Old school Easter eggs.
Bí mật tình yêu phố Angel

Bí mật tình yêu phố Angel

Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220095

Bình chọn: 10.00/10/2009 lượt.

đúng là đồ ngốc!” Tôi vừa nói vừa lấy tay đập bôm bốp vào đầu mình.

“Hựu Tuệ, bình tĩnh nào!” Kim Nguyệt Dạ thấy tôi buồn bã, vỗ nhạ vào lưng tôi, “Hiểu Ảnh chỉ ham chơi nên không tìm thấy chúng ta thôi, không sao đâu…”

Ưm… Mùi hương bạc hà thơm thoang thoảng khiến lòng tôi nhẹ nhõm hơn nhiều.

Tôi ngại ngùng chớp mắt, hai bàn tay lúng túng không biết để vòa đâu.

Reng reng reng! Reng reng reng!

“Alô… Alô! Tôi là Kim Nguyệt Dạ… A, chú Nhã Văn ạ, cháu chào chú… Sao cơ? Hiểu Ảnh đang ở chỗ chú ạ? Vâng, chúng cháu sẽ đến ngày!” Kim Nguyệt Dạ rút điện thoại từ trong túi ra.

“Tìm thấy Hiểu Ảnh rồi à?” Tôi xúc động hỏi.

“Hiểu Ảnh đang ở Happy House, để tôi gọi điện cho Huyền rồi chúng ta cùng đến đó!”

“Ừ!” Tôi đồng ý, sau đó vội vàng đi theo Kim Nguyệt Dạ tới Happy House.

FIVE

“Khâu Hiểu Ảnh!” Tôi lao như bay vào Happy House, không để cho Hiểu Ảnh kịp phân bua đã nhéo ngay má nhỏ.

“Hu hu hu! Hựu Tuệ! Má Hiểu Ảnh đau quá”

Hiểu Ảnh nũng nịu nhìn tôi, tay phải còn cầm một miếng bánh kem.

“Hiểu Ảnh, sao cô chạy đến đây vậy?” Kim Nguyệt Dạ mỉm cười hỏi.

“Vì… vì trời tối, Hiểu Ảnh thấy sợ nên chạy đi tìm Tiểu Huyền Huyền, nhưng Tiểu Huyền Huyền và Tô Cơ… Hựu Tuệ à! Hiểu Ảnh bụng đói meo luôn lại buồn nữa nên muốn ăn, ăn no rồi sẽ không buồn nữa…”

“Hiểu Ảnh, đồ ngốc!” Hình như ngoài vụ vũ hội hóa trang lần trước, đã rất lâu rồi tôi không thấy nhỏ ta buốn. Không hiểu tại sao, tuy trong lòng tôi rất thương nhỏ thế mà khi nói ra miệng lại toàn những lời trách cứ, “Bà có biết tụi tôi tìm bà mệt lắm không? Bà đừng để mọi người lo lắng thế chứ! Tôi như thế còn chạy lăng quăng một mình, mà bà lại còn ngốc thế, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì phải làm sao? Nếu gặp phải kẻ xấu thì bà toi đời rồi!” Tôi nói như để xả giận, khóe mắt bỗng đỏ hoe.

“Hựu Tuệ…” Hiểu Ảnh tiu nghỉu kéo tay tôi, “Hiểu Ảnh biết sai rồi, sau này sẽ không thế nữa… Hu hu hu…”

“Được rồi, Hựu Tuệ, cháu đừng mắng Hiểu Ảnh nữa, Hiểu Ảnh cũng không cố ý làm như thế mà!” Chú Nhã Văn mỉm cười vuốt bộ râu xồm.

“Hay là phạt Hiểu Ảnh hát một bài, để Hựu Tuệ nguôi giận nhé!” Kim Nguyệt Dạ nháy mắt với Hiểu Ảnh.

Hiểu Ảnh len lén nhìn tôi, ra vẻ ngẫm nghĩ.

