Disneyland 1972 Love the old s
Bí mật tình yêu phố Angel

Bí mật tình yêu phố Angel

Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219340

Bình chọn: 7.5.00/10/1934 lượt.

, thấy trời đất như đảo lộn.

“ thì là phải cẩn thậ va đầu vào cột điện đó…ơ hơ hơ hơ” tiếng cười đắc ý của Kim Nguyệt Dạ vẳng lại trong không trung.

“ Hựu Tuệ, bà không sao chứ?” Tô Cơ vội đỡ tôi lên, gặng hỏi.

“ vẫn… vẫn còn sống nhăn!” tôi cố lấy lại nhịp thở, mặt nhăn như bị rách đáp lại.

Nhìn khuôn mặt méo sẹo của tôi, Tô Cơ sững người chưa tới 3s bỗng phì cười.

“ này, Tô Cơ, bà khùng à? Sao cười nắc nẻ vậy?” tôi ngơ ngác nhìn Tô Cơ đang cười bò ra đất.

“ Hựu Tuệ… mặt bà… ha ha ha!” Tô Cơ gắng nín cười, ngước mắt nhìn mặt tôi, rồi lại cười lăn lê bò toài.

Mặt tôi? Mặt tôi làm sao? Tôi tò mò móc cái gương ra soi.

Oái! Má ới! sao thế này? Một vệt sơn dài màu vàng quyệt từ trán tới tận cằm. trông như ái đó vẽ số một lên mặt tôi . sao lại thế này? Tôi ngạc nhiện quay đầu lại nhìn cây cột điện. trên đó gắn một tấm bảng đề là:

“ sơn vẫn chưa khô. Đề nghị cẩn thận!”

ối, thượng đế ơi, Sao người nỡ chơi con vố đau như thế! hu huh u….

“ ơ, là Hựu Tuệ kìa! Mặt cô ta sao thế nhỉ?”

“ không biết! nom ngộ ghê ta! Sao lại viết số một to chình ình trên mặt thế kia?”

“ hô hô hô! Chắc là muốn vị trí số một nên là thế để lấy may ấy mà! Rõ ngố!”



Tôi và Tô Cơ vừa bước vào địa điểm thi đấu đồng diễn thể dục- sân vận động trương Sùng Dương thì nghe thấy tiếng cười ầm ĩ của những đội tham gia đồng diễn.

“ thôi, mọi người xếp hang vào nào, cuộc thi săp bắt đầu rồi!” Lý Triết Vũ bước ra từ đám đông, đuổi khéo những người cười nhạo tôi đi.

“ oh my good! Tô Hựu Tuệ, không ngơ cô sành điệu dữ dội vậy, nghĩ ra cả trò viết lên mặt! xem ra lần này cô mong thắng đến phát cuồng rồi, nhưng cũng không cần xúc động đến mức phải viết một số một to tướng như vậy đâu. Hê hê hê hê, cười đau cả ruột!” thằng cha khỉ ngố Lăng Thần Huyền không them để ý đến mặt tôi đang giật giật như bị chúng phong. Hắn ta ôm bụng cười hô hố.

“ Huyền! đủ rồi đó, đừng đùa cợt nữa. Hựu Tuệ! cuộc thi sắp bắt đầu rồi, cô mau chuẩn bị đi!” Lý Triết Vũ nhìn tôi như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi,” hôm nay cô thi đấu tốt nha!”

“ ừ… được!” tôi nhẹ nhàng đáp lại.

Lý Triết Vũ khẽ gật đầu, kéo tay thằng cha Lăng Thần Huyền vẫn đang đứng cười sằng sặc như điên đi khỏi.

“hơ! Hựu Tuệ, bà và hội Tam Đại Thiên Vương cãi nhau à?” Tô Cơ tò mò hỏi.

Tôi nhớ lại chuyện sảy ra mấy hôm trước, thở dài thườn thượt. chỉ vì mỗi việc của Sun mà tính tình của Tam Đại Thiên Vương trường Sùng Dương đã thay đổi đến chóng mặt như vậy! Lăng Thần Huyền đã đành, nhưng tại sao ngay cả Lý Triết Vũ cũng thế?

