Bí mật tình yêu phố Angel

Bí mật tình yêu phố Angel

Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219325

Bình chọn: 7.00/10/1932 lượt.

h lại đi!”

“ nhưng…nhưng cậu ấy luôn giúp tôi…’

“ giúp cô? Cô nghĩ hắn thật lòng giúp cô sao? Hắn chỉ đang giúp hắn thôi!” Kim Nguyệt Dạ hét lên với tôi. Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt phẫn nộ như thế của Kim Nguyệt Dạ.

Kim Nguyệt Dạ! hắn càng lúc càng quá đáng!

Thấy sắc mặt Sun tối sầm lại, tôi buột miệng nói:

“ cậu có tư cách gì nói cậu ấy hả? cậu cho rằng ai cũng giống cậu sao? Cậu đang ghen túc chú gì? Đúng rồi, cậu ghen tức vì Sun được mọi người yêu quý!”

Kim Nguyệt Dạ ngạc nhiên mở to mắt nhìn tôi, ánh mắt hắn như bị tổn thương:

“ ghen tức?… Tô Hựu Tuệ! cô có biết cô đang nói gì không? Hóa ra trong lòng cô, Kim Nguyệt Dạ này là một kẻ tiểu nhân vậy sao?…”

“…”

Tôi hốt hoảng nhìn Kim Nguyệt Dạ. cơn tức giận ngút trời trên mặt hắn được thay bằng một nụ cười mỉa mai khiến người đối diện lạnh toát sống lưng. Khuôn mặt lạnh tanh đến mức gần như vô cảm của hắn khiến cho tim tôi như bị bóp nghẹt lại.

Tôi bỗng thấy Kim Nguyệt Dạ lúc này sao xa cách tôi quá… hắn dường như mất hút sau bộ mặt vô cảm, lạnh lẽo…

Do tôi quá lời ư?

Nhưng… nhưng Kim Nguyệt Dạ…. hắn cũng không lên nói Sun như vậy, dù sao Sun cũng là bạn tôi…

Cơn mưa dường như hiểu được lòng tôi đang rối như tơ vò nên càng lúc càng nặng hạt.

Tôi và Kim Nguyệt Dạ hung hăng như hai con gà choi, đứng trong mưa trừng mắt với nhau. Chúng tôi đều bị dình mưa, cả người ướt đẫm. nước mưa trượt trên tóc tôi rồi rơi từng giọt xuống đất, tôi thở dốc.

Không khí xung quanh đông đặc lại khiến tôi khó thở.

“hừ…”

Một lúc lâu sau, Kim Nguyệt Dạ hừ lên một tiếng, dùng tay vuốt nước mưa trên đầu, quay người bước đi.

“ này! Dạ, cậu đi đâu vậy?” Lăng Thần Huyền và Lý Triết Vũ vội đuổi theo sau.

Nhưng tên Kim Nguyệt Dạ cứng đầu đó dường như không nghe thấy tiếng gọi của hai người bọn họ. hắn không quay đầu lại mà cứ bước đi rồi biến mất trong làn mưa.

Tôi thẫn thờ đứng trong mưa, không nghe thấy Sun nói gì bên tai. Thế giới trong tôi dường như chỉ có tiếng mưa và bóng dáng cô độc của Kim Nguyệt Dạ xa khuất trong cơn mưa xối xả.

four

“ Tô Hựu Tuệ, cô vẫn không hiểu sao? Hắn đang lợi dụng cô!”

“ cô vẫn tin răng 10 năm nay hắn vẫn trăn trở trong lòng chỉ nghĩ đến cô sao? Cô tỉnh lại đi!”

Lời nói của Kim Nguyệt Dạ như được ghi âm, cứ lập đi lập lại văng vẳng bên tai tôi. Hắn ta nói thật sao? Sun đang lợi dụng tôi ư?

