Bí mật tình yêu phố Angel
Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3219754
Bình chọn: 8.00/10/1975 lượt.
là Kim Nguyệt Dạ…là tiếng nói của Kim Nguyệt Dạ..không phải, sao có thể là tên khỉ hôi đó được? làm gì có chuyện hắn nói với tôi bằng cái giọng ấm áp, dịu dàng như thế?
ừm… có mùi hương bạc hà thoang thoảng… tôi chợt thấy lòng nhẹ nhõm hẳn đi… dường như tất cả chuyện không vui đề chưa từng xảy ra.
Lúc lâu sau, tôi mới gắp gượng mở mắt ra được.
Nhức đầu quá! Mắt tôi không nhìn rõ…tôi thấy bóng người đi lại trước mắt…
“ Kim Nguyệt Dạ…”
“ Hựu Tuệ, em tỉnh rồi à?”
Không phải giọng của Kim Nguyệt Dạ! tiếng nói này là…tôi dụi mắt, nhìn cho kĩ.
“ Sun là anh à…” tôi mỉn cười với Sun.
Tô Hựu Tuệ ơi là Tô Hựu Tuệ, sao có thể là Kim Nguyệt Dạ chứ…
“ em ngủ thiếp đi trong phòng học! phục em luôn!”
Tôi nhìn ngó xung quanh, thấy phòng học vắng hoe không bóng người. tôi ngại ngùng dụi dụi mắt.
“ anh tìm tôi có việc gì à?”
Lạ thật, lúc mê man đi dường như tôi nghe thấy tiếng Kim Nguyệt Dạ. hắn ta lại lặn đâu mất tặm rồi? lẽ nào tôi nghe lộn?
“ ừ..” Sun đột nhiên dúi vào tay tôi một tập giấy, mở ra xem.
“ sơ đồ đồng diễn thể dục?”
“ đúng thế! tôi mất mấy đêm liền mới vữ lại được vị trí và động tác của từng người một đấy…”
“ hay lắm, làm thế này sẽ tiện hơn! Sao tôi không nghĩ ra nhỉ?” tôi cầm tấm sơ đồ vuông vắn như bàn cờ, phấn khởi nói,” vị trí của mỗi người trên sân giống nhu một vị trí trên bàn cờ. chỉ cần ghi rõ số trên mỗi ô thì lúc chỉ huy sẽ dễ dàng hơn nhiu. Sun, anh tài thật!”
“ à…ừ… hơ hơ hơ!” không ngờ được tôi khen ngợi hết lời, Sun ngẩn tò t era một lúc sau đó nháy mắt với tôi” thế nào! Anh làm trợ lí cho em cũng tốt đấy chứ?”
“ sao lại chỉ có tốt, quá tuyệt vời là đằng khác! Chúng tam au đến sân vận động thử xem!” tôi hào hứng nhìn Sun, vấn đề nhức nhối mấy hôm nay cuối cùng đã được giải tỏa.
“ tuân lệnh công chúa, thần đi ngay!”
Tôi và Sun lấy đồ vẽ trong kho dụng cụ rồi ra sân vẽ những đường ngang dọc.
“ Hựu Tuệ, bên này xong rồi, bên đó thế nào?”
“ còn chút nữa thôi!” tôi ngước đầu lên lau mồ hôi chảy ròng ròng.
“ để tôi giúp em! Oái… Hựu Tuệ! em mồ hôi mồ kê nhễ nhãi thế kia…trông xí tệ! hơ hơ hơ!”
“ hừ, giám chê công chúa Minh Đức xấu…cẩn thận ăn đòn đấy!”
“ ha ha ha! Tôi đầu hàng! Đầu hàng!”
…
Mãi đến hơn mười giờ tối, tôi và Sun mới xong việc.