Cuộc thi cuối cùng cũng bắt đầu!

Học sinh trường Sùng Dương và trường Minh Đức đều mặc đồng phục riêng của trường mình, xếp thành hai hàng dài dằng dặng đứng trên sân vận động. còn tôi với khuôn mặt vẽ số một to tổ chảng, đại diện cho trường Sùng Dương, đứng bên phải bục đại biểu, điềm tĩnh lấy lại tinh thần.

Ngôi ngay sau bục đại biểu là hai thầy cô hiệu trưởng, còn có cả chú nhã văn. Híc, không biết thấy bộ dạng của tôi, họ nghĩ gì nhỉ? Một thầy giáo ngồi hàng ghế sau, cười bò ra đất, may mà được thầy bên cạnh đỡ dậy…

Hừ, có gì đáng cười chứ?…tôi tức tối nhìn về phía tên đầu sỏ gây ra mọi tội lỗi đứng đối diện, Kim Nguyệt Dạ.

Í! Kim Nguyệt Dạ sao thế nhỉ? Hắn nhìn có vẻ sốt ruột, lúc thì xem đồng hồ, lúc thì nhiud mày nhìn trước ngó sau…

“ các em học sinh xin chú ý! Cuộc thi đồng diễn thể dục của trường Minh Đức và Sùng Dương bắt đầu!” giọng thầy thôi nói lên loa rất tự tin, “ cuộc thi lần này chúng ta sẽ xét phần sáng tạo, phần sắp xếp tổng thể….giữa hai trường. trường nào đạt điểm cao nhất sẽ dành chiến thắng trong cuộc thi này. Hi vọng học sinh của cả hai trường sẽ cống hiến những màn đẹp mắt, ấn tượng. sau đây là màn biểu diễn đồng diễn thể dục của trường Sùng Dương.”

Cuộc thi đã bắt đầu, tôi hít một hơi sâu cầm micro đứng lên bục chỉ huy.

ực…Tô Hựu Tuệ, đừng nghĩ nhiều làm gì! Để có thể là người ngạo nghễ cười sau cùng, mày phải dành trọn phần thắng trong cuộc thi lần này. Tôi đứng giữa bục chỉ huy, nhìn xuống sân vận động, cố hêt sức để xua đi những ý nghĩ mông lung ra khỏi đầu.

rầm rầm rầm…vù vù vù…

chuyện gì thế nhỉ? Trên đầu tôi có tiếng gì ồn ào vậy?

“ á, mau xem kìa! Là trực thăng!” một học sinh trường Sùng Dương chỉ lên trời hét to.

Tôi nhìn theo hướng tay tên nam sinh đó chỉ. Một chiếc trực thăng đẹp miễn chê đang quay vong trên sân vận động của trường Sùng Dương.

“ lạ nhỉ? Sao lại có trực thăng ở đây?”

“ không biết nữa…”

Đang lúc chúng tôi bàn tán râm ran, không hiểu đâu vào đâu thì một giọng nói cực kì phấn khích vang từ trên trực thăng xuống.

“ hi, everybody! Tôi là bình luận viên cho cuộc thi ngày hôm nay. Còn năm phút nữa là bắt đầu màn đồng diễn đầu tiên. Trường thi đâu mở màn sẽ là trường Sùng Dương. Dưới sự hướng dẫn của bạn Tô Hựu Tuệ, tất cả học sinh trường Sùng Dương đã xếp thành hai hàng, chuẩn bị sẵn sang nhập cuộc.”

ối! giọng nói này nghe quen quen… á, hắn chính là thằng cha MC gà mờ mặc áo lòe loẹt trong cuộc thi thể thao toàn năng lần trước.

“ ối chà! Vâng, kính thưa quý vị, vô cùng bất ngờ là trên mặt bạn Tô Hựu Tuệ lại v