pacman, rainbows, and roller s
Bí mật tình yêu phố Angel

Bí mật tình yêu phố Angel

Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219230

Bình chọn: 7.5.00/10/1923 lượt.

ẽ hình số một to lù lù. Lẽ nào công chúa Hựu Tuệ muốn thể hiện sự tự tin và quết tâm dành chiến thắng đến cùng của mình?”

“ ha ha ha..” tiếng bình luận viên vừa kết thúc, cả sân vận động cười ồ lên.

Gừ… tên bình luận viên chết tiệt, mi đang nói linh tinh gì đấy? tôi tức sặc máu, chỉ muốn liêng cho hắn cái giày” thúi” vào mặt, để hắn ngã chúi đầu xuống đất mới hả.

Tôi hít một hơi sâu, giống như vị mãnh tướng đang chỉ huy trận đấu, giơ tay lên cao.

“ màn trình diễn đồng diễn thể dục của trường Sùng Dương… bắt đầu! nhạc!”

Tôi nói xong, hạ mạnh tay hải xuống.

“ cuộc thi chình thức bắt đầu! học sinh trường Sùng Dương theo hiệu lệnh của Tô Hựu Tuệ, chạy vào sân vận động từ hai phía…” tiếng bình luận viên gà mờ lại vang lên.

Nhanh như chớp, học sinh trường Sùng Dương xếp thành hình vuông giữa sân vận động. he he, đúng là chẳng uổng công luyện tập điên cuông mấy ngay hôm nay.

“… chà, học sinh trương Sùng Dương vốn tự do quá chớn, thích sống độc lập, thế mà hôm nay lại phối hợp nhịp nhàng thế này, xem ra Tô Hựu Tuệ đã phải lao tâm khổ tứ không ít!”

Cuối cùng tên bình luận viên gà mờ đó cũng nói được một câu ra hồn…

“ này, tên đầu tổ cú kia! Ngươi nói ai yêu tự do quá chớn hử?”

Oái, Lăng Thần Huyền! đồ óc heo, lúc quan trọng thế này mà hắn lại ngưng tập, đã thế còn hung hổ lấy tay chỉ lên trực thăng rủa xả.

Tôi thấy hai thầy cô hiệu trưởng và cả chú nhã văn đều nhíu mày, không hề mảy may chú tâm cầm bút khanh lên giấy.

Hu huh u…toi rồi, toi rồi! thế nào cũng bị trừ điểm cho coi! Thằng tra khỉ ngố hại trường hại bạn kia, tôi hận một nỗi không thể lao xuống bóp cổ cho hắn chết tươi.

Không được! không được… bình tĩnh nào! Tô Hựu Tuệ! bình tĩnh….

Hít hơi thật sâu…. Hít hơi thật sâu…

“ ồ, đội đồng diễn trường Sùng Dương xếp hình sao năm cánh kìa! Đã thế cả đội đều mặc đồng phục màu đỏ, từ trên trực thăng nhìn xuống, cảnh tượng vô cùng bắt mắt.”

Thằng cha bình luận viên này cũng được lắm, cang lúc càng hiểu ý đồ bài binh bố trận của tôi. Hà hà hà! Nói hay lắm, hay lắm!

“ Sùng Dương, đội số ba! Một! Hai! Ba!”

Tôi ra sức, gân cổ gào lên, dọng hô hiệu lệnh dõng dạc.

“ trường Sùng Dương xếp đội hình số ba, để tôi xem nào…là … là biêt tượng trường Sùng Dương! Tuyệt quá, hình mặt trời! nhưng hình như thiếu mất một miếng thì phải…!”

Hở? thiếu một miếng là sao?

Tôi không hiểu, ngó xuống phía dưới. á, đội hình bên phải làm sao thế kia? Sao lại có mấy học sinh ngax lăn cu chiêng ra đất vậy? tại va vào nhau khi dịch chuyển đội hình ư/

“ xem ra đội hình trường Sùng Dương không được khả quan lắm!các cụ có câu’ đầu voi đuôi chuột’…”

Thằng cha bình luận đầu óc ngu tối đó…tôi vừa khen hắn hai câu, hắn đã trở mặt, định cho tôi rớt đài.

“ đội số ba tiếp tục di chuyển!”



“ đội số bốn!”

Pằng!

Một tiếng nổ vang sân vận động.

“ hơ! Gì vậy nhỉ? Tôi vừa nghe thấy tiếng pháo giấy! á, tôi đã nhì thấy…” tên bình luận viên hí hửng.

Hừ, thằng cha đâu đất, mi làm sao có thể hiểu được ý tưởng sáng tạo độc đáo của ta?

“ học sinh trường Sùng Dương đều cầm những quả cầu hoa, khec đu đưa the tiếng nhạc, trông như một màn pháo hoa rực rỡ trong đêm!”

Theo hiệu lệnh của tôi, năm vòng tròn trên sân thoắt một cái biến thành mười đóa hoa, rồi lại biến thành hai mươi bó! Hình dạng và mày sắc của những bong hoa không ngừng thay đổi.

“ đẹo hú hông luôn! Tô Hựu Tuệ và học sinh trường Sùng Dương có màn biểu diễn cực kí ấn tượng! xem ra, khả năng dành thắng lợi của trường Sùng Dương dưới sự chỉ đạo của bạn Hựu Tuệ với số một trên mặt là rất lớn!”

“ đội cuối cùng! Một! Hai! Ba!”

Tôi hét to lên, giống như một nữ thần, giơ cao micro trong tay.

Học sinh trường Sùng Dương nhanh nhu cắt xếp thành hình vông như bạn đâu. Tiêp đó, những học sinh vội cầm vại lụa xanhđã chuẩn bị sẵn từ dướt đất lên, chạy xuống phía sau.

“ woa, động tác kết thúc bài biểu diễn học sinh trường Sùng Dương quá đỉnh! Nhìn từ vị chí của tôi, màn đồng diễn lúc này giống như một đại dương xanh thẳm với những đợt sóng bạc cuồn cuộn…” không những thế, còn có cả mặt trời đỏ rực nhơ lên nữa! vâng, ý tưởng cực kì sáng tạo!”

Rào rào rào…

Tiếng vỗ tay như sấm dậy vọng lại liên hôi.màn đồng diễn thể dục trường Sùng Dương đã kết thúc.

Hơ hơ hơ…

Kim Nguyệt Dạ, ngươi cứ đợi đấy, trường Minh Đức sẽ vứt bỏ mi, rồi cả trường Sùng Dương nữa! lúc ngươi không còn nơi nào nương thân, ta sẽ làm phúc bố thí cho ngươi một cái bong ăn cho đỡ đói lòng!

Khà khà khà khà….

Five

“ mời các em học sinh trường Sùng Dương ra ngoài sân tạm nghỉ trong chốc lát, tiếp sau đây là màn biểu diễn của trường Minh Đức!”thầy Thôi cười tươi như hoa, đứng trên bục chỉ huy phát hiệu lệnh. Tôi và các học sinh trường Sùng Dương rút ra khỏi sân vận động.

Một lúc sau, Kim Nguyệt Dạ cầm micro thay thế vị trí của tôi. Hắn giơ cao tay trái lên:

“ màn biểu diễn thể dục của trường Minh Đức bắt đầu!”

Nghe hiệu lệnh của Kim Nguyệt Dạ, học sinh trường Minh Đức từ bốn phía xếp hàng ngay ngắn chạy vào sân vận động.

“ hay lắm! màn đồng diễn thể dục trường Minh Đức sắp bắt đầu rồi! vừa rồi trường Sùng Dương đã cống