Không thể nào… không thể nào… Sun luôn giúp đỡ tôi mà…

Nhưng… sao tên Dạ lại nói chắc như đinh đóng cột vậy? chắc chắn không lừa tôi đâu, hơn nữa bài viết đó dường như đã chứng minh được câu nói của hắn…

Ôi! Phiền chết đi được! hai í nghĩ trái chiều cứ như chơi trò kéo co trong đầu tôi. Hoa mắt…hoa mắt quá…sao lắm vì sao quay tròn trước mặt tôi thế này?

“ Tô Hựu Tuệ, mày là number one! Cố lên, cố lên! Oh yeah!” hừ! miss teen Milan phải lấy lại tinh thần chứ! Trận thi đấu hôm nay tất thắng! tất thắng!

“ ê, mới sơm ra bà đã lẩm bẩm cái gì thế?” một trang cười ngắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Tôi quay đầu lại: “Tô Cơ!”

“Hựu Tuệ, bà không sao chứ?” Tô Cơ mỉn cười, nhéo má tôi đau điếng, suốt ngày bận tối mắt với luyện tập đồng diễn thể dục, lâu lắm rồi tôi không gặp bà bạn chí cốt.

“ a! Tô Cơ, hội thi đồng diễn lần này trường mình chuẩn bị sao rồi?”

“ đồng diễn…” mặt Tô Cơ bỗng biến sắc, toàn thân thu lại như con rùa rụt cổ.

“ sao hả? không suôn sẻ hả?” tôi lo lắng nhìn mặt Tô Cơ nhăn như khỉ ăn ớt.

“ thực ra… cũng không hẳn như vậy… mà là mấy hôm nay Kim Nguyệt Dạ cứ sao ấy, lúc luyện tập không được tập trung. Vừa kết thúc buổi tập hắn đã biến mất dạng, tôi thấy hơi lo, không biết hôm nay thi có…” Tô Cơ chợt nghĩ ra điều gì đó, vợi vỗ vai an ủi tôi,” Hựu Tuệ, lần này bà thắng chắc Kim Nguyệt Dạ rồi, nhưng lần này bà lại chỉ đạo đồng diễn trên trường Sùng Dương! ức thật….”

“ hơ hơ…. Bà yên tâm đi! Kim Nguyệt Dạ không phải người vô trách nhiệm đâu… hơn nữa tôi cũng chẳng khoái kiểu giậu đổ bìm leo, thắng cho bằng được!”

Kim Nguyệt Dạ không chú tâm luyện tập… thật sao? Hay hắn cố ý dùng quỷ kế để tôi mất cảnh giác? Đúng vậy, chắc chắn là vậy rồi. tôi cố gắng tự thuyết phục mình, trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh Kim Nguyệt Dạ lầm lũi bỏ đi trong cơn mưa…

“ hơ hơ hơ, bé Hựu Tuệ, vẫn còn nhớ đến tôi cơ à?”

Phía sau vang lên giọng nói quen thuộc…

“Kim Nguyệt Dạ?”

Kim Nguyệt Dạ tỉnh bơ như không có chuyện gi xảy ra, cười kiểu ác quỷ với tôi rồi quay đầu đi thẳng.

Gừ! ánh mắt đó… tôi không thể nào nhịn nổi cái ánh mắt khinh đời, luôn coi mình là đúng cưa hắn. hừ! uổng công tôi lo lắng cho hắn.

Thấy Kim Nguyệt Dạ sải bước dài về phía trước, tôi vội đuổi theo nói với:

“ ha ha ha ha! Tôi nghe đồn gần đây có người tâm hồn treo ngược cành cây? Tôi hiểu rôi, chắc là thấy tôi dược mọi người ủng hộ nhiều hơn nên cậu chột dạ hả?”

“ hơ hơ hơ, bé Hựu Tuệ lo thừa rồi, tôi nghĩ bé lên tự lo cho mình trước đi!”

“ tôi tự lo cho mình?” hừ, tôi đang lên như diều gặp gió, xem hắn còn nói gì được nào?

“ thì là…”

Cốp!

“ oái!”

Kim Nguyệt Dạ chưa dứt câu thì tôi đã va cốp đầu vào cột điện.

Đau… đau quá…. Tôi xây xẩm cả mặt mày


Snack's 1967