Bí mật tình yêu phố Angel
Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3219403
Bình chọn: 7.5.00/10/1940 lượt.
ội tiếp tân mặc áo đuôi tôm đứng thẳng tăm tắp. chỉ… chỉ ăn một bữa cơm thôi mà, sao lại phải đến nơi cao cấp quá vậy?
“ tiểu thư Tô Hựu Tuệ, cậu Sun đang đợi cô ở phòng ăn! Xin mời cô đi bên này!” một nhân viên tiếp tân bước đến, cúi đầu chào tôi.
“ vâng cảm ơn!” tôi như được lên giây cót, khẽ gật đầu một góc 35độ, mỗi bước không vượt quá 30 cm, chậm rãi đi sau nhân viên phục vụ.
Phù…mày mà từ trước đến giờ tôi đều phải nhập vai thục nữ đoan trang, chính vì thế tôi đã luyện thành thục tất cả các tư thế, phép tức ứng sử sao cho không bị bể hình tượng. hờ hờ hờ, cuối cùng hôm nay mĩ nữ Tô Hựu Tuệ đã có đất dụng võ.
Gượm đã, sao sàn nhà lại lau sạch bóng đến từng mm thế? số rõ đen… hôm nay tôi mặc đồ bó lại đi guốc cao gót, có cảm giác như đi trên mũi giày trượt băng vậy. cố giữ thăng bằng! cố giứ thăng bằng nào…
Tôi theo sau nhân viên phục vụ. chúng tôi đi qua dãy hành lang dài dằng dặng mà không hề gặp một ai… lạ nhỉ? Hay là cái khách sạn này chem. Ác liệt quá, giá cắt cổ nên chẳng ai them đến ăn…
Lúc tôi đang mải mê nghĩ vẩn vơ thì đèn sung quanh tắt ngóm, khắp nơi tối thui.
Trời ạ… khách sạn hạng sang mà mất điện? tôi đứng chôn chân tại một chỗ không giám nhúc nhích. sợ chẳng may vướng vào cái gì đó mà ngã chỏng gọng thì mất hình tượng lắm.
Khúc nhạc du dương bỗng vang lên trong bóng tối khiến tôi thấy bình tâm trở lại. tôi ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt nồng nàn cảu hàng triệu đóa hồng.
Tách!
Một tiếng gõ tay vang lên, ánh sáng dìu dịu đột nhiên lan tỏa khắp căn phòng. Trước mặt tôi là một dãnh bàn hình chữ nhật dài được trang hoàng lộng lẫy, những ánh nến nhảy nhót vui vẻ khắp nơi. Bao quanh căn phòng là những đóa hồng màu đỏ mượt như nhung.
“ công chúa của tôi, rất hân hạn được cùng em thưởng thức bữa tối nay!” Sun mặc bộ quần áo màu trắng tinh khiết, trong tay cầm một nhánh hoa hồng nhung đứng sau lưng tôi.
“ anh…” tôi run rẩy cất tiếng .
Cậu ấy khẽ mỉn cười rồi đặt cánh hồng vào tay tôi, tôi luống cuống không biết phải làm thế nào.
“Hựu Tuệ, tôi đã bao toàn bộ cách sạn này. Hôm nay là ngày riêng của hai chúng ta. Em có thích không?”
“tôi…”
“ hay quá! Em thích là tốt rồi, tôi cứ tưởng em không thích hoa hồng cơ! Ha ha ha!”
Híc, thằng cha láu táu này không bao giờ cho tôi cơ hội mở miệng.
“ nào, mời em ngồi xuống cùng dùng bữa!” Sun rất lịch thiệp nắm tay, đưa tôi đến tận chỗ ngồi.
Khăn chải bàn màu trắng xóa như tuyết, những đế nến màu bạc, bộ đĩa bát băng gốm tinh xảo, mùi thơm dìu dịu của hoa hồng, thêm vào đó là tiếng violong êm dịu… thời khắc này tôi hoàn toàn chìm đắm trong thế giới cổ tích của công chúa và hoàng tử.
