Bí mật tình yêu phố Angel
Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3219425
Bình chọn: 8.00/10/1942 lượt.
muốn xem học sinh trương Sùng Dương rốt cuộc nghe lời thiên vương trường Sùng Dương hay nghe lời một con nhỏ vắt mũi chưa sạch? Ha hà!”
Gru! Thằng cha khỉ ngố Lăng Thần Huyền kia! Ta không nện cho ngươi một trận thì ngươi tưởng ta là mèo cụp đuôi hả? gru! Tức quá đi mất!
“ đưa micro cho tôi!” Lý Triết Vũ đi theo sau, mặt lạnh tanh nhìn tên khỉ ngố Lăng Thần Huyền, rồi lấu cái micro trên tay tôi.
Nhìn khuôn mặt vô cảm cua Lý Triết Vũ , tôi bỗng nhớ lại “ nhóm ba người” duy nhất trên lầu vọng tinh, tim bỗng thấp tha thấp thỏm. Tôi…tôi thấy ngại quá…
“ các bạn xin hãy chú ý! Tôi là Lý Triết Vũ,ba phút sau tôi không muốn thấy bạn nào vắng mặt trên sân vận động hết, thế nhá!”
Lý Triết Vũ nói xong mỉn cười nhìn tôi, trả micro lại, rồi không nói thêm lời nào nữa.
“vũ, sao cậy lại giúp con nhỏ đó? Tôi gọi cậu đến để xem trò vui cơ mà!” Lăng Thần Huyền bất mãn, nhảy dựng lên.
“ Huyền! Hựu Tuệ đang giúp trường Sùng Dương chúng ta luyện tập, cậu muốn trường ta thua sao?” Lý Triết Vũ nghiêm nghị hỏi thẳng Lăng Thần Huyền.
Lăng Thần Huyền bĩu môi, tức tối ra mặt. tên khỉ ngố đó đút tay vào túi quần, cứng hàm không nói được câu nào.
“ biết rồi, thật không hiểu cậu và Dạ đang nghĩ gì nữa! mỗi lần có việc gì dính đến con nhỏ này là y răng hai cậu cứ bênh nó chằm chằm! vô vị…”
Thằng cha Lăng Thần Huyền này đúng là mầm họa mà! Hắn vừa mới buông một câu mà chúng ngay tim đen cưa Lý Triết Vũ. Híc, mặt Vũ tím bầm lại kìa!
Rầm rầm rầm…
Đúng lúc tôi và Lý Triết Vũ đang thấy khó sử thì từ cuối phòng học có một chuỗi âm thanh to tổ chảng dội đến tai.
Ủa… có chuyện gì vậy? động đất chăng? Tôi lo lắng quay đầu lại nhìn xem. Trời đất! bụi bay mù mịt! hay là bão cát?
Í! Không phải …hình như là… hình như là… học sinh trường Sùng Dương…
Bọn họ như bị quái thú truy sát. Mặt mũi ai nấy đều cắt không còn giọt máu, cuống cuồng chạy vội ra sân vận động. cái tên gầy nhom đến xin phép cho mọi người nghỉ lúc nãy nhanh chân chạy đứng đầu.
Từ lúc Lý Triết Vũ nói trên loa đến giờ vẫn chưa đến ba phút, ấy thế mà trên sân vận động đã chật cứng người.
Ôi, sợ toát mồ hôi hột… Tam Đại Thiên Vương trường Sùng Dương quả là danh bất hư truyền!
“ cảm ơn cậu, Lý Triết Vũ…” tôi cảm kích quay đầu lại nhưng chỉ thấy bóng Lý Triết Vũ đã đi khuất.
Cậu ấy vẫn chưa tha thứ cho tôi sao? ừm…tâm trạng tôi càng lúc càng nặng nề…
“con nhỏ Tô Hựu Tuệ này tài thiệt!”
