổ tung. Tất cả mọi người đều sững sờ không ai mở miệng