Nhưng…
“… Sun, hôm nay là ngay đặc biệt gì sao?” tôi thấy lúng túng, dặt dao và đĩa trong tay xuống, mắt hướng về phí Sun đang ngồi đối diện.
Sun khẽ lắc đầu, tay chống cằm đắm đuối nhìn tôi.
Lạ nhỉ, hay trên mặt tôi có dính gì?… hay là bộ dạng ăn uống của tôi trông xấu hoắc/ Sun chẳng nói gì mà cứ nhìn tôi chằm chặp một hồi lâu.
“ Hựu Tuệ, nếu tôi muốn em làm bạn gái tôi, em có đồng ý không?”
“..”
Hắn đang nói vớ vẩn gì vậy? hắn muốn tôi làm bạn gái của hắn á?
“Hựu Tuệ, em bằng lòng làm bạn gái tôi nha!” Sun thấy tôi không trả lời bèn bước đến, khẽ nắm lấy tay tôi.
Cả người tôi như bị điện giật và vội rụt tay lại.
ối …tôi giật tay mạnh quá, không biết hắn có bị đau không?
Nét mặt Sun có chút thất vọng. hắn cúi đầu líu ríu trong cổ họng:
“Hựu Tuệ, tôi tìm em lâu lắm rồi… hãy nhận lời tôi nhé…xin em đấy!”
Nếu tôi từ chối Sun, hắn nhất định sẽ rất đau lòng, nhưng tôi… cũng không thể nhận lời được. bởi vì…bởi vì…
Trong đầu tôi bỗng nhiên hiện lên khuôn mặt đằng đằng sát khí của tên khỉ hôi Kim Nguyệt Dạ… còn cả Lý Triết Vũ với ánh mắt sâu thẳm như muốn nói gì đó. Điện đầu quá! Sao gần đây xảy ra lắm chuyện thế không biết?
Hai khuôn mặt đó bỗng phản phất trong tâm chí tôi và khiến đầu tôi đau như búa bổ, chỉ muốn nứt toác ra. Tôi… tôi không muốn nghĩ nữa. tôi vội vã chạy ra khỏi phòng ăn…
“Hựu Tuệ! Hựu Tuệ!”
Tiếng gọi của Sun vẫn vọng phía sau, tôi càng chạy nhanh hơn.
Chỉ muốn thoát khỏi đây, thoát khỏi Sun.
“ oái…” dột nhiên tôi mất thăng bằng, ngã quay lơ ra đất. cái giày cao gót chết tiệt này!
“Hựu Tuệ!” Sun chạy đến đỡ tôi dậy.
“ Sun! xin lỗi, tôi…” tôi cúi đầu không giám nhìn thẳng vào mắt cậu ấy, vì sợ sẽ không nói được lời từ chối.
“ Hựu Tuệ, tôi để em khó xủ rồi, tôi xin lỗi…”
Sun sao xin lỗi tôi? Tôi ngạc nhiên ngước đầu lên.
“ có lẽ tôi quá nóng vội…”
“Hựu Tuệ, để tôi đưa em về nha!” Sun vội bỏ tay tôi ra, mặt buồn bã nhưng vẫn gượng cười khiến tôi không biết phải làm sao.
Trên đường cùng Sun về nhà, lòng tôi bỗng nặng chĩu. Trời đổ mưa phùn lất phất.
“ Hựu Tuệ, trời trở lạnh rồi! cẩn thận kẻo bị cảm đấy!” Sun nói đoạn cởi cái áo khoác ra, choàng lên người tôi.
: à…” tôi không biết nên đón nhận hay cự tuyệt cậu ấy nữa.
Vù vù vù
Một cơn gì lạnh buốt thổi vào tận cổ áo tôi. Lạnh …. Lạnh quá…! Tôi bỗng thấy rùng mình, run lên bần bât.
Sao thế nhỉ? Rõ rang vừa khoác thêm một cái áo, thế mà tôi cảm thấy lạnh hơn ban nãy! Tôi ngập ngừn