được nữa, kể cả kẻ vừa châm ngòi là Hạo Hạo. Một thứ yên lặng khó chịu, tôi thấy giáo sư La Nghị nhảy tới trước, rồi Hạo Hạo lăn tròn trên thềm.
Mồm tôi há hốc. Tôi kinh hoàng trước diễn biến này. Hạo Hạo lồm cồm ngồi dậy, trên mặt hắn lại thêm một vết bầm xanh, mắt hắn đỏ ngầu, hắn lườm giáo sư đoạn xông đến hai tay nắm chặt, nghiến răng, thái độ như quyết sống chết một phen.
Tôi hoảng hốt la to:
– Đừng làm thế!
Tôi không thể nhìn thấy cảnh hai cha con họ đập nhau, nhất là vì tôi, vì thế, tôi nhảy vội xuống chạy về phiá hai người. Nhưng tôi đã quên mất chiếc giày còn lại trên chân nên khi nhảy xuống, chân trợt trên thềm, tôi bị ngã ập xuống nền xi măng, cơn đau từ chân như động lên tim khiến tôi hét lên. Sự đau đớn như xé rách da thịt, rồi tôi nghe tiếng chân người chạy đến, ba khuôn mặt cúi xuống nhìn tôi – Hạo Hạo, Trung Đan và giáo sư La Nghị.
Tôi cắn răng, nhắm chặt mắt. Có người đụng vào chiếc chân đau, tôi hét to, mồ hôi ướt đẫm lưng. Tôi nghe tiếng Hạo Hạo bảo:
– Ức My bị gãy xương rồi, phải mời bác sĩ đến ngay mới được.
Rồi có người bồng tôi lên, tôi mở mắt ra thì ra là giáo sư La Nghị, đôi mắt ông nhìn tôi không những với vẻ lo lắng không thôi mà còn pha lẫn sự xúc động hoảng hốt. Ông bảo:
– Mau mời bác sĩ đến nhanh đi!
Hạo Hạo chạy vụt đi, tôi biết hắn đi gọi bác sĩ. Giáo sư La Nghị bế tôi vào nhà, sự đau nhức càng lúc càng gia tăng. Từ đuôi mắt tôi có thể nhìn thấy gương mặt của Trung Đan trắng bệch như không một giọt máu. Sự đau khổ ẩn hiện trong mắt, chàng quay người đi ra.
Phiá ngoài, ánh nắng cuối cùng trong ngày kéo dài chiếc bóng của chàng trông thật cô đơn, thật tội nghiệp. Tim tôi đau thắt, muốn gọi chàng lại, nhưng sự đau đớn làm tôi thốt không ra tiếng. Tôi ngất đi.
hết: Chương 9
QUỲNH DAO
Cánh hoa chùm gửi
Chương 10
Chân đã được bó thạch cao. Tôi bị đọa đày như thế suốt một tháng trời.
Một kẻ lúc nào cũng thích hoạt động nay phải ngồi trên giường nhìn những buổi bình mình tươi mát hay những buổi hoàng hôn đẹp trời, là cả một cực hình. Đúng ra tôi phải vào nhà thương dưỡng trị nhưng giáo sư La Nghị lại nhất định giữ tôi tại nhà. Ông nói như thế việc chăm sóc tôi sẽ dễ dàng hơn. Hơn nữa tôi cũng sợ nằm nhà thương lắm.
Mỗi ngày bác sĩ đều đến xem mạch và chích thuốc cho tôi. Hạo Hạo thường vịn vào điều này để nhạo tôi:
– Lúc này xem cô có vẻ quý phái lắm rồi đấy!
Giáo sư La Nghị cũng thường đến thăm tôi, bàn tay to lớn đặt nhẹ lên trán thăm dò nhiệt độ. Thực ra tôi nào có phải là loại con gái yểu điệu, yếu ớt đâu, thân thể tôi rất tráng kiện, cảm mạo phong hàn đều khó mà vật ngã. Chỉ có lần này bị gãy xương, việc đau khổ nhất là không thể hoạt động được, tối ngày phải ngồi ì trên giường khiến cho lòng tôi nóng nảy, tinh thần suy sụp.
Một buổi tối, giáo sư La Nghị nhìn tôi xong ông nói:
– Này Ức My, tôi thấy sắc mặt em không khỏe lắm nhé.
Đoạn quay sang nhìn Trung Đan vừa bước vào phòng ông tiếp:
– Bắt đầu ngày mai tạm thời ngưng dạy để em nó nghỉ ít bữa.
Trung Đan lẳng lặng không đáp, đến lúc giáo sư La Nghị bước ra khỏi phòng, chàng mới chầm chậm bước về phiá cửa sổ hai tay chắp sau đít, mắt mông lung nhìn ra bầu trời bên ngoài, thái độ thật buồn thảm khiến tôi xúc động.
Kể từ ngày cha con nhà họ La gây gổ đến nay, cũng là ngày tôi bị gãy chân, thì Trung Đan cũng bắt đầu trầm lặng, hình như chàng muốn tránh tôi, tuy vẫn đến thăm tôi mỗi ngày, nhưng vào xong là đi ngay, tôi khó có cơ hội được ngồi riêng rẽ với chàng, cũng như khó có dịp để nói chuyện. Tôi hiểu rằng chàng đang muốn xa lánh tôi, lạnh nhạt với tôi. Điều này làm cho lòng tự ái của tôi bị thương tổn. Thế nên, trước mặt chàng tôi càng tỏ ra lạnh lùng hơn, khiến cho tình cảm của chúng tôi càng trở nên nhạt nhẽo. Thấy chàng cứ mãi nhìn màn đêm bên ngoài tôi không chịu nỗi nữa, gọi lớn:
– Anh Trung Đan!
– Hử?
Chàng vẫn không chịu quay lại.
– Anh có thể đến đây một chút được không?
Chàng chậm rãi quay người lại, rồi thong thả bước về phiá tôi. Đứng cạnh giường, đôi mắt chàng nhìn tôi một cách lơ đãng, khiến tôi dằn không nổi cơn bực tức, tôi nói:
– Anh Trung Đan, câu chuyện xảy ra hôm ấy, em muốn giải thích cho anh rõ, mà anh có thể bỏ cái lối nhìn em như thế được không?
Chàng miễn cưỡng hỏi:
– Anh nhìn em như thế này có gì khác thường đâu?
– Thế anh ngồi xuống được không?
Chàng ngồi xuống cạnh giường, vẫn với cái thế bị động lơ là. Tôi cố gắng đè nén cơn bực bội:
– Anh Trung Đan, anh phải cho tôi cơ hội để giải thích chứ. Hôm ấy như anh thấy, chuyện xảy ra giữa tôi với Hạo Hạo hoàn toàn do hắn chủ động.. lúc tôi chưa rõ ất giáp gì cả.
Đôi mắt Trung Đan nhìn tôi dò xét, đôi mày hơi cau:
– Có đúng vậy không hở Ức My? Có phải hắn đã mê hoặc em không?
Mê hoặc? Tôi ngẫm nghĩ hai tiếng chàng vừa xử dụng rồi nhớ đến hình ảnh hôm đó, tôi thấy thật sự tôi có phần bị mê hoặc, hơn thế tôi cũng không quyết liệt chống cự. Tựa lưng vào gối tôi suy nghĩ và phân tích, và tôi thấy một sự thật không chối cãi được là Hạo Hạo đã quyến rũ tôi, vẻ trẻ trung, đẹp trai, phóng khoáng, tình cảm…tất cả những ưu đ