Bí mật tình yêu phố Angel
Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3219531
Bình chọn: 9.5.00/10/1953 lượt.
ụm ba tính lên đi đâu đập phá, xả xì treet…
Nhìn đám người lộn xộn gào thét inh ỏi phía dưới, tôi đành phải mỉn cười xoa dịu:
“ hôm nay chúng ta tập đến đây vậy, mọi người mệt rồi mau về nhà nghỉ ngơi đi. Nhưng trước khi về xin nhớ kĩ…”
Trong nháy mắt tất cả mọi người bên dưới như bốc hơi, cả sân vận động vắng lặng, không một bóng người.
…
Tối về đến nhà, tôi uể oải bò ra bàn học.
Nếu cứ thế này, lần thi đồng diễn thể dục năm nay trường Sùng Dương thua Minh Đức là cái chắc! hu hu hu… lòng tôi bỗng rối như tơ vò! Mặc dù trường Sùng Dương thua thì tôi phải ăn mừng mới phải, nhưng nghĩ đến việc thua tên khỉ hôi Kim Nguyệt Dạ, tôi lại bừng bừng lửa giận! hơn nữa nếu lần này thua sẽ ảnh hưởng đến uy tín của tôi và trường Sùng Dương…
Hừ! không được! dù gì đi nữa thì lần nay tôi cũng không được phép thua!
Tôi lấy lại tinh thần, vớ lấy bút, bắt đầu chúi đầu vào nghiên cứu sơ đồ kế hoạch “ tác chiến”.
Reng reng reng! Reng reng reng!
“alô, Hựu Tuệ nghe đây!” tôi chẳng còn chút hơi nào nữa, chán lản rút di động ra khỏi túi quần.
“ alô, Hựu Tuệ à! Tôi , Tô Cơ đây!”
“à…ừ…?”
“ nè! Bà nói kiểu gì như hết hơi thế? Buổi tập luyện hôm nay như thế nào?”
“ cũng tạm… đúng rồi tình hình tập luyện bên trường Minh Đức thế nào?”
“ tốt lắm! không ngờ tên Kim Nguyệt Dạ có khiếu chỉ huy ra phết! hắn huy động được mọi người nhanh như cắt. hơn nưa luyện tập rất có bài bản, hang nối ngay ngắn. chậc, tóm lại một câu là “siu” thuận lợi.”
“ ừm…vậy sao…?”
“ đương nhiên, bà cũng phải cố lên đấy, đừng để tụi học sinh trường Sùng Dương coi thường. tôi đặt trọn niềm tin vào bà đó, đừng làm tôi thất vọng.”
“ hơ hơ! Điều đó… điều đó là đương nhiên! Bà nghĩ tôi là ai chứ? Hơ hơ hơ…!”
“ he he he ! mắc dù hội thi đồng diễn lần này tôi mong trường Minh Đức thắng, nhưng yên tâm, tôi vẫn rồn sức cổ vũ cho bà.”
“ ừ, tôi sẽ cố gắng! hơ hơ hơ…”
…
Hu hu hu! Thế là xong thật rồi! lần này thua đẹp là cái chắc!
Đồng diễn thể dục vốn là môn tủ của trường Minh Đức. nghe Tô Cơ nói hôm nay trường Minh Đức tập thành công hơn trường Sùng Dương nhiều. ôi không, khỏi nói cũng biết trường Sùng Dương thua là cái chắc rồi! không phải là thua ê chề mới đúng.
Làm thế nào đây? Làm thế nào đây? Sao lại chuyển tôi đến trường Sùng Dương, bắt phụ trách việc khó nhằn này chứ? Hu hu hu ….
Two
Thời gian trôi qua chậm như rùa bò.
Mấy ngày luyện tập sau đó, tôi có cảm giác một ngày ngỡ ba năm. Mãi tới giờ nghỉ giải lao, tôi mệt phờ người, không nói ra hơi.
Mặc dù ai đấy đều đến tập đúng giờ từ sang sớm, tập mười hai bài tập thể dục thuộc lòng như ăn cháo. Thế nhưng khi xếp hàng vào tập chung thì lại lộn xộn, rối tung rối mù cả lên, không phải do nhầm vị trí đứng thì là do động tác phối hợp không nhịp nhàng. Tôi đứng trên bục chỉ huy mà thấy chán ngấy đến tận cổ, cảm giác thất bại gần kề.
Trong đầu lúc nào cũng hiện lên hình ảnh đội tập đồng diễn thể dục đẹp như mơ bên trường Minh Đức. tôi bó tay thật rồi, thể nào tôi cũng bị tên khỉ hôi Kim Nguyệt Dạ đó cười thối mũi… đừng mà…
“ vẫn ổn chứ?” đúng lúc tôi thấy đầu mình săp nổ tung thì bỗng nhiên một trai nước khoáng xuất hiện trước mặt, giọng nói quen thuộc vang lên… là Lý Triết Vũ!
“ cô làm rất tốt, chỉ có điều đây không phải trường Minh Đức, nên cô và họ cần cố gắng hơn nữa thì mới phối hợp nhịp nhàng được.”
“ nhưng..” không hiểu tại sao từ khi nge Tô Cơ kể về Lý Triết Vũ, tôi bỗng có cảm giác ngại ngùng, căng thẳng mỗi khi đứng trước mặt vũ.
“ đồng diễn thể dục luôn là điểm yếu của trường Sùng Dương, vì học sinh ở đây có ý thức tự tôn quá cao, cho nên khi phối hợp đồng đội rất khố khăn. Nhưng đưng lo, chỉ cần kiên trì luyện tập, nhược điểm này ít nhiều sẽ được khắc phục thôi.”
Cậu ấy…cậu ấy an ủi tôi… tôi quay đầu nhìn Lý Triết Vũ.
Vũ đang tu trai nước, mái tóc ngày thường vào nếp nhưng hôm nay trông hơi rối. ánh sang mặt trời chiếu vào chai nước khiến nó chiếu sang lấp lánh, tôi thấy mắt mình chói lòa.
“ hãy tự cho mình một chút thời gian, tôi tin cô có thể…”
Lời nói đó như lời tự nhủ mà cũng như lời an ủi, tôi không nhìn rõ nét mặt của cậu ấy, nhưng lòng tôi bỗng bình lặng trở lại, không còn xao động nữa…
Có thể Lý Triết Vũ nói đúng, học sinh trường Sùng Dương cần có thời gian để quen dần với tập thể dục đồng diễn. tôi là miss teen milam cơ mà, sao lại tự ti mặc cảm thế này?
Tôi hít một hơi thật sâu, tự cổ vũ cho mình…
Tôi quay đầu lại mỉn cười rạng rỡ với Lý Triết Vũ. Nhìn khuôn mặt thoáng hiện lên chút ngạc nhiên của Lý Triết Vũ, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm, dễ chịu hơn nhiều.
Lý Triết Vũ cảm ơn nha!
Mặc dù đã có sự chuẩn bị về tâm lí nhưng buổi tập ban chiều còn khó khăn hơn tôi tưởng nhiều…
Tất cả sự nhẫn lại của mọi người dường như đã bị những bài tập chiến thuật của tôi rút sạch hết trơn.
Các nữ sinh thì van nài Lý Triết Vũ, còn các nam sinh thì bắt đầu hùa nhau không nghe lệnh của tôi, cố ý khiến hàng lối lộn xộn. tôi bắt đâu thấy lo lắng, có phải huấn luyện đồng diễn thể dục ở trường Sùng Dương là điều không thể? Nếu người chỉ đạo là Kim Nguyệt Dạ thì mội chuyện sẽ khác…
“ á á