đất, cảnh cáo nếu nó dám gọi tôi là “chị” nữa, tôi sẽ đánh chết nó. Nó khóc, tôi vội vàng chạy trốn, vừa chạy vừa khóc.
Thế mà người đàn bà kia lại dám tự xưng là mẹ tôi khi tới gặp mặt giáo viên của tôi, tôi muốn nói là không phải, có điều nói không nên lời, lại còn phải ngoan ngoãn đứng cạnh bà ta. Tôi sợ người ta nói tôi không phải con nhà gia giáo, cha nói mẹ là người phụ nữ có khí chất và dáng dấp nhất trên thế giới, sao tôi có thể để người ta nói tôi là con nhà không có gia giáo chứ
Con nhóc ngồi làm toán, nó tới hỏi tôi bài tập, tôi cười tủm tỉm nói cho nó : “Mày rất ngốc mày có biết không ? Mấy thứ đơn giản này ai cũng làm được.” Nó quệt môi như muốn khóc, tôi liền cầm bức tranh tôi đoạt giải đưa cho nó xem, lại chỉ vào bức tranh mà nó vẽ rồi nói : “Xấu không chịu được, đừng có để nó cạnh chỗ tao, tao cảm thấy bị dọa sợ chết đi được.” Nó vừa khóc vừa xé rách bức tranh của mình, rồi vứt cả đống bút sáp mầu đi, nói với người đàn bà kia là nó không thích vẽ nữa.
Trước mặt mọi người, tôi thích gọi con nhóc kia là “em gái”, bọn họ thường nói với con cái mình : “Thấy Hứa Thu nhà người ta chưa, thật ra dáng chị lớn.” Con nhóc kia cũng không còn gọi tôi là “chị” nữa. Tôi vui sao ? Tôi không vui ! Sao chứ ? Không biết. Tôi phải vui mới đúng chứ, tôi vui !
Cha và người đàn bà kia ra ngoài ăn, trong nhà chỉ còn tôi và con nhóc, con nhóc ăn cơm xong ngồi xem TV, trước kia nó thích ngồi vẽ, thích múa, nhưng đều bỏ cả, hiện giờ nó đã biến thành một người chẳng biết làm gì cả, chỉ biết ngồi một chỗ xem TV. Tôi ngồi vẽ trong phòng, không biết vì sao lại vẽ bức tranh này, lại là con nhóc kia.
Trong nhật ký có một bức ký họa, vẽ hình một cô bé con đang ngồi vẽ, góc bức tranh có chữ ký của Hứa Thu, không cần biết là đường nét ký họa hay chữ ký đều khiến người ta cảm thấy người vẽ là một kẻ tài hoa hơn người.
Từ sau khi tôi cười nhạo con nhóc kia trước mặt bạn bè nó, con nhóc kia bắt đầu trốn tránh tôi. Thực không thú vị! Tôi quyết định đổi sang chơi một trò khác.
Tôi mua hai con búp bê cỏ, lại bảo với con nhóc kia rằng hai chúng ta mỗi người một con, mắt nó sáng rực lên, thực vui vẻ, lại hỏi tôi với vẻ không tin nổi : “Thật vậy sao ?” Tôi nói rất hòa thuận : “Đúng vậy, sau này chúng ta cùng tưới nước, đợi cỏ búp bê lớn lên, sẽ thấy tóc trên đầu nó dài ra.” Nó thật vui vẻ.
Tôi lại lấy đống kẹo của mình chia làm hai cho con nhóc kia một nửa, người đàn bà kia và nó đều vô cùng vui vẻ. Tôi cũng thực vui vẻ, thấy hai người đó thật đáng buồn, chỉ có mấy cái kẹo đã có thể lấy lòng bọn họ.
Tôi bảo con nhóc có thể gọi tôi là “chị”, nó vô cùng vui sướng, lại hỏi tôi một lần nữa : “Thật chứ ạ ?” Tôi nói “thật”, nó lập tức gọi, tôi trả lời, cả nó và tôi cùng cười.
Trong trường tổ chức thi đọc diễn cảm thơ, tôi khuyến khích con nhóc đi thi, nó nói nó không làm được, tôi liền nói : “Được chứ, giọng của em rất êm tai, nhất định là có thể.” Con nhóc kia liền đi đăng ký.
Kế hoạch của tôi đã thành công. Trong trận thi đọc diễn cảm thơ, trước mặt toàn thể mọi người con nhóc đã bêu xấu, lúc mọi người ngồi dưới đang phá lên cười, tôi đứng bên cạnh sân khấu. Tôi cứ nghĩ nó sẽ khóc, ai ngờ nó chỉ biết nhìn tôi chằm chằm, tôi gần như không cười nổi, nhưng lại thấy thế thì quá vô lý, nên vẫn mỉm cười….. Con nhóc vứt búp bê cỏ đi, tôi cũng vứt con búp bê cỏ của mình đi, nó vốn chỉ là một mồi câu, chỉ dùng để khiến con nhóc kia mắc câu mà thôi.
———
Nhật ký của Hứa Thu rất hay gián đoạn, chứ không phải được viết hàng ngày, có đôi khi nửa năm mới viết một chút. Có thể nhận ra chị ta cũng không phải một người có thiên hướng thích thổ lộ tâm sự. Bất quá qua những dòng chữ ít ỏi đó, đã có thể nhìn ra quá trình thay đổi tâm tình của Hứa Thu và Ma Lạt Năng. Tôi có thể thấy Hứa Thu nếm trải sự ngọt ngào nhờ những điểm thông minh nho nhỏ của chị ta, rồi từ sự thông minh nho nhỏ chuyển sang chói ngời rực rỡ. Tôi cũng thấy Ma Lạt Năng càng ngày càng tự ti, càng ngày càng nhát gan, càng ngày nàng càng thu mình lại trong một cái vỏ nặng nề, trốn lánh tới mức hận không thể khiến mình trở nên vô hình. Cùng với việc chức quan của cha hai cô bé càng cao, thời gian ở nhà làm bạn với hai cô bé càng ít, bình thường ở nhà chỉ có hai chị em và một người bảo mẫu già sống chung với nhau. Có một khoảng thời gian dài, ông Hứa bị phái ra tỉnh ngoài, đại khái vẫn nghĩ rằng giáo dục ở Bắc Kinh tốt hơn, nên vẫn để hai chị em ở lại Bắc Kinh, xét về mặt nào đó, đối với hai chị em đối phương là người nhà duy nhất, có điều hai cô bé vẫn không thể làm bạn với nhau, ngược lại lại ghét bỏ lẫn nhau
Tôi lật xem từng tờ từng tờ một, cảm giác vừa ghét vừa thương Hứa Thu, có thể thấy chị ta tài hoa hơn người, có điều sau vẻ ngoài chói ngời rực rỡ đó, lại là một linh hồn tịch mịch, cô độc và vặn vẹo. Không một giây một phút nào chị ta không ngừng chú ý tới một bóng dáng bên người : Ma Lạt Năng. Thú vui của chị ta là tiếp cận, gây thương tổn, rời xa, lại tiếp cận, thậm chí tôi bắt đầu hoài nghi rốt cuộc chị ta ghét Ma Lạt Năng nên mới gây thương tổn cho nàng, hay là vì muốn