“ờ ha, không hiểu sao cả Vũ và Huyền đều hùa vào giúp nhỏ ta! Chẳng nhẽ Tam Đại Thiên Vương trường Sùng Dương đều bị nhỏ ta bỏ bùa mê thuốc lú rồi sao?”
Tiếng bàn tán xôn xao từ dười vọng lên bục chỉ huy. Trước mặt tôi là cảnh hỗn loạn, nháo nhác như chim vỡ tổ. tôi hít một hơi sâu, cầm lấy micro bắt đầu hướng dẫn những người đứng dưới.
“xin các bạn hay nghe theo hiệu lệnh của tôi, xếp hang ngay ngắn nào! Cao đứng trước thấp đứng sau.”
“ này, Tô Hựu Tuệ, cô coi thường những người thấp bé vừa thôi! Sao lại bắt chúng tôi đứng đắng sau?”
Tôi vừa dứt câu thì ngay lập tức có người “ kháng nghị” bên dưới.
Hừ! thằng cha đó cố ý gây sự với tôi đây mà.
“ im miệng ngay, muốn chết hử? đứa nào còn dám ý kiến ý cò thì coi chừng. đứng ngay ngắn lại ngay!” Lăng Thần Huyền đột nhiên hét rống lên, chỉ trong tích tắc bên dưới bỗng im như thóc hết lượi.
Thấy tên khỉ ngố Lăng Thần Huyền ra oai quát nạt, học sinh trường Sùng Dương đều biến thành đám cưu non hiêng lành, ngoan ngoãn xếp thành hang theo sự chỉ huy của tôi.
Tôi ngạc nhiên nhìn tên Huyền. lạ thật, thằng cha này bạn nãy vừa mới nói muốn đến đây xem cho vui cơ mà?
“ cả cô nữa, nhìn cái gì mà nhìn? Nếu không phải đã chót hứa với Vũ và Dạ thì còn khuya tôi mới giúp cô!” thấy tôi nhìn hắn chằm chằm, Lăng Thần Huyền không được tự nhiên, cố ý gào to lên lấp liếm.
Chậc, thằng cha này đến chết vẫn sĩ hão!
Không biết học sinh trường Sùng Dương cố ý chơi sấu hay tại tôi không có kinh nghiệm hướng dẫn, mà có mỗi việc sắp xếp đội hình mà mất ba tiếng đồng hồ liền. mặc dù mọi người không giám hé răng nói ra nhưng hang chữ “ ức không chịu nổi” đã hiện rõ mồn một trên mặt từng người.
“ xin các bạn nhớ kĩ vị trí của mình, đây là đội hình thứ nhất. khi bước vào sân vận động , chúng ta sẽ tập đội hình thứ hai.”
Lời nói của tôi như thể bom nguyên tử, khiến phía dưới phát nổ tanh bành.
“ cái gì? Tập lâu như vậy mà chưa xong á?”
“ huyền, cho chúng tôi nghỉ đi! Buổi tối còn có việc khác nữa!”
Tôi đứng trên bục lặng người đi. Lúc luyện tập cùng nhau, học sinh trường Minh Đức không bao giờ có ai đề xuất nghỉ sớm cả. tất cả phải nghe theo sự sắp xếp của chi huy, nhưng ở trường Sùng Dương thì trái ngược hoàn toàn…
“ Tô Hựu Tuệ, ngay cả tôi cũng mệt rã ra rồi. hôm nay tạm đến đây thôi, để mai tập tiếp đi!” Lăng Thần Huyền hét lên rồi vẫy vẫy tay, thà chết chứ hắn cũng không chịu tập tiếp.
“ đúng đấy, ngay cả đại ca Huyền cũng nói thế!”
“yahoo! Chúng ta về thôi!”
Nhờ tên Lăng Thần Huyền đầu têu, tụi học sinh trường Sùng Dương càng được thể làm ầm lên, “biểu tình” dữ dội. người thì xách lăm lăm cái ba lô, người thì vội vã rời khỏi vị trí của mình, túm năm t