Sun kiên quết đưa tôi về tận nhà. Tôi cảm kích vô cùng khi nhìn thấy khuôn mặt mệt mỏi của Sun. có thể trước đây cậu ấy chỉ là một cậu nhóc chuyên bày trò nghịch ngầm, còn bây giờ cậy ấy đã trưởng thành hơn nhìu. Đây mới là con người thật của cậu ấy…
Three
Đợt cổ động “ lên hình cùng idol” do đích thân Sun tuyên bố kèm theo sơ đồ hình bàn cờ giúp tôi như hổ thêm cách. Việc luyện tập rất suôn Sẻ, học sinh trường Sùng Dương càng ngày càng tin tưởng tôi. Hô hô hô, đội hình tập đâu ra đấy, đẹp miễn chê luôn!
Hôm nay là ngày luyện tập cuối cùng, chúng tôi vừa tập thử đã thành công rực rỡ, không hề có chút sai sót nào.
“ year, tuyệt quá, buổi tập thành công mĩ mãn!”
Học sinh trường Sùng Dương reo hô ầm ĩ trên sân vận động, nhảy cẫng lên sung sướng.
“ mong là đến hôm thi các bạn vẫn dữ được phong độ tốt thế này!”tôi mỉn cười nhìn micro, đưa mắt nhìn những người ủng hộ mình trong thời gian vừa qua:Lý Triết Vũ, Lăng Thần Huyền, và cả Sun nữa…
Tôi bỗng thấy mình thật may mắn, luôn có những người bạn ủng hộ nhiệt tình, giúp đỡ tận tâm ở kề bên. Thế mà có lúc tôi lại thờ ơ, thậm chí hiểu nhầm họ…
“ Lý Triết Vũ, Lăng Thần Huyền, Sun,cảm ơn các cậu nhiều nhé! Nếu không có các cậu giúp sức…” tôi rưng rưng nước mắt.
“ nếu em thực sự muốn cảm ơn tôi thì hôm nay hãy cho tôi được hân hạnh đi ăn tối cùng em!” Sun nháy mắt tinh nghịch.
“ oái, ăn tối?”
“ lẽ nào em vẫn ghét tôi, không muốn đi ăn tối cùng tôi à?”
“ không , không phải vậy đâu!” tôi vộ lắc đầu.
“ nếu vậy thì cứ hẹn nhau thế nhé, tôi sẽ gọi điện cho em sau!” nụ cười của Sun như ánh mặt trời chói lòa, tôi không cách nào từ chối được.
“…”
Chưa đợi tôi nói dưt câu, Sun biến mất trước mặt tôi như một cơn gió.
“Lý Triết Vũ, tôi…”
“ tôi biết rồi…” bị Lý Triết Vũ nhìn chằm chằm , tôi sởn cả gai ốc.
Ánh mắt của cậu ấy khiến tôi có cảm giác xa lạ. hình như cậu ấy đang giận… không, hình như cậu ấy đàng buồn…
“ Lý Triết Vũ này, tôi…” khi tôi sực tỉnh thì Lý Triết Vũ đã đi khuất, tôi thấy mình thật vô dụng.
Buổi tối, một chiếc xe oto sang trọng màu trắng sữa đỗ ngay dưới nhà tôi. Tài xế mở cửa trang trọng mời tôi lên xe. Tôi không có chút thời gian để đắn đo, do dự.
“ nhìn kìa, nom cô bé như công chúa đi dự vũ hội vậy!”
“ đúng đo, xe trông sang trọng quá. Úi chà, anh chàng tài xế điển trai ghê!”
Tiếng nói vọng từ cửa xe vào khiến mọi do dự của tôi tan biến như bong bóng xà phòng.
Ơ hơ hơ hơ…còn phải nói. Tôi có biệt hiệu là công chúa Hựu Tuệ, đệ nhất ngọc nữ trường Minh Đức mà lại! đúng là “ ngựa tốt thì buộc cương vàng, siêu xe sang trọng cùng nàng sánh đôi”! ơ hơ hơ…
“ tiểu thư Tô Hựu Tuệ, đã đến nơi rồi!”
Khi tôi đang vênh cái mặt lên dắc ý một mình thì xe dừng lại ngay trước khách sạn năm sao.
Oái…tôi có hoa mắt không? Tôi há hốc mồm nhìn cửa khách sạn sáng loang loáng cùng đ
