Insane
Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324380

Bình chọn: 8.5.00/10/438 lượt.

Ma Lạt chú ý nên mới cố tình gây thương tổn nàng.

Thời gian của nhật ký dần tiến tới khoảng thời gian Hứa Thu xuất ngoại, tâm trạng của tôi càng lúc càng nặng nề hơn. Lúc đó, Ma Lạt Năng và Hứa Thu đã không đội trời chung, có điều Hứa Thu đã khinh thường đem sự chú ý lên người Ma Lạt Năng, những dòng chữ trong nhật ký càng ngày càng lộ ra sự miệt thị đối với Ma Lạt Năng, và những tuyên bố đầy kiêu ngạo : Hai người mà một kẻ bình thường, một kẻ vĩ đại, thì nguyên nhân chính chỉ bởi vì mẹ của chị ta là một người đàn bà vĩ đại, mà mẹ của Ma Lạt Năng chỉ là một người đàn bà không có văn hóa, không được giáo dục.

Sau khi ra nước ngoài, bằng trí tuệ và tài hoa cua rminhf, mọi việc vô cùng thuận lợi với Hứa Thu, chị ta hưởng thụ sự đeo đuổi của những người đàn ông trung chung, có điều trong nhật ký lại tỏ ra vô cùng miệt thị và cười nhạo bọn họ.

Trong một lần nhóm du học sinh Trung Quốc tụ hội, chị ta quen biết Tống Dực. Kỳ thật từ đầu tới cuối chị ta không gọi ra tên của Tống Dực, nhưng tôi tin rằng chữ “hắn” này chính chỉ là Tống Dực

Tôi chưa bao giờ gặp qua người nào có thể cười tươi rạng rỡ như ánh mặt trời như vậy, có điều sau lưng mặt trời vẫn là mặt trời sao ? Mỗi người đều có mặt u tối, mặt u tối của hắn là cái gì ?

Thật đáng chơi đùa, tôi đưa số điện thoại cho hắn, thế mà hắn không gọi điện cho tôi, đúng lúc cuộc sống đang thực nhàm chán, tôi thích động cân não

Bạn bè gặp gỡ ở bãi biển, nghe nói hắn cũng đi, nên tôi cũng đi. Tôi mặc một chiếc váy vô cùng mỹ lệ, lại mang theo cả cây đàn violon của mình. Ăn đồ nướng xong, mọi người cùng thắp nến, ngồi tụ tập trên bãi biển chuyện trò. Bạn bè bảo tôi kéo một bài, tôi vui vẻ đồng ý, cố ý ngồi cách xa bọn họ một chút, tặng cho hắn một bóng hình bên bờ biển rộng. Tôi chọn ca khúc “Lương Chúc”[3'>, bởi vì những ánh sao li ti đầy trời kia rọi chiếu xuống biển khơi mênh mông khiến cho người ta thấy tịch mịch, nghe nói hắn có thể viết thơ cổ, cho nên tôi tin là hắn sẽ biết. Sau khi khúc nhạc kết thúc, ngay cả những người ngoại quốc đang ngồi xa xa kia đều vỗ tay, tôi vội vàng quay lại, chỉ mong thấy rõ những gì nơi đáy mắt của hắn. Có điều trong mắt hắn chỉ có sự tán thưởng, chứ không có chút gì khác.

Đàn của tôi cũng đã kéo cho hắn nghe rồi, phác họa của tôi cũng đưa cho hắn xem rồi, tuy chưa tới mức múa vũ bale cho hắn xem, nhưng vừa khéo là hắn mời tôi khiêu vũ. Vũ điệu Latin nhiệt tình như thế, tôi như một con bươm bướm phấp phới bám lấy khuỷu tay hắn, thế mà hắn vẫn không động tâm ! Thực kích thích, từ nhỏ tới lớn, đối với bọn con trai, có đôi khi chỉ cần đưa cho bọn họ một bức phác họa bọn họ đang trầm tư, phía dưới có chữ ký của tôi, đã đủ khiến cho bọn họ liều chết bám riết. Hắn ta truy cầu cái gì chứ ?

Tôi định thu dưỡng một con chó bị bỏ rơi, liền gọi điện cho hắn, nói rằng xe mình đã bị hỏng, có điều đã trót hẹn với trung tâm từ thiện tới đón con chó bị bỏ rơi đó rồi, hỏi hắn có thể chở tôi một đoạn được không, hắn đồng ý. Tôi chọn trước trên mạng con chó xấu nhất, xem chừng chẳng có ai thèm nhận nó, lúc hắn nhìn thấy nó cũng lắp bắp kinh hãi, nói tôi thật đặc biệt. Tôi thật là đặc biệt!

Mấy lần hắn tới đưa đồ ăn của chó cho cẩu cẩu, tôi vừa khéo khiến hắn mời tôi và cẩu cẩu cùng đi tản bộ. Kỳ thật, đàn ông cũng chẳng khó khống chế, chỉ cần bạn chịu khó mỉm cười và dịu dàng, bọn họ sẽ dễ dàng chấp nhận sự ám chỉ của bạn, lại cứ tưởng rằng chính mình mới là người chủ động.

Tôi để hắn thấy tôi quyên tiền cho Dự án Hy vọng, lại cho hắn xem những bức thư mà đám trẻ con viết cho tôi. Hắn liền góp sức cùng tôi dạy học cho hai đứa trẻ ở Quý Châu. Hắn lại thường xuyên tới chỗ tôi đưa đồ ăn cho cẩu cẩu. Tôi thường xuyên tới xem hắn chơi bóng rổ, lại ngồi vẽ phác họa bên ngoài sân bóng rổ. Thật kỳ quái ! Tôi ngồi vẽ phác họa không vì để cho người khác nhìn, tôi chỉ muốn vẽ lại hình ảnh của hắn. Thậm chí tôi cũng không coi trọng hình thức biểu hiện có đẹp hay không, chỉ cố gắng nắm bắt lấy những cảm giác trong khoảnh khắc, có điều hắn lại vô cùng thích bức phác họa đó, không chịu rời tay, trong đôi mắt hắn không chỉ gần tới trong tim.

Mang cẩu cẩu ra ngoài chơi, tôi dùng đàn violon kéo đàn theo tiếng cẩu cẩu sủa, cùng cẩu cẩu kẻ xướng người họa, tôi không tao nhã, cũng không xinh đẹp, nhưng hắn lại nhìn tôi bật cười.

Lễ tình nhân, hắn gọi điện cho tôi, hẹn tôi ra ngoài. Tôi hỏi : “Anh có biết hôm nay là ngày gì sao ?” Hắn nói biết. Tôi đồng ý. Tôi thật vui vẻ, chưa bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ vui vẻ vì có một người con trai hẹn tôi ra ngoài, loại cảm giác này làm tôi sợ hãi, có điều nó mới ngọt ngào làm sao.

Vui vẻ sao ? Loại cảm giác này gọi là vui vẻ sao ? Tôi cảm thấy mình không còn là mình nữa. Tôi đã quen với việc giấu mình trong bóng đêm, rình rập, phân tích người khác, mà hắn lại kéo tôi chạy dưới ánh mặt trời. Ánh mặt trời ở California quá chói lòa, mà hắn lại càng chói lòa hơn so với ánh mặt trời ở California.

Tôi dừng tay, buông chén café trong tay ra, thay vào đó bằng chén rượu, uống mấy ngụm, rồi mới tiếp tục được.

Lúc từ biệt hắn, tôi chạy t