“Thế thì hát bài hát lần trước Hựu Tuệ dạy tôi nhé…” Hiểu Ảnh lắc lắc cái đầu, dẩu cái môi lên, ngoáy ngoáy cái mông:

“Qua ô cửa tôi mắt thấy tai nghe

Hotboy nhà bên móc mũi mút kem que

Tôi thẫn thờ nhìn đàn muỗi vo ve

Còn đâu hotboy siêu mẫu buổi trưa hè

Trông chẳng khác gì con rắn lưỡi thè lè

Đâu rồi lúm đồng tiền tròn xoe,

Hắn soi gương tự cười như nắc nẻ

Khoe bộ giò tăm của bị que

Ôi, hình tượng của tôi bị sứt mẻ

Chẳng nhẽ kiếp trước hắn là nghé ọ?…”

Lời ca của Hiểu Ảnh vừa dứt, cả Happy House chìm trong im lặng đúng 3 giây.

“Ha ha ha! Tô Hựu Tuệ! Đây là… đây là bài cô dạy Hiểu Ảnh hát hả? Ha ha ha! Cười chết mất! Cười chết mất!” Tên Kim Nguyệt Dạ cười đến nỗi suýt tắt thở.

“Bài… bài hát này… đáng yêu quá! Khà khà khà!” Chú Nhã Văn miệng giần giật, hết nhìn tôi lại nhìn Hiểu Ảnh.

Hu hu hu… Con nhỏ Hiểu Ảnh đầu gỗ này! Những bài “tình củm” tôi dạy bà sao bà không hát, lại đi hát cài bài nhạc chế nhảm ruồi này? Bà làm tôi mất mặt quá!

Mặt tôi đỏ bừng như quả cà chua, chỉ muốn có cài lỗ nẻ nào chui xuống!

“Được rồi, được rồi, mấy đứa đừng làm ồn nữa! Dạ, Hựu Tuệ, hai cháu tìm Hiểu Ảnh lâu thế chắc mệt rồi, tuần sau bắt đầu cuộc thi cuối cùng rồi phải không? Cả hai cố lên nhé!”

Lời của chú Nhã Văn khiến cả tôi và Kim Nguyệt Dạ cùng im lặng.

“Các cháu thích ăn gì thì tự chọn nhé, bữa tôi nay chú mời, coi như cổ vũ tinh thần các cháu!” Chú Nhã Văn cười khà khà rồi quay người đi mất.

“Hi hi, hay quá! Hiểu Ảnh muốn ăn một ly ken hương cỏ!”

Con ngốc này chẳng biết ăn năn hối hận gì cả, nghe thấy ăn là mắt sáng như sao!

“Bà ra đây ngồi chịu phạt đi! Tôi cấm bà không được ăn uống gì hết!” Tôi gồng hết sức cốc một cái thật đau vào đầu Hiểu Ảnh.

“Hu hu hu… Hựu Tuệ! Bà ngược đãi trẻ em!”

“…”

Ôi… Hiểu Ảnh,Tô Cơ, Lăng Thần Huyền, Lý Triết Vũ và cả Kim Nguyệt Dạ nữa…

Ngày hạnh phúc cuối cùng của tôi đã qua đi như vậy đó…

Chương 4:

LỄ TIỄN BIỆT “CẢM ĐỘNG” ĐẤT TRỜI

Địa điểm:

Cổng trường cấp III Sùng Dương

Văn phòng hiệu trưởng trường cấp III Sùng Dương

Happy house

Nhân vật:

Tô Hựu Tuệ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức

Bạch Tô Cơ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức

Khâu Hiểu Ảnh: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức

Kim Nguyệt Dạ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương

Lý Triết Vũ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương

Lăng Thần Huyền: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương

Thôi Khởi Thánh: Hiệu trưởng trường Sùng Dương

Hu hu hu… Hu hu hu…

Thượng đế ơi,

Liệu ngài có nhầm lẫn gì không?

Tim của con vẫn còn đập đây…

Xin ngài đừng tính toán từng công từng tội của con nữa!

ONE

Phù!

Răng đã đánh sạch sẽ! Mặt đã rửa tinh tươm! Tóc đã chải gọn gàng! Quần áo đã ăn mặc chỉnh tề…

Tôi hài lòng đi lại trước gương… bỗng giật nảy mình khi nhìn thấy mình mặc đồng phục trường Dùng Dương!

Bình thường nhìn các nữ sinh trường Sùng Dương mặc bộ đồng phục màu đỏ nom khá đẹ